Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhớ và viết!. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhớ và viết!. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

Khói thuốc








Có một thứ cảm giác kỳ lạ. 

Tôi luôn yêu thích mùi thuốc lá vương trên người những người đàn ông thân cạnh. Có thể, họ không phải là những người luôn được bọc bởi khói thuốc lá, thảng hoặc, họ có thể hút nhiều, hút ít, hoặc thỉnh thoảng rất nhiều, hoặc đều đều rất ít. 

Nhưng hẳn là những ai từng chạm đời mình vào khói thuốc, luôn mang trên người thứ mùi vị nồng đậm kỳ lạ, vương vương ... 

Tôi còn nhớ, trong một lần ngồi cùng vài anh chị lớn nói về những thứ truyền thông, những câu chuyện thương hiệu, có nhắc đến qua sự thất bại của một nhãn thuốc lá không khói. 

Không khói, thật sự là một thất bại.

Đôi khi, có những người đến với thuốc lá không phải vì hương vị, không phải vì nghiện, mà vì khói thuốc, như tôi, như anh, như một vài người còn mờ xa trong tâm trí. Với bản thân mình, tôi luôn nghĩ, nếu không có khói, thì việc hút thuốc chắc chẳng còn cần thiết, chẳng còn ý nghĩa gì. Vì tôi luôn thích nhìn những làn khói mỏng bay bay vất vương ngang tầm mắt. 

Có lẽ vì thấy mình cũng hư ảo và mờ sương như thế mà thôi. 

Tôi nhớ mùi thuốc vương trên vai anh, rất nhẹ, khi tôi dụi đầu vào, cố gắng hít sâu mới nhận biết được. Mùi thuốc ấy, còn vương trên ngón tay anh mỗi khi xoa má tôi nhè nhẹ, vương trên chiếc giường nhỏ vốn chỉ có dư vị ẩm ướt của những đêm cạn khô nước mắt ngắn dài. 

Cạnh anh, lúc nào cũng là thứ mùi hương đó, nồng đậm, giản dị. Không giống như những người đàn ông khác từng cạnh tôi, hòa trong mùi khói thuốc là hương nước hoa váng vất.

Dù không phải tôi không ám ảnh những mùi hương kia. 

Nhưng chính thứ hương vị đặc trưng và đơn độc ấy, khiến tôi thấy anh gần tôi hơn bao giờ hết. Lạ kì làm sao, những ngày anh theo đuổi, bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu ân cần, lòng tôi vẫn đóng khép, thế mà vô tình nhận biết thứ mùi hương kia, tôi lại thấy gắn kết và thương anh vô ngần. 

Sao có thể tin được, khi mà cảm giác gần gũi ai đó, thương ai đó, đưa tay níu ai đó ở cạnh mình, lại chỉ vì bàn tay ấy vương thứ mùi hương mình đã từng cho là chết chóc, thứ mùi hương đi theo mình suốt những quãng ấu thơ mà không thể nào yêu thích nổi, thứ mùi hương mà chỉ cảm nhận được đến tận cõi lòng trong những ngày tuyệt vọng cùng cực hút xa. 


Đêm qua, khó ngủ.

Bỗng nhớ mùi hương ấy đến tận cùng ... 



Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

Những quãng bình yên


"Chỉ có tôi hiểu, vòng tay ấm áp mỗi khi anh ôm siết tôi.
Chỉ có tôi hiểu, tình yêu mà anh vì tôi đắp xây." - [ Điều ngọt ngào nhất










Anh thường rời đi vào sáng sớm...,


Ngay khi tôi chưa kịp chuẩn bị xong cho một buổi sáng của mình. Anh đi trước, còn tôi, vẫn còn bận rộn loay hoay chuẩn bị nhiều thứ, một cách rất con gái. 

Thật ra, tôi vẫn chưa nhớ nổi từ lúc nào mình lại trở nên con - gái đến mức ấy, với những váy áo, phấn son và phù phiếm. Bạn nói tôi rằng, có phải tôi đã đi qua biến cố gì đó, để thoắt cái, bạn không còn thấy cô gái nhỏ luôn tóc ngắn, áo pull, quần jean, giày thể thao ở tôi đâu nữa, mà biến thành tôi như bây giờ. 

Tôi cũng chẳng biết. 

Có lẽ đôi khi chúng ta sẽ vô thức đi qua một giai đoạn nào đó, rồi thay đổi, mà chẳng hay biết, cũng chẳng cần nguyên do. Cứ thế mà trở nên vô chừng với mình, với mọi thứ xung quanh, lặng lẽ. 



Những ngày ít ỏi hiếm hoi chúng tôi cùng nhau, anh sẽ rời đi trước, vì công việc, vì tôi thường hay thẩn thờ buổi sớm, hoặc vì gì đó, với tôi, cũng chẳng phải chuyện gì đó quá to tát hay lớn lao. Khi tôi quay trở về phòng sau những bước vệ sinh sáng sớm, anh đã ở đó, chỉn chu mọi thứ, và nhìn tôi cười. Hoặc, cũng có những lúc, anh đã mang xong giày, cầm theo balô, đứng ở cửa phòng đợi tôi quay lại.

- Anh đi trước nhé!

Anh luôn nói câu ấy vào những buổi sớm bên nhau.

Anh có rất nhiều câu nói thường nói với tôi, những câu nói giống nhau lặp đi lặp lại, tôi thường trêu chọc anh nhiều vì những câu nói ấy, cả câu này cũng vậy. Vì lúc nào anh cũng đi trước, lúc nào cũng là câu nói đó, tôi không khó chịu, chỉ là đôi lúc nghĩ tới, sẽ bất giác bật cười. 

Tôi bảo mình là người chậm cảm - như cách một quyển sách tôi thích định nghĩa loại người giống như tôi, những người có cảm xúc đến muộn. Nên đôi khi, anh thấy tôi buồn chẳng - vì - gì - cả, hoặc tôi quay lại một câu chuyện nào đó đã đi qua từ khá lâu, hoặc thỉnh thoảng, tôi bật cười khe khẽ lúc cạnh anh, hay cả lúc không cạnh anh, vì nhớ đến một điều gì đó, giữa anh và tôi, tôi và anh, hoặc cũng đôi khi là những chuyện vụn vặt thoáng qua trong tôi bất ngờ.


Nhưng điều tôi thích nhất mỗi sáng có anh cùng thức dậy, là nụ hôn chào tạm biệt của anh. 
Thường đó chỉ là nụ hôn ngắn, nhanh nhưng tôi thường luôn rất trông chờ nó.

Mỗi sáng như thế, tôi lại đứng tựa ở mép cửa, nhìn anh mang giày rời đi, anh sẽ nói câu nói quen thuộc, rồi hôn tôi một cái nhẹ như cách một chiếc lá rơi nhẹ trên mặt hồ, thỉnh thoảng đưa tay chạm vào má tôi, thỉnh thoảng không, cười với tôi, rồi rời đi. 

Những khi ấy, tôi chỉ mơ hồ đứng ở đó, một khoảng. 

Phần vì, như đã nói, những buổi sớm ngày tôi hay thơ thẩn, phần vì tôi vẫn còn cố gắng ghi dấu những khoảnh khắc bình yên của ngày mới, có anh.

Có đôi lúc, anh cũng nhìn tôi một khoảng ngắn, tôi tự hỏi mình, liệu anh có đủ tinh tế để nhận ra những gì trong mắt tôi những sớm ngày bình yên ấy. Hoặc anh không nhận ra, tôi tin rồi mình cũng sẽ trải bày trên con chữ, ở đâu đó, như lúc này, hoặc giả, lại giữ lại trong lòng những gợn nhẹ rất an yên như những điều nhỏ nhoi khác tôi giữ trong lòng những ngày cạnh nhau. Tôi lưu giữ những ấm áp nhẹ nhàng đó, biến nó thành thứ năng lượng thường trực giữ trong người, và xoay mình, bước ra ngẩn nhìn bao nhiêu sóng gió ngoài kia. Những sóng gió mà nếu xa rời qua lâu những quãng bình yên tôi có, tôi sẽ mệt nhoài, gục ngã, sẽ lại thấy thế giới vô chừng này không còn nơi đâu cho tôi nương náu. Nên thoảng hoặc, tôi lại trẻ con, dỗi hờn khi anh để tôi lại 1 mình một quãng quá lâu, khi tôi đang hoang mang, lạc lõng và điên rồ, một kiểu trẻ con trong tôi.  

Và lần này, tôi chọn ghi lại những cảm giác, để khi yếu lòng, sẽ đọc, và nhớ được mình vẫn còn những phút bình yên, hiếm hoi, nhưng ấm lòng.

Chẳng ai ngăn nổi những bão giông vô ngần ngoài kia cánh cửa, thì tôi chỉ cần anh đừng để tôi trôi đi xa quá những an yên, vậy thôi ... 





Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

[Ngắn] - 25





Thật ra cho dù ai nghĩ cuộc sống của em phong phú đến đâu, tâm tư em phức tạp đến đâu, con người em rắc rối đến đâu, mong cầu của em lại rất nhỏ.




Bỏ qua hết những mệt nhọc mỗi ngày.

Bỏ qua hết những bận rộn cuồn quay.

Bỏ qua hết những cố gắng, phấn đấu, cắn răng và chọn lựa ...


Mỗi ngày khi ánh mặt trời tắt, lại an yên nằm cuộn tròn trong lòng anh, vậy là đủ, mặc kệ thế giới ngoài kia ...




Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2015

Nghiêm túc!


Lâu lâu nghiêm túc luận công việc chút cho người ta khỏi nói mình toàn thơ thẩn lãng mạng :3 



愛と命と縁と恩を大事にしたら、 運は必ず開けてくる ~



Người ta, sao có thể ngày ngày sống, ngày ngày làm, nhưng không 1 phút nào để tâm đến những thứ do chính mình kiến tạo?

Mình có thể, như mọi người vẫn nói, khá lạnh lùng, hời hợt và thường xuyên không - quan - tâm. Nhưng mình tin chắc rằng, với mọi thứ mình làm ra, dù là vì tiền, vì trách nhiệm, vì yêu thích hay vì những mối quan hệ mà làm đi nữa, mình chẳng bao giờ làm cho có, cho xong.

Mình quan niệm, giá trị thặng dư có được sau mỗi thứ chúng ta dốc hết tâm huyết làm chính là thứ kĩ năng được bồi đắp sau mỗi quá trình cật lực tìm hiểu, nghiên cứu và sáng tạo, định hướng. Càng làm qua loa, giá trị thặng dư không những không được sinh ra, mà còn chạy về phía âm vô cực, mòn hết mọi kĩ năng của chính bản thân và đưa mình vào cái lối mòn của tư duy và hành động. Nên lúc nào cũng cố gắng dặn mình, cái gì đã làm, phải làm hết mọi khả năng có thể có được, dù bên ngoài mình không có tỏa ra được cái vẻ gì là chuyên tâm. Vì thực sự, vẻ ngoài của mình sinh ra nó thế, nhìn lúc nào cũng bình thản và không gặp bất cứ khó khăn khi làm điều gì.


Mình không cần ai công nhận, chỉ bản thân mình hiểu rõ giá trị mình kiến tạo và những tâm sức mình dốc vào. Vì cái gì sinh ra từ những điều đó, cũng là vì chính bản thân mình là phần nhiều. Mình vị kỉ, nên thế thôi. Chẳng thể nói tốt đẹp hơn là vì cộng đồng hay vì lợi ích của chung gì gì đó.

Và mình luôn dặn dò những ai làm việc với mình, đừng bao giờ để bị môi trường và những mối quan hệ tác động, mà trở nên hời hợt, qua loa, đại khái với những gì bản thân làm ra. Vì quan niệm "Nó cho mình bao nhiêu mình chỉ làm đúng bao nhiêu đó" là mình đang bán rẻ chất xám của mình 1 cách vô tội vạ. Vì có những thứ đã quen nếp rồi, có bao nhiêu tiền bạc cũng không đổi lại được bao giờ.

Những người sống qua loa, làm đại khái, có bao giờ nhận ra sau tất cả, bản thân chỉ có tay trắng và đầu rỗng thôi không?



Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2015

[Ngắn] - 1



Àh, chuyện khủng khiếp nhất trong lòng đứa chậm cảm mà đa tình như mình là gì, bạn biết không?

Là giữa tất cả những gương mặt trong kí ức, mình thấy nhớ quay quắt, nhưng không xác định được rõ ràng, thật ra tim đang nhớ ai.

Thành ra, bảo lòng rằng, quên mất nỗi nhớ nó có hình thù thế nào rồi. Chứ chẵng thể tỏ bày rằng, mỗi một khoảnh khắc, mình lại đang nhớ 1 người khác nhau, khác nhau cả đấy ...

Thật ra thì, mình nói không tin vào loài người, chắc hẳn là tại mình không dám tin vào chính mình đấy thôi :))


--

Sau này mấy cái ngắn ngắn, để title cho nó dễ lưu trữ vậy :3

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

Có còn tuổi đế thương ai đó dại cuồng đâu em ?




"Nỗi đau lắng sâu Sao cớ sao vẫn đau, hỡi anh 
Vì có chút nhớ chút vấn vương ai chẳng mong đổi thay

Em muốn tan biến ngay " [ Tell Me Why ]






- Thế rồi cuối cùng 2 đứa chia tay chưa ?

Em quay đi, giả vờ cười đùa đập nhẹ đầu vào tường, bỏ lại câu trả lời lửng lơ như một dấu hỏi không đầu cuối. Làm sao trả lời câu hỏi ấy, khi cả chính em còn không biết câu trả lời ?
Em không dám nói chưa, vì hiện tại em làm gì có tư cách nói mình đang là gì đó trong một mối quan hệ em thậm chí còn không nhìn thấy được cái bóng của chính mình. Em không dám nói rồi, vì em sợ khi em nói ra, mọi thứ sẽ thật sự hết đi, sẽ thật sự, thật sự làm tay em không cách nào chạm vào hơi ấm kia một lần nào nữa.

- Ko phải do em mà là từ anh nên a phải chuẩn bị tốt tinh thần đã.

- Là kết thúc hay là khởi đầu thì còn chưa biết nhưng sau khi em nghe rồi thì hãy tính.

Sau câu nói của anh, em trở thành một kẻ bị nhốt trong nhà tù của tâm tưởng. Chờ đợi một cái gì đó mà bản thân mình không rõ mình đang chờ đợi gì. Kết thúc hay Bắt đầu, mọi thứ với em chỉ là một vòng xoáy mập mờ và hỗn mang.

Thế giới đầy  những mối quan hệ mập mờ nông nổi, em thấy mình cũng vật vờ như những nhân tình không hình dạng lướt ngang buổi chiều dọc những dòng xe.

Mấy ngày liền vùi đầu vào công việc, dự án cũ mà mới theo từng ngày chuẩn bị Grand Opening.
Tự dưng, em không còn rõ được rốt cuộc em đang cố gắng xoay vòng giữa những công việc đầy ắp kia có thật là mong cầu, là đam mê, hay lòng em chỉ đang cố gắng lấp đầy đi những khoảng trống rỗng mỏi mòn trong tim cho một cuộc chờ đợi hư vô.

- Tại sao lại có thể lặng yên đợi chờ 1 người trong vô vọng tuyệt cùng như thế, trong khi ngày xưa vào nhiêu say đắm giữa em và N. em lại quá dễ dàng buông tay.

Lời nói ấy xoáy sâu vào em những chênh vênh giữa ngày tháng 4 nắng vàng rực rỡ. Ừ thì nắng vàng rực rỡ, nhưng lòng em cứ ngập tràn những mưa tuông, đến mức em ước gì ngoài kia, bầu trời cao rộng đang tuông mưa, để em còn có thể dõng dạc nói lên những xúc cảm cùa mình chỉ là do mưa, chỉ là do mưa.

Những yêu thương suốt 6 năm dài, em nói quay đi là đi thật, đi hẳn, đi không còn nhìn thấy được lối quay về.  Như bao nhiêu cô gái trẻ mê đắm ánh đèn phù phiếm xa hoa và bỏ rơi lại những mảnh tình yêu xưa cũ đến cạn tình.

- Em có phải người cạn tình đâu.

- Em có phải người dại cuồng đâu.

Vậy em đang bám víu vào điều gì để bước qua từng mông mênh mà để lòng ngã dụi vào những mênh mông và quay cuồng những công việc?

- Cho anh vài bữa đi, để anh chuẩn bị tốt cái đã.

Dù chỉ là dòng chữ vô cảm, nhưng mỗi giây phút lướt ngang qua, em vẫn thấy như giọng nói anh nhè nhẹ vang vọng trong đầu, đau buốt.  Giọng nói ấy, từng nhiều đêm sâu vang lên trong đầu và xoa dịu mọi nghi vấn, lo lắng và mệt mỏi trong đơn độc của em. Mà giờ chỉ còn rơi lại những dấu chấm lửng như thế ... 

Có còn tuổi đế thương ai đó dại cuồng đâu em ? 






Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

"Người không thôi làm xa tay với... "


"Thế thôi em sau một đêm xuân 
Tình thưa vắng ta thôi ân cần
Thế thôi em sau nụ hôn thơm
Là bay hết hương trầm
Là bay hết màu son, màu tươi, màu yêu dấu
...
Giấc mơ mỏng manh sao chưa lớn đã già
Sao ngày mới lên trong lòng đã quên
...
Đời không thôi làm cơn mưa mới
Người không thôi làm xa tay với
Nhớ lắm tình ơi, ta đón cơn buồn trôi "
- [Tàn Phai]




Ngày đó, em mang thứ tình cảm nhỏ nhoi và yếu ớt của mình, đặt vào anh, cũng chỉ là vì ngày hôm đó, thời tiết dịu dàng và dễ chịu, anh mặc 1 cái áo sơ mi màu em thích, mùi nước hoa của anh thoang thoảng cũng đúng kiểu mùi em thích. Vì em nhớ, hôm ấy, anh đã cười với em 1 nụ cười rất tươi, ánh mắt anh nhìn thẳng vào mắt em khi mình bâng quơ vài câu chuyện đời thường.

Em chẳng phải đứa dễ yêu, nên cho đến tận lúc này, em cũng chỉ nghĩ rằng mình đã đặt vào anh một tình cảm rất nhỏ nhoi. Bên cạnh thứ tình cảm nhàn nhạt đó, còn kèm theo những sự chờ mong và hy vọng con con dày lên qua từng ngày từng ngày em nhung nhớ. Nhung nhớ, gõ ra từ đó em cũng thấy lạ kì. Đứa con gái kì lạ luôn ít ỏi tình cảm như em, lại có thể nhung nhớ một người dưng gặp mặt mấy lần.

Những cuộc gặp gỡ thoáng qua ít ỏi.

Những câu chuyện miên man nhưng ngắn ngủi vội vàng.

Những cái ôm xiết chặt giữa 1 đêm tưởng như đã rất rất xa, dù tính bằng ngày tháng thì lại rất gần.

Những nụ hôn cuồng vội anh đặt lên em mang những tình cảm nhỏ nhoi le lói nhen nhóm lên những mong cầu.

Đôi lúc lặng yên, em thấy mình buồn cười và vớ vẩn. Sao có thể nhung nhớ 1 người vốn dĩ còn quá lạ xa giữa cuộc sống của mình. Có anh, em vui cười, em ấm áp, Không có anh, thế giới của em vẫn xoay vần với bao nhiêu là gượng vội thoáng qua và những vòng quay tất bật. Lòng em, rốt cuộc có thứ gì đã và vẫn đang nảy sinh ?

Em vẫn luôn phải đấu tranh liên tục giữa tình cảm và lí trí của mình. Chân em muốn bất chấp lao đi tìm anh cho thỏa những ước mộng của cô gái trong em yếu mềm và khao khát yêu đương cuồng nhiệt. Nhưng lí trí trong em lại cản lại bằng 1 sức nặng vô hình, hay đơn giản hơn, em không biết làm cách nào, làm sao, phải làm sao để em có thể níu giữ anh và xây đắp những thứ tình cảm nhỏ bé còn hưa rõ hình hài trong em, làm sao nói cho anh hết những gì em vẫn đang nghĩ suy và mệt nhoài ?

Em chỉ là, muốn được nhìn thấy anh, muốn được nhìn thấy cái áo sơ mi anh mặc màu em thích, muốn ngửi mùi nước hoa dịu nhẹ từ sau gáy anh, muốn được nép vào anh ấm áp yên bình, muốn được hôn anh trong cuồng vội.

Anh à, làm sao để nói, em đang nhớ mong anh ?



Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2015

Những người tốt sống cạnh nhau ...



[Có 1 tình thương đơn hướng, không yêu, và không mất bao giờ ...] 





T. nói với em rằng anh là người hời hợt quá, nhăng nhít quá và không có điều gì đáng cho em giữ anh trong lòng lâu đến thế. Em chỉ có thể cười với chị, chậm rãi buông vài câu bâng quơ rằng ai cũng có cách thể hiện cảm xúc cho riêng mình, không phài cứ đau thì phải tỏ ra đau, vui vẻ hạnh phúc thì phải thường trực nụ cười, cũng như sự tinh tế sâu sắc của mỗi người nằm ở cảm nhận nhiều hơn là những hành động mà ai cũng có thể thấy và nhận ra.

Thật ra trong lòng em muốn giải thích nhiều hơn thế, không muốn ai nhìn nhận anh như 1 người hời hợt và không có chút gì đáng để yêu thương, Nhưng em lại tự hỏi bản thân mình làm thế để làm gì, vì ai, vì em sao? Thế rồi em lại thôi, thôi như bao nhiều lần em thôi khác, không giải thích, không cố gắng, không níu giữ và không cả buông bỏ bất kì điều gì.

Em không thể lớn tiếng nói với thế giới, ở 1 ngày cũ kĩ ấy, em thương anh chẳng qua chỉ vì anh gạt cái đế gác chân cho em khi qua rước em đi chơi. Cái hình ảnh ấy luôn khắc sâu và đọng lại trong lòng em một cách sâu sắc không cách nào phai nhạt đi. Dù không phải chỉ có anh làm cho em điều đó.
Cái chuyện đó, nó ám ảnh miên man trong tâm trí em đến mức, sau này, có những người còn cần thận, tỉ mỉ và dịu dàng với em hơn gấp trăm ngàn lần như vậy, thì hình ảnh của anh trong buổi tối muộn hôm ấy vẫn phủ mờ trái tim em như một màn sương mỏng giăng mờ.

Em không thể lớn tiếng nói với thế giới, ở 1 ngày cũ kĩ ấy, em thương anh chẳng qua là vì anh đơn độc bó gối ngồi ở góc cầu thang, anh đơn độc và yếu đuối đến mức một đứa con gái ít ỏi tình cảm như em lại ngồi xuống bên anh, nói vu vơ vài thứ và xoa nhè nhẹ lên tóc anh. Em có thói quen xoa tóc những người con trai bên cạnh em, cũng từ ngày đó.

Em không thế lớn tiếng nói với thế giới, ở 1 ngày cũ kĩ ấy, em thương anh chẳng qua là vì cái ôm xiết chặt giữa đêm, tiếng đàn trầm buồn vang vọng trong căn chung cư nhỏ xíu, tiếng hát anh ngân lên trong những buổi tụ tập karaoke ...

Tất cả những gì về anh, nó không khác lạ, nhưng sâu trong lòng em nó lại luôn đặt biệt, luôn day dẳng, luôn kéo dài, Em không biết đó có phải tình yêu hay không, nhưng nó lại cứ âm thầm nằm gọn trong lòng em, trong 1 góc khuất dịu dàng nào đó, rồi bùng lên, rồi lại âm ỉ, rồi lại bùng lên qua những tháng ngày.

Chúng ta không cách nào ở cạnh nhau theo kiểu những người yêu nhau sẽ về cạnh nhau, vì tình cảm đơn hướng cho dù nảy sinh cũng là một kiểu nảy sinh gượng ép và man trá, Em cũng không mong cầu mình được đáp lại, không mong cầu có thể cùng anh đi đến cuối 1 đoạn đường xa khuất mờ. Cả anh và em, vẫn luôn hiểu rõ, vì chúng ta là những con người luôn giữ sự cô đơn thường trực trong tâm trí, cố gắng lấp đi bằng vẻ ngoài lạnh lùng hời hợt và những gượng vội thoáng qua.

Mà những người giống nhau như thế, chỉ có thể làm tổn thương chất chồng tốn thương.

Như cách anh nói

- Là những người tốt sống cạnh nhau là được đúng không?

Nên em cố sống tốt, cố mong anh sống tốt, cố mong mọi người hãy chỉ nghĩ về nhau như những điều tốt đẹp bên đời,

Và rồi sẽ có ai đó, đủ dũng cảm, chân thành và yêu thương ở cạnh em. Một ai đó, đủ dịu dàng, khoang dung và thấu hiểu ở cạnh anh. Rồi chúng ta sẽ lại tiếp tục đi qua những quãng đường không nhau một cách yên bình, trầm lắng và ngọt ngào.

Để thật sự, những người tốt sẽ có hạnh phúc. Nhé anh ...





Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

[For Libra - thanks & goodbye]






___

Lâu lắm mới lại nói chuyện nhẹ nhàng và đàng hoàng với anh, bỏ qua hết những xét đoán dò đường, rào trước đón sau và tình cảm linh tinh, sự việc cũ xưa vào lời nói. 

Thật sự dốc hết lòng để nói với nhau như những ngày cũ, cũng đã lâu vậy rồi.

Anh giờ khác trước, mình cũng đổi thay nhiều, dù không phải vì nhau. Anh với mình như 2 đường thẳng, đang chạy đột ngột đâm sầm vào nhau 1 đoạn ngắn giữa quãng đời mông mênh. Thứ vướng lại duy nhất trong lòng mình, có lẽ là cái tên cho mối quan hệ đó. Ngắn ngủi mà khắc sâu, day dứt. Ngày nào cũng ngang qua nhau mà cố tình làm như xa lạ, cố tình nghênh ngang.

Để rồi cuối cùng, hôm nay, sau bao nhiêu đổ vỡ chạm va. Mình và anh đã có thể dẹp hết những lớp vỏ vốn đã cũ mòn vì những tin yêu và nghi kị, để mà dặn dò, trải lòng đôi ba câu.

Mình chỉ biết, cảm ơn anh vì đã giúp mình hiểu, một người con gái, muốn yêu thương tròn vẹn 1 người, điều đầu tiên là phải vượt được những cô đơn. Cảm ơn anh vì đã dạy mình biết cách lắng lòng suy nghĩ cho người khác, thay vì luôn lấy những thứ mình gọi là yêu thương phủ lên 1 mối quan hệ và bóp chết nó ngay khi còn chưa kịp rõ hình thành. Cảm ơn anh đã cho mình biết cách yêu thương của 1 người trưởng thành không phải như giành giật món đồ chơi trẻ nhỏ. 

Vậy đó, sau tất cả, giờ mới có thể bình bình an an mà nói cảm ơn, mà nói tạm biệt, mà nói với anh, tình cảm ấy, mình chưa bao giờ ép mình quên, vì mình trân trọng mọi cảm xúc của mình. Không phải luyến tiếc quá khứ, chỉ là trân trọng mọi thứ xúc cảm hiếm hoi mình có được trước cuộc đời.

Cảm ơn anh đã đến, đã đi, đã để lại!

Anh nói mỉm cười với cuộc sống, chọn sống tốt, mọi thứ sẽ tốt đẹp. Mình mỉm cười với anh, mong anh vui sống với những gì anh mong cầu.

Rồi mình nghĩ đến 1 người khác, một người mình mong có thể đủ trân trọng để bước cùng, sau những quãng chênh vênh.

---


p/s : Viết trên FB, nhưng vì 1 số lý do mà post chế độ riêng hạn chế người xem, giờ post lại ở đây :)

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

Viết và chúc (Cho sinh nhật ai đó chảnh như mèo!)


Chút xíu (chắc là) thương thương dành cho ngày sinh ai đó bên đời ... 


( Nếu có thể, cũng mong có thể tặng anh 1 nhành hướng dương, mong anh luôn rực rỡ như mặt trời buổi sớm, ấm áp và tươi vui )




Thật ra thay vì nói mình lạnh lùng, thiếu cảm xúc thì chắc nên nói mình có vấn đề về thể loại giao tiếp không thấy mặt, hay nôm na hơn là giao tiếp kiểu thời đại số.

Mình có thể ngồi lọc cọc gõ cả ngàn chữ để bình luận, xúc cảm ble ble gì đó về mối quan hệ giữa người với người, về nhân sinh quan, về cơn gió hôm nay chợt ấm hay cái máy lạnh cứ kêu è è. Nhưng bảo mình pm vào nick của 1 ai đó, nhắn tin cho số điện thoại nào đó, gọi 1 cuộc gọi điện vào giờ nào đó, để đơn thuần là hỏi han, quan tâm hay gì gì đó thuộc về vấn đề tình cảm, quan tâm và sẻ chia, mình lại không làm được, hay chính xác là không biết cách làm, không biết, thiệt.


Như khi mình đọc qua stt của bạn bè, thân hay không thân cũng không cần bàn tới, thấy bạn bệnh, bạn buồn, bạn gặp rắc rối. Nếu như kiểu vấn đề mà bạn gặp phải mình nghĩ mình không giúp được gì, mình sẽ lướt hẳn qua. Không phải kiểu vô cảm, mà là kiểu, ồ, pm hỏi han cũng không giúp được gì, nói năng sáo rỗng an ủi thường tỉnh thì thấy mình giả giả, khuyên bảo này kia thì đôi khi làm người ta hoang mang loay hoay hơn nữa. Thôi vậy ...
Thế là thôi, thế là thấy mình trôi tuột đi giữa tám trăm ngàn câu hỏi thăm quan tâm này nọ, thấy mối quan hệ kia cũng dần trôi tuột đi giữa những xúc cảm chân thành của sự liên kết của con người với con người giữa nhân loại, ấm áp và đầy đủ hơn kiểu lặng lẽ ngó rồi thôi, đơ đơ lạnh lùng cố hữu của mình.

Như hôm nay là ngày sinh nhật ai kia. Thức làm vài việc, sắp xếp vài thứ cho đến đúng 12h, muốn nhắn cho anh một câu, lại loay hoay thấy ngôn từ thế nào cũng thật là sáo rỗng, lại lo lắng người ta đang ngủ, nhắn nhắn lỡ mất giấc, khó ngủ lại, hôm sau đi làm mệt mỏi, thì thiệt là không vui vẻ gì. Lên FB nhắn, lại thấy không biết nhắn làm sao. Vì trong lòng mình, mọi thứ bản thân muốn có chỉ đơn giản là làm là có, nên chúc này chúc nọ, thấy cũng chỉ là lời chúc mà thôi. Gạn ý gạn từ, cuối cùng mới gõ được vài chữ, ngắn, nhưng mình cho rằng đó cũng là những gì mình thật sự dành trao. Sáng dậy, thấy bao nhiêu người chúc anh bao nhiêu là thứ, tự nhiên thấy mình buồn cười, mình ngớ ngẩn, minh tào lao, sinh nhật, đôi khi đơn thuần là 1 lời chúc xuất phát từ tâm, cũng đủ trọn vẹn vui vầy, đâu cần như mình nghĩ nhiều đến vậy, rồi thành ra nó ngắn ngủi sơ sài.

Như lúc này, cũng muốn nhắn thêm cái tin, hay gọi cho anh 1 cuộc gọi, đại loại là tự nhiên muốn, rất muốn, nhưng rồi đầu lại trống rỗng, lại không biết nói gì, lại thôi. 

---

Bởi người ta nói, thầy bói không bói được cho chính mình. Đứa làm truyền thông, làm viết lách như mình, đến khi cần lại không nặn được ra 1 câu, 1 chữ.

---

Thôi thì vẫn cứ âm thầm trong lòng, chúc cho người ta, vui vẻ, đủ đầy và hạnh phúc, không chỉ trong ngày này, mà trọn vẹn những ngày về sau :)



Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

Ta cứ hôn rất lâu, được không người ?



[Uống nhầm một ánh mắt
Cơn say theo nửa đời ... ]




Cô đã từng nghĩ, chỉ cần H. chạm vào cô thêm 1 lần nữa, cô sẽ điên cuồng bất chấp mà giữ lại anh cho mình, như những dại cuồng mà ngày xưa từng có, từng buông.
Nhưng khoảng khắc ấy, cô bất động.
Cô thấy lòng mình như đóng băng, chết lặng, không thể phản ứng, không thể suy nghĩ, để mặc cho nụ hôn của anh rơi lên môi mà không có bất kì một nhịp đập nào làm xáo động.

Ánh mắt anh hoe đỏ, nhìn thẳng vào thấu buốt tim cô.

Cô sợ ánh mắt đó, cô thương ánh mắt đó, cô vấn vương bao lần không cách nào bỏ xuống ... cũng chính vì ánh mắt sâu thẳm ấy của anh.

- Minh lại coi như chưa có gì xảy ra nhé, quên đi nhé.

Câu nói ấy đưa cô rơi tõm vào khoảng thời gian đen ngòm của những ngày tháng cũ. Mà chắc, cũng chưa cũ, chỉ mới vừa đây thôi. Như ngày cô thức dậy cạnh anh, câu nói ấy, cũng khiến tim cô lạnh buốt và trơ ra, như lúc này.

Hoàn toàn, trái tim cô, là lỗ rỗng.

- Rốt cuộc anh muốn gì ?

Anh cười, không phải nụ cười đùa bỡn như mọi khi, Ít ra, là bàn thân cô cảm thấy như vậy. Anh lại hôn cô, cô lại không cách nào phản ứng lại, mọi thứ xoay vòng như một vòng tròn bất tận mà cô chưa bao giờ có thể khốntg chế mình tránh xa ra.

Mơ hồ, cô thấy như mọi thứ của 1 năm qua đang xoay vòng lại, không khác đi 1 chút nào, xoay vòng lại, một cách rõ ràng và tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Không phải ngày đó, thứ bắt đầu giữa cô và H. cũng là một nụ hôn bất ngờ, vội vã nhưng mạnh mẽ và điên cuồng thế này sao ?

Cô bắt đầu cảm thấy chính mình mờ đi, không phân biệt được đâu là thực đâu là những ảo vọng cô đã vẽ ra trong đầu suốt bao nhiêu ngày chới với.

---

Cô thương anh, cô biết. Không phải cô luôn gọi anh là "người mình thương" đó sao. Nhưng tuyệt nhiên, cô chưa bao giờ nói cho anh biết điều đó, cũng như anh, chưa bao giờ nói bất kì điều gì khẳng định tình cảm với cô, Dù mỗi khi nhớ lại, sắp xếp lại từng chi tiết nhỏ những ngày đó, cô hiểu ra mình đã vô tâm với anh đến mức nào.

Cô không muốn mình lặp lại sai lầm lần nữa. Cô muốn trốn chạy, bước chân cô cuống cuồng lao đi khỏi vòng tay anh. Cô đi mà gần như chạy. Anh không đuổi theo, không níu lấy. Như những ngày đó, anh và cô lao đến bên nhau, rồi lẳng lặng xa nhau. Không ồn ào, không níu giữ.

Rốt cuộc, giữa những điểm mốc thời gian lặp lại này. Cô phải làm gì, cho trọn vẹn những yêu thương?


---

Cô nhớ tiếng ghi-ta của anh, nhớ quá nhớ quá ...


Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

Nhớ!




"Nếu chúng mình thương nhau thì ngày mai sẽ vui
Góc phố chẳng trầm tư nhìn mầm hoa chưa nở
Lũ thiên di chẳng còn suy nghĩ là nên đi hay ở
Và em sẽ cười, sẽ hát, chẳng mông lung!"







Chỉ là em nhớ anh rồi, nhưng vì em hứa với lòng mình rằng em là cá, nên chỉ có thể quẩn quanh trong bể kính chờ anh ...


Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

Bao giờ ?



Anh ạ, mùa xuân đã cạn ngày
Biết bao giờ mình mới gặp nhau đây ? 




Em bảo em là cá, chứ hông đỏng đảnh như mèo, nên chỉ quẩn quanh góc riêng của mình, không gây phiền hà quấn chân anh. Nhưng anh là mèo, lòng anh kiêu sa quá, em nhìn qua bể kính ấy, chẳng thấy anh đâu ... 


Giá như anh hiểu, em lựa chọn im lìm chứ chẳng phải bản chất im lìm như thế.
Con gái mà, đôi khi lựa chọn chỉ để bảo vệ điều mà mình trân trọng, một cách thầm lặng và bình dị thế thôi.

Có anh để nghĩ đến, đôi lúc cũng là một loại hạnh phúc em cần. Nên em an yên chấp nhận.
Anh à, có khi nào anh nhớ đến em không ?