Hiển thị các bài đăng có nhãn Một chút thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Một chút thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

Là Đủ ...







Em không muốn mặc đồ siêu nữ
Để chiến đấu vì một thế giới tự do
Chỉ muốn đeo chiếc tạp dề màu đỏ
Có chiếc túi đựng thật to
Giấu trong đó vài công thức nấu ăn đặc biệt
Dành riêng cho một người
Trở về sau một ngày mỏi mệt
Sẽ ùa vào căn bếp và mè nheo
- Hôm nay anh muốn ăn canh cải với nấm mèo
Và được ôm em khi nằm ngủ
...
Như vậy
với em

là đủ.



Thứ Năm, 25 tháng 6, 2015

Mệt rồi







Hôm nay mệt rồi
cho em mượn tay anh gối đầu một chút
ngày mai thức dậy mà tiếp tục
đường vẫn còn dài…

Giá mà cứ hết một ngày
lại nắm tay nhau bình yên rồi quên hết
quên những lo toan, quay cuồng, mỏi mệt
quên đủ thứ chuyện xô bồ…

Em chỉ muốn được bình yên như bây giờ
nghe hơi thở ấm phả vào gáy cổ
những nỗi bon chen không tồn tại nữa
chẳng còn có gì ngăn cách giữa chúng ta…

Em chẳng còn mơ tưởng những thứ quá xa
như giấc mơ của cô nàng mười ba, mười bảy
chẳng muốn những đền đài lóe lên trong lộng lẫy
mà tìm quanh chẳng thấy một bàn tay…

Giờ thì anh đã ở đây
giấc mơ em cần bây giờ chỉ vậy
trước mặt một người không cần che đậy
được là chính mình thấy thoải mái hơn…

Ở đây đi cho em tựa lúc cô đơn
lúc dỗi hờn còn có người mà cấu véo
em có vụng về với anh cũng thành khéo
tại vì yêu thôi!




Em sẽ thôi là người rót Biển vào chai ...






Em sẽ thôi là người rót Biển vào chai
Thôi làm kẻ mộng mơ viết nên những lời thơ từng trải
Thôi làm người đi hoang và ca những bài ca mê mải
Thôi làm kẻ đa tình
Chỉ biết khóc hàng đêm


Em sẽ thôi làm người đứng cạnh, nhưng xếp thứ hai
Để nhường anh cho những điều duy nhất
Em sẽ thôi oằn mình nhìn những nổi đau cùng cực
Xót xa gì
Cũng chỉ đến thế thôi ...



 



Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

[Ngắn] - 26






Em bỗng nhận ra tất cả sự bình thường
như cách anh làm với người dưng xa lạ
cuối cùng với anh, em chẳng là gì cả
chỉ là em mơ hồ mà ngộ nhận, thế thôi!


(September Rain)

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

Xin được quỳ gối dưới mái nhà







Khóc thét lên cho nỗi đau của người mình thương nhớ
nhưng vẫn không thể
mang người đó trở về

Dù có mắng chửi cuộc đời cả trong những giấc mơ…

Đã không còn có thể nắm lấy bàn tay để tìm lại hơi ấm ngày xưa
không còn có thể choàng vai mà mặc kệ cuộc đời khốn khó
không còn có thể hỏi han nhau trong những bữa cơm sum vầy nhiều bày tỏ
không còn có thể thức cạnh nhau trong những đêm nhiều gió
dưới một mái nhà…

Làm thế nào biết mất mát khi mọi thứ vẫn bình thường trong từng ngày qua
thậm chí đôi khi tự nhủ rằng yêu thương ấy là mãi mãi
lo toan cho những giận hờn chung quanh mà quên mình trẻ dại

cuộc đời ai cũng có lỗi

ngoại trừ bản thân…

Cho đến lúc nhận ra mình chưa bao giờ đơn độc để phân vân
thì phía sau lưng đã là một khoảng không đầy ám ảnh
khóc cho đến bao nhiêu lần người cũng đã không còn về và đứng bên cạnh
mong gì đến một cái dang tay dù trời không trở lạnh
mong gì được bao dung…

Mình đã sống qua từng ngày bằng quá nhiều những vô tâm
dù trong tiềm thức vẫn mơ làm đứa trẻ
biết vẫn còn gia đình sao cứ đi hoài như người xa lạ
bất chấp cả những đắng cay lẫn nghiệt ngã
chỉ cố nghĩ cho mình…

Đâu biết rằng được dõi theo từ mỗi sớm bình minh
được dõi theo bằng từng lời cầu nguyện
được dõi theo như ngọn gió trên sa mạc
được dõi theo như thể cả đời mình đi lạc
ngay từ lúc bắt đầu…

Trở về đi, cho dù người có đang ở nơi đâu
hãy để thiên đường cho một ngày nào đó
bao nhiêu lời cần nói với nhau, cần như hơi thở
làm ơn đừng mỉm cười, đừng bao dung như là phải thế

đừng thứ tha…

Sẽ phải xin lỗi bao nhiêu lần
khi quỳ gối dưới mái nhà…


Mưa ...



[Mưa làm phượng rơi xơ xác - cửa sổ cty ... ]

"Tôi đã treo chiếc lá lên phơi cùng quần áo

Trời tháng sáu
dễ giận hờn như cô gái đôi mươi

Tháng sáu rồi, anh có thấy gì khác không?
Tôi thấy nhiều mưa dễ sợ
ngồi một mình trong vai loài chim đi ở trọ
mà cứ lại mưa, lại nhớ nhà

Tôi đã hát cả ngày vào hôm qua
nên bữa nay nằm úp mặt vào tường để nghĩ về những nỗi buồn tuổi trẻ
những cơn mưa rụng lá
nên đành hong khô rồi cất thành "cũng đã từng xanh"

Tháng sáu chênh vênh
đếm một nửa năm đi qua, thêm vài lần, cứ thế mà già quắt lại
sợ một ngày mưa thấy mình đưa tay ra đã hết buồn hoang hoải
những ngón tay lạnh lùng
chẳng thấy sự vỡ tan

Em thì thầm nhủ "mưa hãy ngoan"
áo em mỏng quá, ướt rồi sinh cảm lạnh
ta là hai kẻ đứng ở bến đợi mới vừa làm quen chóng vánh
ai dám tin?
cuộc đời quá không ngờ

Tôi kể về chiếc lá trong một bài thơ
bài thơ lan man cho tháng sáu, thanh xuân và đại khái
sau cơn mưa
ta lại tự về mê mải

và thi thoảng buồn, bởi tháng sáu hay mưa."

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

Tháng sáu




Tháng sáu về ngang ngõ
Vấp phải hạt nắng mai
Tơ tình kéo sợi dài
Vương hết mùa nắng cháy ...



Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Chúng mình còn quá trẻ để buồn thêm




Phải biết làm gì khi hướng nào cũng là đêm
Gọi lên một cái tên để chỉ nghe bốn bức tường dội tiếng mình khô khốc
Em đã giữ qua bao ngày khó nhọc

Giờ cũng tắt nốt rồi

Ngọn nến cháy trong tim.


Chúng mình còn quá trẻ để buồn thêm
Dẫu cũng quá trẻ để quên đi mình đã yêu cái người này đến vậy

Đã từng mong mỗi sớm mai thức dậy
Thấy nhau trong tia mắt đầu ngày


Chúng mình còn quá trẻ để buồn thêm
Anh còn con đường xa phải đi

Em còn đống áo quần đã khô cong cần xếp
Về với em khi nào anh thấy mệt

Dù có khi em chẳng còn chờ đợi nữa rồi

Thì đời em vẫn sẽ có riêng một chỗ để anh ngồi.


Làm sao quên được anh đây

Khi mỗi sớm em mở cửa
Vẫn thấy bóng anh trong cánh gió chập chờn
Và vườn trăng lá cỏ vẫn đơm hương

Thơ anh viết đọc hoài

Vẫn chẳng thể ngăn mình yêu thêm trăm lần nữa.
Dù chính người này đã làm cho mình khổ.



Làm sao em quên được anh đây

Chắc lúc ấy em chẳng còn thở nữa
Dẫu vẫn biết mình còn quá trẻ để buồn thêm.

- Lạ lùng sao, đớn đau này -




[Ngắn] - 26




"Mình dường đã ngủ trăm năm
Sớm mai thức dậy thấy nằm trong mây
Lạ lùng sao, đớn đau này..."


Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

[Ngắn] - 24




"Ta chỉ muốn nhìn sâu vào đáy mắt
Dẫu im thinh nhưng lòng đã nghe lòng
Đời đông quá.
Chúng ta tìm nhau mãi
Thấy nhau rồi,
đừng xa nữa

Nghe không…"

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

[Ngắn] - 22



"tháng năm xô nắng rồi
bài hát giữa đêm bật váng phòng năm ấy
giờ tôi thuộc nhuyễn bàn tay
em có còn những cơn say
cớ sao không về đây nữa?"




Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

[Ngắn] - 19





"Chúng tôi sợ một ngày bỗng chốc hóa người dưng
Lặng lẽ quên đi chuyện "đã từng" xưa cũ
Có ai không vài lần để lỡ
Những thứ rất tin yêu trong góc nhỏ đời mình...

Có một người tôi không thể phân minh
Là tri kỷ, là nhân tình, hay bè bạn.
Chỉ biết hai người không vượt qua giới hạn
Để đặt một cái tên cho mọi thứ rạch ròi...


Chỉ mong được cùng người bước tiếp mãi,
vậy thôi..."



- Du Phong - 



Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

Giận!!!






Cho em.
Người giận!
Người càu nhàu
Anh mệt mỏi đêm thâu
Chỉ biết thở dài

Im lặng


Thỉnh thoảng tình yêu như một sớm mai không thấy bình minh rạng
Người nghĩ cách lớn lên không ngừng
Ngược hoàn toàn
Anh chỉ muốn bé đi
Và cả hai ta trở nên ích kỉ lắm khi
Sống chết cho rằng ý kiến của riêng mình là đúng

Nước mắt người rơi
Dùng từ ngữ đâm nhau tả tơi
Bàn tay vươn tới, nhưng trái tim lùi một nhịp mất rồi.

Thỉnh thoảng, cũng chỉ thỉnh thoảng thôi
Anh hồ nghi
Người hồ nghi
Lòng tin như lâu đài cát bị sóng cuốn đi, vào một ngày biển động

Chúng mình bé nhỏ
Thế giới này thì rộng
Thôi yên nào,
Để anh ôm em vào lòng
Trận chiến này sẽ sớm kết thúc thôi!

Từ giờ đến xa xôi
Cái còn lại suốt đời
Là mắt môi người lấp lánh
Là sự thật chúng mình yêu nhau không gì so sánh
Nên,Yên nào
Để anh ôm em vào lòng


Đừng dại dột nói lời chia tay.


Lụm đâu đó, thấy hay ho ghê :) 



Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

Rửa chén ...



Em rửa chén cũng nhớ mình từng

nắm lấy tay nhau

cùng nhào một nồi khoai tây lớn

anh nhồi với thịt

em chiên

hai đứa hồn nhiên cười nói

về tương lai nhất định có chúng mình trong đó

có đôi

bọt dầu loang loáng

trôi

theo tiếng cười nắc nẻ.

Em xướt tay một góc dĩa mẻ

máu rơi

với một tiếng thở dài.



Bởi mình ghét rửa chén luôn là vì zị đó :'(

Hổng liên quan chớ viết cái này nhớ món Korokke ngày xưa hay làm quá đỗi :'( 



Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

[Ngắn] - 15



Hong khô cả 1 buổi chiều

Hong khô luôn cả những điều tan hoang

Với tay gạt tóc che ngang

Hong luôn đi cả ly tan giả vờ ...



#hongchieu #thonham #thoconcoc #taolaodobuon 

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

[Ngắn] - 13



"Mùi hương của người phủ kín hết ký ức chúng ta đã có ở đây
làm sao mất được nếu đã là thương nhớ
dù đi đến tận cuối chân trời thì mùi hương vẫn âm thầm từ đâu đó
mang trong mình một cơn gió
hong khô tóc người hàng đêm…"


Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015

Một cánh tay gầy sao níu giữ được thương yêu...






"Có những đêm gió thổi lên trời
em nằm trên tay anh và cố gắng loay hoay người trái phải
phát hiện ra một cánh tay mình bỗng trở nên thừa thãi

lòng hỏi rằng có cách nào trống trải để yêu anh?

 rũ bỏ đi nào một nhánh xuân xanh
rơi rớt hết mọi thân cành vướng víu
em sẽ thấy cuộc đời còn nhỏ xíu

được không?

---------



em sợ phải đi qua phố qua phường
sợ gặp lại kỷ niệm trên vạn đường rối rắm
nếu trót lỡ sa chân vào tình trường mê đắm
em biết phải lấy gì để cầm nắm tin yêu


một cánh tay gầy sao níu giữ được thương yêu..."



Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

[Ngắn] - 11



Tuổi trẻ của ai cũng chỉ một thời
Đam mê và nông nổi
Vụng về và bối rối
Nặng tình và đa mang.


Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

Lược bỏ ...



"này sét đừng đánh nữa
tim ta mệt rồi
đầu cũng đau chất chứa
mắt chỉ muốn ứa 

sao vẫn để người trong tầm mắt ta


này bão đừng đẩy ta đi xa
chân ta chẳng muốn bước
tay muộn sầu nhu nhược
bóng lược bỏ thân"

[Ngắn] - 9



Hắn bảo em quay về
Tôi nói đừng, em kệ
Đã quên rồi sao những lần kể lể
Hắn thương tổn em thế nào, sao vẫn cứ u mê?



- Yusakumi Kudo -