Hiển thị các bài đăng có nhãn Vụn Biển. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vụn Biển. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

Khói thuốc








Có một thứ cảm giác kỳ lạ. 

Tôi luôn yêu thích mùi thuốc lá vương trên người những người đàn ông thân cạnh. Có thể, họ không phải là những người luôn được bọc bởi khói thuốc lá, thảng hoặc, họ có thể hút nhiều, hút ít, hoặc thỉnh thoảng rất nhiều, hoặc đều đều rất ít. 

Nhưng hẳn là những ai từng chạm đời mình vào khói thuốc, luôn mang trên người thứ mùi vị nồng đậm kỳ lạ, vương vương ... 

Tôi còn nhớ, trong một lần ngồi cùng vài anh chị lớn nói về những thứ truyền thông, những câu chuyện thương hiệu, có nhắc đến qua sự thất bại của một nhãn thuốc lá không khói. 

Không khói, thật sự là một thất bại.

Đôi khi, có những người đến với thuốc lá không phải vì hương vị, không phải vì nghiện, mà vì khói thuốc, như tôi, như anh, như một vài người còn mờ xa trong tâm trí. Với bản thân mình, tôi luôn nghĩ, nếu không có khói, thì việc hút thuốc chắc chẳng còn cần thiết, chẳng còn ý nghĩa gì. Vì tôi luôn thích nhìn những làn khói mỏng bay bay vất vương ngang tầm mắt. 

Có lẽ vì thấy mình cũng hư ảo và mờ sương như thế mà thôi. 

Tôi nhớ mùi thuốc vương trên vai anh, rất nhẹ, khi tôi dụi đầu vào, cố gắng hít sâu mới nhận biết được. Mùi thuốc ấy, còn vương trên ngón tay anh mỗi khi xoa má tôi nhè nhẹ, vương trên chiếc giường nhỏ vốn chỉ có dư vị ẩm ướt của những đêm cạn khô nước mắt ngắn dài. 

Cạnh anh, lúc nào cũng là thứ mùi hương đó, nồng đậm, giản dị. Không giống như những người đàn ông khác từng cạnh tôi, hòa trong mùi khói thuốc là hương nước hoa váng vất.

Dù không phải tôi không ám ảnh những mùi hương kia. 

Nhưng chính thứ hương vị đặc trưng và đơn độc ấy, khiến tôi thấy anh gần tôi hơn bao giờ hết. Lạ kì làm sao, những ngày anh theo đuổi, bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu ân cần, lòng tôi vẫn đóng khép, thế mà vô tình nhận biết thứ mùi hương kia, tôi lại thấy gắn kết và thương anh vô ngần. 

Sao có thể tin được, khi mà cảm giác gần gũi ai đó, thương ai đó, đưa tay níu ai đó ở cạnh mình, lại chỉ vì bàn tay ấy vương thứ mùi hương mình đã từng cho là chết chóc, thứ mùi hương đi theo mình suốt những quãng ấu thơ mà không thể nào yêu thích nổi, thứ mùi hương mà chỉ cảm nhận được đến tận cõi lòng trong những ngày tuyệt vọng cùng cực hút xa. 


Đêm qua, khó ngủ.

Bỗng nhớ mùi hương ấy đến tận cùng ... 



Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

Những quãng bình yên


"Chỉ có tôi hiểu, vòng tay ấm áp mỗi khi anh ôm siết tôi.
Chỉ có tôi hiểu, tình yêu mà anh vì tôi đắp xây." - [ Điều ngọt ngào nhất










Anh thường rời đi vào sáng sớm...,


Ngay khi tôi chưa kịp chuẩn bị xong cho một buổi sáng của mình. Anh đi trước, còn tôi, vẫn còn bận rộn loay hoay chuẩn bị nhiều thứ, một cách rất con gái. 

Thật ra, tôi vẫn chưa nhớ nổi từ lúc nào mình lại trở nên con - gái đến mức ấy, với những váy áo, phấn son và phù phiếm. Bạn nói tôi rằng, có phải tôi đã đi qua biến cố gì đó, để thoắt cái, bạn không còn thấy cô gái nhỏ luôn tóc ngắn, áo pull, quần jean, giày thể thao ở tôi đâu nữa, mà biến thành tôi như bây giờ. 

Tôi cũng chẳng biết. 

Có lẽ đôi khi chúng ta sẽ vô thức đi qua một giai đoạn nào đó, rồi thay đổi, mà chẳng hay biết, cũng chẳng cần nguyên do. Cứ thế mà trở nên vô chừng với mình, với mọi thứ xung quanh, lặng lẽ. 



Những ngày ít ỏi hiếm hoi chúng tôi cùng nhau, anh sẽ rời đi trước, vì công việc, vì tôi thường hay thẩn thờ buổi sớm, hoặc vì gì đó, với tôi, cũng chẳng phải chuyện gì đó quá to tát hay lớn lao. Khi tôi quay trở về phòng sau những bước vệ sinh sáng sớm, anh đã ở đó, chỉn chu mọi thứ, và nhìn tôi cười. Hoặc, cũng có những lúc, anh đã mang xong giày, cầm theo balô, đứng ở cửa phòng đợi tôi quay lại.

- Anh đi trước nhé!

Anh luôn nói câu ấy vào những buổi sớm bên nhau.

Anh có rất nhiều câu nói thường nói với tôi, những câu nói giống nhau lặp đi lặp lại, tôi thường trêu chọc anh nhiều vì những câu nói ấy, cả câu này cũng vậy. Vì lúc nào anh cũng đi trước, lúc nào cũng là câu nói đó, tôi không khó chịu, chỉ là đôi lúc nghĩ tới, sẽ bất giác bật cười. 

Tôi bảo mình là người chậm cảm - như cách một quyển sách tôi thích định nghĩa loại người giống như tôi, những người có cảm xúc đến muộn. Nên đôi khi, anh thấy tôi buồn chẳng - vì - gì - cả, hoặc tôi quay lại một câu chuyện nào đó đã đi qua từ khá lâu, hoặc thỉnh thoảng, tôi bật cười khe khẽ lúc cạnh anh, hay cả lúc không cạnh anh, vì nhớ đến một điều gì đó, giữa anh và tôi, tôi và anh, hoặc cũng đôi khi là những chuyện vụn vặt thoáng qua trong tôi bất ngờ.


Nhưng điều tôi thích nhất mỗi sáng có anh cùng thức dậy, là nụ hôn chào tạm biệt của anh. 
Thường đó chỉ là nụ hôn ngắn, nhanh nhưng tôi thường luôn rất trông chờ nó.

Mỗi sáng như thế, tôi lại đứng tựa ở mép cửa, nhìn anh mang giày rời đi, anh sẽ nói câu nói quen thuộc, rồi hôn tôi một cái nhẹ như cách một chiếc lá rơi nhẹ trên mặt hồ, thỉnh thoảng đưa tay chạm vào má tôi, thỉnh thoảng không, cười với tôi, rồi rời đi. 

Những khi ấy, tôi chỉ mơ hồ đứng ở đó, một khoảng. 

Phần vì, như đã nói, những buổi sớm ngày tôi hay thơ thẩn, phần vì tôi vẫn còn cố gắng ghi dấu những khoảnh khắc bình yên của ngày mới, có anh.

Có đôi lúc, anh cũng nhìn tôi một khoảng ngắn, tôi tự hỏi mình, liệu anh có đủ tinh tế để nhận ra những gì trong mắt tôi những sớm ngày bình yên ấy. Hoặc anh không nhận ra, tôi tin rồi mình cũng sẽ trải bày trên con chữ, ở đâu đó, như lúc này, hoặc giả, lại giữ lại trong lòng những gợn nhẹ rất an yên như những điều nhỏ nhoi khác tôi giữ trong lòng những ngày cạnh nhau. Tôi lưu giữ những ấm áp nhẹ nhàng đó, biến nó thành thứ năng lượng thường trực giữ trong người, và xoay mình, bước ra ngẩn nhìn bao nhiêu sóng gió ngoài kia. Những sóng gió mà nếu xa rời qua lâu những quãng bình yên tôi có, tôi sẽ mệt nhoài, gục ngã, sẽ lại thấy thế giới vô chừng này không còn nơi đâu cho tôi nương náu. Nên thoảng hoặc, tôi lại trẻ con, dỗi hờn khi anh để tôi lại 1 mình một quãng quá lâu, khi tôi đang hoang mang, lạc lõng và điên rồ, một kiểu trẻ con trong tôi.  

Và lần này, tôi chọn ghi lại những cảm giác, để khi yếu lòng, sẽ đọc, và nhớ được mình vẫn còn những phút bình yên, hiếm hoi, nhưng ấm lòng.

Chẳng ai ngăn nổi những bão giông vô ngần ngoài kia cánh cửa, thì tôi chỉ cần anh đừng để tôi trôi đi xa quá những an yên, vậy thôi ... 





Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

Chỉ có anh là thật ...











- Mình chia tay nhau nhé!

Giọng cô nói thảng hoặc phả vào hư không, phả vào đêm vắng đọng những uể oải của gian phòng trọ ngột ngạt trưa hè. Bàn tay cô vẫn ve vuốt trên gương mặt anh gầy xương xương mỏi mệt, vẫn nép cả thân mình vào hơi ấm anh mỏng manh.

- Anh không giữ được em sao?

Giọng anh mỏng và êm như khói phủ. Bàn tay anh chầm chậm vươn lên, nắm lấy bàn tay cô đang ve vuốt, Ghì chặt. Chắc đây cũng là một lần hiếm hoi anh chủ động nắm lấy bàn tay cô và ghì siết. Là lần hiếm hoi anh chậm rãi hỏi cô một câu hỏi êm như không còn cần lời đáp.

- Đừng nói thế được không. Em làm anh thấy anh không giữ được ai hay điều gì bên mình ... 

---

Có một vài nỗi sợ hãi vô cớ luôn tồn tại song song với tình yêu.

Cũng như khi trong lòng cô bắt đầu nảy sinh thứ tình cảm yêu đương kì lạ với một người đàn ông hoặc cậu trai nào đó, cảm giác sợ hãi mông lung vốn tiềm tàng trong cô cũng sẽ bắt đầu hiện diện rõ rệt hơn, với tần số và tần suất cũng dày đặc hơn.

Mà cô thì đa cảm, mà cô thì ích kỉ, nên cô luôn tìm cách cuốn cuồng chạy khỏi những sợ hãi mông mênh của lòng mình. 

---


Màn đêm như dối trá.

Cảm xúc như dối trá.

Hơi ấm như dối trá.

Nỗi đau như dối trá.

Chỉ có anh là thật, chỉ có anh là vẫn ở đây ... 


---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

- Những Tòa Thành Xây Dở ... - 

(Tản Văn hoặc Truyện Ngắn sẽ một ngày nào đó (biết đâu) được ra mắt của mình) 





Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Trà ...





Dù thích hay không thích thì bạn cũng hãy dành thời gian thử uống hết một chén trà.
Vì đời người như một chén trà.
Không đắng trọn kiếp, nhưng sẽ đắng trong một khoảng thời gian.
Bạn không thể trông mong đời người như cốc nước đường, ngọt từ đầu từ cuối. Đó chỉ là giấc mộng của những thiếu nữ đầy mộng mơ mà thôi. Nhưng bạn cũng không thể khăng khăng cái vị đắng mình đang nếm trải trong một khoảng thời gian là cả cuộc đời mình. Hãy nhớ: không đắng trọn kiếp, nhưng sẽ đắng trong một khoảng thời gian.

Đời người cũng nồng đậm như hương vị của một chén trà.
Đó là thứ hương vị nồng, sâu, đậm như không phải là thứ hương nhạt nhạt, ngan ngán. Tôi vẫn thường gọi đó là hương vị càng biết càng mê. Và thứ tạo nên sự mê hoặc đó là những trải nghiệm của bạn. Cuộc đời càng trải qua nhiều sóng gió, càng trải nghiệm nhiều thì hương vị càng nồng, càng sâu, càng đậm. Phụ nữ càng từng trải thì càng quyến rũ. Đừng ngại khó khăn và vất vả. Điều đó chỉ làm cho hương vị cuộc đời bạn thêm nồng đậm mà thôi.

Hãy dành thời gian uống thử một chén trà và nhớ kĩ mùi vị của nó nhé các cô gái.


---

Nhân dịp người yêu bảo phải chi có thể có nơi nào đó, 2 đứa ngày ngày đi làm rồi về với nhau, đọc sách này nọ thanh thản. Mình bổ sung thêm đọc sách, viết lách, uống trà :3


Thế giới đó với đứa đa đoan của mình chắc chỉ có mỗi trong mơ, hơ?

Mà anw, hổng phải cũng đang cố gắng làm đủ thứ, phấn đầu vì cái ngày nhẹ gánh nước non mà sống bình bình an an như thế sao :)



Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

Mới mới cho mình!







Đơn giản là dạo này thấy cuộc sống của mình rối rắm, linh tinh, khùng điên và nhảm nhí, Nên dành một buổi chiều (chẳng biết có đẹp trời không vì không có ra đường) để chiêm nghiệm và suy nghĩ.

Nhận ra dạo này ngày càng bỏ quên những thói quen tốt và chìm đắm vào mấy cái chuyện ảo vọng linh tinh.

Hôm nay tự kiểm điểm, ghi ra mấy thứ bé bé mà quên mất hông làm :3 Giờ PHẢI làm :3

1/ Mỗi ngày sẽ viết 1 fact nhỏ, bằng tay, bút mực đen lên giấy note. Chụp lại làm 1 album nhỏ nhỏ xinh xinh. 

2/ Mỗi tuần (hoặc 2 tuần với sách dày) đọc HOÀN THÀNH một cuốn sách. Và viết review nghiêm túc đàng hoàng. 

3/ Tự tập thể dục mỗi tối, Nhất định PHẢI làm đầy đủ mỗi tối T^T ~ 

4/ Tự ôn tập tiếng Nhật mỗi tối. PHẢI  vượt qua nỗi sợ đối với katakana và học nhiều Kanji hơn.

5/ Mỗi 2 - 4 ngày / lấn, nghiêm túc đàng hoàng viết về một điều gì đó nhỏ bé, ấm áp và tạo thêm động lực về cuộc sống xung quanh, PHẢI tránh hết sức sa đà vào tình cảm tiêu cực ủy mị lãng mạn.

6/ Mỗi tuần 1 lần, dành 1 buổi cafe cho những người bạn bè ít gặp, bạn bè liên quan đến công việc và đam mê. Để tiếp lửa cho nghề, để thoát khỏi cái quẩn quanh trong vòng tròn khép kín.

7/ Chụp ngay cái gi đang muốn chụp, nhìn thấy hay ho và ham hố chụp. KHÔNG được chần chừ rồi bỏ qua nữa! 


Mình sẽ làm được, sẽ quyết tâm làm cho bằng được!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

[Ngắn] - 20





- Tại sao dạo này thấy nhiều mấy bài báo kiểu làm tình nhân đau khổ này này nọ nọ ghê. Không phải khi bắt đầu 1 mối quan hệ, xác nhận là nhân tình của nhau nghĩa là chấp nhận chỉ cho nhau hơi ấm ngắn ngủi, chấm hết, vậy đau đau khổ khổ cái khỉ gì ?

- Em thật sự nghĩ vậy? Thế như anh và em?

- Chẳng phải từ đầu cũng xác nhận là tình nhân sao? Như anh và em là như thế nào? Chả phải chúng ta chẳng mệt nhoài vì kiểu tình cảm nữa vời gì gì đó sao? Rõ ràng mà?

- Em làm như ai cũng lí trí đến mức khủng khiếp như em ...


---

- Đâu phải ai cũng có thể lí trí và rạch ròi đến mức độ của nàng đâu!!!

---

- Bạn bớt lí trí 1 chút hẳn là mọi thứ đã dễ thở hơn ...

---

- Em không nghĩ là chị lại lí trí đến mức đó ...


---
---
---

Vậy mình là loại động vật biến dị gì vậy? Hông phải con người bình thường sao?
Rõ ràng đến vậy, có khỉ gì để nhập nhằng với chả chao đảo mệt mỏi gì chứ ???

Thế giới gì kì :(




Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

Về anh!









Đấy là một cảm giác kì lạ, khi ngồi sau anh và ngẫm nghĩ cuối cùng mình có tình cảm gì với con người này. 

Nghĩ hoài vẫn không xác định được. 

Không phải yêu, rõ rồi. Vậy sao cứ muốn lại gần, muốn được biết rõ hơn thế giới của người ta, muốn cười đùa, muốn đi song song mãi, muốn nắm tay, muốn ôm nhẹ nhàng trong lúc tim mình đập rộn ràng gào thét tên một người khác. Mình cứ nghĩ là do bản thân gặp quá nhiều điều phủ nhận từ cuộc sống, nên học theo nó phủ nhận tất cả, phủ nhận anh. 

Nhưng cũng không phải. 

Cuối cùng không hiểu nổi chính bản thân mình.

Hôm trước đi nhậu với bạn, chỉ nhớ đến anh và buồn, uống 2 chai Tiger mà đâu óc bắt đầu mông lung và lan man nhiều thứ. Mình cứ nghĩ chuẩn bị ngã xuống đến nơi rồi, vậy mà gió rít qua tai, lại nghĩ đến anh. 

Nên tỉnh. 

Mình thường nói huyên thuyên nhiều điều nhảm nhí khi uống, kiểu nhu cầu chia sẻ và tâm sự tự nhiên giống cơn sóng, tràn ra và lan vỡ. Nhưng mình chưa xác định được điều trong lòng, mình cũng không thể kể về anh cho đứa bạn nghe khi mà ngay cà trong lòng mình còn chưa thật sự xác định rõ những gì mình mong cầu chời đợi. 

Thế nên, mình không nói, mình viết. 

Những dòng không đầu không cuối về một thứ cũng vô định như vậy. 

Viết đi viết lại rồi tự hỏi ủa mình đang viết gì, viết về ai giữa một đêm tháng năm nóng đến bực này.



Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

Thế nên em mãi hoang vu




" Xin vùng đêm tóc
Mùa đông dài hong phố vắng
Mùa nắng lung linh in trong màu mắt hồ thu
Xin ngày ân ái và xin yêu em , yêu em tình trầm
Cùng xin một trái tim thật ngoan " - [Tình Trầm]

(Chậu rau má Nhật chết đi sống lại bao lần ở cửa sổ công ty)



Đàn ông dĩ nhiên là phải đam mê rồi, ngủ cùng em đương nhiên đầu óc phải đen tối rồi.
Em cũng không còn trẻ dại để tin rằng người ta bên em chỉ là yêu, là ôm, là dịu dàng bình yên bên em những ngày ngọt lành là đủ ...

---

Nhưng cái mà em cần không chỉ đơn thuần là một đêm ân ái. 

Cái em cần là nửa đêm tỉnh giấc, mở mắt ra là được nhìn thấy người, đưa tay ra là chạm được vào người, được người ôm vào lòng ấm nóng. Nhịp thở đều đặn cùng hơi ấm quen thuộc của người mới là điều mà em giữ lấy và khát khao.

---

"Đàn ông nói chuyện với đàn bà để có thể ngủ với đàn bà, đàn bà ngủ với đàn ông để có thể nói chuyện với đàn ông." 

- Jay MCINERNEY - 

---

Em lạnh lùng, vô cảm, vô tâm, bàng quang mọi thứ vì em không quan tâm, không đặt tình cảm, không mong cầu, không hy vọng. Nhưng đến khi em rơi vào cái bẫy của cảm xúc, em có còn là em, của lạnh lùng và mạnh mẽ nữa đâu. 

Em trẻ dại, em đàn bà, em đan xen nhiều thứ vào thân xác mỏng manh trơ trọi. 

Em thích Vuốt Ve hơn Ân Ái, thích Hôn hơn Vuốt Ve, thích Ôm hơn Hôn, thích Nắm Tay hơn Hôn, thích Thing Lặng cạnh nhau hơn những Ồn Ào vội vã.

Em đam mê, em điên cuồng, em nhạy cảm và đa đoan với mọi thứ, trống trải với ngay cả 1 ánh mắt nhìn. 


---

Thế nên em mãi hoang vu ... 



Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

[Ngắn] - 12




Em muốn thử yêu anh, nhưng thử lần đó cả đời luôn được không?



Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015

Buồn cho cạn kiệt ~







K. bảo tôi đừng cứ buồn lại ôm thêm việc làm, rồi khi trống việc lại hẫng, lại hoang tàn thế. Bảo tôi hãy cứ buồn cho xong, cho cạn kiệt những gì tôi cố kìm nén và khoả lấp bao nhiêu ngày kia đi.
K. nói cái trò ném mình vào bận rộn cũng chỉ là trốn chạy, nên nỗi buồn vẫn ở đó, âm ỉ cháy và day dẳng tồn tại trong tôi yếu mềm.

Tôi tự hỏi mình, nếu tôi vỡ tung những nỗi buồn thương vẫn đang gìm giữ, liệu ai đó có thể ở cạnh, nắm chặt tay và kiên nhẫn đợi tôi bước qua được lần thách thức này?


K. nói nhất định sẽ có người làm được điều đó.

Liệu tôi có thể mong cầu?

Tôi chẳng cần ai đến và mang mình đi nữa.
Tôi chỉ cần người ở cạnh, chờ tôi phá vỡ kén tằm của chính mình.

K. nói tôi dù sao cũng chỉ là con gái, tôi có quyền yếu đuối mà. Phải không? Miễn là sau đó lại đứng lên, tươi vui và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Người đến nắm lấy tay tôi, và bảo mọi thứ đã sẵn sàng, tôi cứ việc buồn hết mình trong nỗi buồn của riêng tôi, người cạnh bên, im lặng chờ tôi cạn kiệt, sau đó lại vui hết mình, an yên hết mình, nhé :) 




Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

Em tìm gì giữa những mông lung ?



"Em chẳng biết nói điều gì với tháng Năm
Và chẳng biết nói gì với sự lặng câm vắt ngang thành phố"


[ Ảnh của Fu Kwok Yu chụp, mình chôm ]




Tôi nằm yên cạnh anh.

Người mà chưa bao lâu trước trước còn là kẻ lạ.

Đôi lúc tôi không hiểu nổi chính mình. Dù có bao nhiêu vết cắt, bao nhiêu tổn thương, thì tôi vẫn là đứa lạc quan thái quá, tin tưởng con người thái quá, và khát khao tình cảm thái quá.

HH. nói tôi hãy cứ rong chơi, như tôi đã và sẽ. Hãy mặc bản thân mình trôi đi trong những dòng chảy lạ, như chính tôi, đừng gìm chân vì bất kì điều gì, hãy cứ kiếm tìm, cứ chọn lựa, cứ mặc bản thân mê mải với những khát vọng rất riêng tôi. Rôi khi tìm được bình yên thật sự, bên một người tốt thật sự hãy dừng lại, và đừng đi đâu nữa, đừng rong chơi nữa.

Tôi tự nhìn vào những khoảng trống mông mênh trên bàn tay mình.
Tự hỏi mình đã rong chơi bao xa?

Tôi là kẻ lạc loài, như tôi vẫn tự nhận về mình suốt bao tháng ngày như thế. Như đứa trẻ lạc loài đang ngồi dần nghe thế kỉ tàn phai. Tôi may mắn hơn nhiều người, hoặc cũng chỉ vì tôi lạc quan và luôn tin tưởng vào loài người hơn nhiều người, nên quanh tôi luôn là những người tốt, những người yêu thương tôi, những người lo lắng cho tôi, những người nhìn thấy được cái yếu đuổi sâu thẳm trong lòng đứa lạnh băng như tôi, và sẵn sàng dành cho tôi những hơi ấm.

Vậy điều tôi đang tìm kiếm, là gì ?

Tôi không rong chơi, tôi không thả minh trôi theo dòng chảy. Chỉ là tôi vẫn luôn mong mỏi, tôi luôn chờ đợi 1 ai đó có thể đến, chạm vào và dắt tôi ra khỏi những khoảng mông lung.

K. nói trong tôi có 1 cái gì đó yếu mềm rất con gái, dù nó bọc kín trong những khoảng tường thành sắc lạnh, nhưng vẫn dễ dàng nhận ra. Dễ dàng nhận ra, như K. luôn nói rằng tôi trong suốt, trong suốt từ cuộc sống, trong suốt đến chính bản thân tôi. Cái yếu mềm đó của tôi làm nhiều người thương xót, muốn cho tôi 1 bờ vai ấm tìm về, nhưng cái sắc lạnh bên ngoài kia lại làm họ tổn thương. Họ yêu thương khoảng yếu mềm, họ thích thú trước tường thành, nhưng ho đau vì sắc lạnh.

Tôi tự hỏi bản thân, tôi đã tổn thương bao nhiêu trái tim muốn gần gũi, tôi đã nhìn bao nhiêu giọt nước mắt rơi trong im lìm vì những vết cắt tôi gây ra?

Tôi tạo lập tổn thương.

Tôi sợ hãi chính mình.

Tôi trốn chạy giữa những khoảng tăm tối của bản thân.

Nhưng tôi chưa bao giờ ngừng được những khao khát được yêu thương, được chạm vào, được gục đầu trên những hơi ấm. Như thể đứa trẻ lạc loài là tôi chưa bao giờ ngừng được những chuyến thiên di để tìm cho bằng ra vùng đất thật sự thuộc về mình.
---
- Tôi phải đi con đường nào?
- Bạn muốn đi đâu?
- Tôi cũng không biết nữa...
- Thế thì con đường nào cũng vậy cả thôi.

[Alice in Wonderland]


Tôi nói với H, như thế khi anh bật khóc vì không tìm được lối ra cho chính mình.
Tôi ghì chặt vai H., tôi lặng đi giữa những giọt nước mắt anh rơi vội. Rồi tôi lại thấu rõ cái lạc loài của anh đang mang, cái lạc loài của chính bản thân mình.

Tôi nhìn thấy trong mắt H. những tan vỡ, như những tan vỡ trong tôi vẫn thấu thị mỗi ngày.
H. nhìn tôi bằng ánh mắt bấu víu, ánh mắt mong cầu tôi sẽ đủ mạnh mẽ để dắt anh ra.

Nhưng điều tôi có không phải điều anh cần.

Nhưng điều anh cần không phải là bản thân tôi mang.

Tôi đưa tay miết nhẹ sợi dây chuyền vẫn nằm yên trên cổ từ những ngày rất mới. Đột ngột nhớ đến hơi ấm của N., nhớ đến những dịu dàng anh đã dành cho tôi, những dịu dàng tôi chấp nhận đặt bên cạnh mình.

Tôi đa tình, dễ rung động, dễ cảm và thấu, nhưng tôi chưa bao giờ phản bội, dù là trong tâm tưởng hay trong tình cảm sâu thẳm của mình. Tôi đẩy H. ra, như đẩy những khoảng trống lặng im và những ngày khóc ngất của năm tháng cũ. Tôi đoạn tuyệt những gì đã đi qua, nhưng không đoạn tuyệt được phút yếu mềm của người đàn ông tôi từng dành tình cảm. Nhưng tôi cũng đủ lí trí và sắc lạnh để không bao giờ một lần nữa dấn thân vào.

Tôi chẳng đủ tình cảm để cùng lúc dành cho những người đàn ông khác nhau, bên tôi.
Tôi vẫn có thói quen giữ món đồ của người đang cạnh bên trong người, để giữ cho lí trí đứng yên.

H. nói anh đang sống trong sự nghi ngờ mọi người, mọi thứ.

Tôi hiểu điều đó, hiểu rõ từ những ngày anh gạt tôi ra khỏi lề cuộc sống của anh. Tôi đã có những ngày dài muốn thét lên, muốn anh trả lời cho bằng được tại sao anh không tin tôi, tại sao lại phủ những nghi ngờ lên trái tim tôi héo úa. Nhưng tôi vẫn không trách anh bao giờ, đơn giản vì tôi tin tưởng vào loài người, nhưng tôi, vẫn luôn tin rằng mình là một giống loài khác biệt.

Tôi không tin tưởng được vào chính tôi.

Tôi có quyền gì yêu cầu ai đó tin tưởng mình?

---

Tôi nằm yên cạnh N.

Hơi thở anh phả nhịp đều đều trong đêm tối.

Tôi cố gắng cảm nhận mùi riêng của anh, vì chỉ có mùi của 1 người mới giúp tôi kết nối với người ấy một cách thật sự. Nếu tôi không nhận ra loại đặc trưng ấy, tôi không bao giờ nhớ được một người, giữ được 1 người trong lòng mình.

Rất may, tôi đã tìm thấy ...





Khóc



"em đã không thể lại gần
dù bước chân người tiến sát lặng câm
em đã không thể làm thiêu thân
nhìn người trầm mình vào đại dương buồn thẳm ấy."


[ Sài Gòn mưa đúng ngay lúc anh khóc, Sài Gòn khóc cùng anh, đúng không? ]




- Em có thể ôm anh một chút không ?

- Anh bị sao vậy?

- Chỉ là cần có ai đó ôm một chút ...

---


H. khóc, nước mắt anh rơi xuống ướt đẫm đôi mắt tôi từng nhớ, từng mong trong bao nhiêu đêm dài văng vẳng tiếng vọng lại từ nhịp đàn anh thuở trước, ướt đẫm cả vai áo tôi mỏng manh, ướt đẫm cả mớ cảm xúc cứng rắn tôi nuôi dưỡng qua bao nhiêu tháng ngày. 

Anh bảo anh như kẻ lạc, mỗi ngày thức dậy, anh không biết phải làm gì, không biết phài đi về đâu. 

Anh bảo anh đã từng có niềm vui, nhưng rồi nó đi mất, anh thấy anh không còn gì.

Anh nói anh thấy tù túng, nhìn nơi đâu cũng chỉ thấy những nghi ngờ.

Tôi chỉ có thể im lặng, anh cần hơi ấm một người nào đó giữ anh lúc này. Tôi có thể lặng lẽ cho anh hơi ấm ấy, kể cả chỉ vì là một người bạn, tôi không nhẫn tâm bỏ mặc anh lúc này. Nhưng tất cả những gì tôi làm cho anh, bằng tất cả những yêu thương vọng lại từ những ngày này hơn cả năm trước, chỉ còn đọng lại bấy nhiêu đó.

Không phải tôi không muốn. Mà tôi không thể.

---

Tôi chầm chậm tua lại dòng kí ức của những ngày tháng cũ, khi anh ôm đàn vang lên những âm điệu trong đêm mưa ấy, ánh mắt, nụ hôn, vòng tay của anh ngày ấy, là tất cả những gì cuốn tôi vào bao nhiêu là  đêm trường bất tận với giằng xé đớn đau. Tôi nhớ cả ánh nhìn xoáy sâu, ánh nhìn thất vọng của anh khi tôi quá lí trí, bảo vệ bản thân mình bằng cách cắt đứt tất cả những gì kết nối thuộc về anh. 

Tôi nhớ mọi thứ, chỉ là tôi đã chẳng còn có thể chạm vào nỗi nhớ ấy, chẳng thể nào.

Tôi vẫn là kẻ lạnh lùng như vậy.

Tôi vô tâm với nỗi đau nhân loại. Tôi chỉ đau vì những vết thương luôn hằn khắc trong tim mình.

Nhưng tôi chưa một phút giây nào hận anh, dù là vì tất cả những mập mờ, tất cả những mong manh, những giằng xé, những cô độc trong tuyệt vọng anh dành cho tôi khi ấy.

Tôi chỉ thấy đau xót, bất lực vì tôi chưa bao giờ có thể bất chấp mọi thứ mà níu lấy anh, mà dốc hết sức giữ anh lại bên cạnh đời mình, dốc hết sức để anh có thể tin tôi, để anh cần tôi. 

Chỉ vì một câu anh nói, rằng anh chưa bao giờ yêu tôi.

Tôi buông bỏ, mọi thứ.

---


Anh khóc. 

Nước mắt anh làm mềm mọi giác quan trong tôi tăm tối. 

Nước mắt anh nhấn tôi vào một khoảng mông mênh của bất lực và nỗi đau thương.

---

Thương anh lắm, nhưng những gì tôi có thể dành cho anh, cũng chỉ dừng lại ở những cái ôm.

---

Mạnh mẽ lên nhé, tôi van xin ...

Vì bão giông là chuyện của bầu trời ... 



Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2015

Nghiêm túc!


Lâu lâu nghiêm túc luận công việc chút cho người ta khỏi nói mình toàn thơ thẩn lãng mạng :3 



愛と命と縁と恩を大事にしたら、 運は必ず開けてくる ~



Người ta, sao có thể ngày ngày sống, ngày ngày làm, nhưng không 1 phút nào để tâm đến những thứ do chính mình kiến tạo?

Mình có thể, như mọi người vẫn nói, khá lạnh lùng, hời hợt và thường xuyên không - quan - tâm. Nhưng mình tin chắc rằng, với mọi thứ mình làm ra, dù là vì tiền, vì trách nhiệm, vì yêu thích hay vì những mối quan hệ mà làm đi nữa, mình chẳng bao giờ làm cho có, cho xong.

Mình quan niệm, giá trị thặng dư có được sau mỗi thứ chúng ta dốc hết tâm huyết làm chính là thứ kĩ năng được bồi đắp sau mỗi quá trình cật lực tìm hiểu, nghiên cứu và sáng tạo, định hướng. Càng làm qua loa, giá trị thặng dư không những không được sinh ra, mà còn chạy về phía âm vô cực, mòn hết mọi kĩ năng của chính bản thân và đưa mình vào cái lối mòn của tư duy và hành động. Nên lúc nào cũng cố gắng dặn mình, cái gì đã làm, phải làm hết mọi khả năng có thể có được, dù bên ngoài mình không có tỏa ra được cái vẻ gì là chuyên tâm. Vì thực sự, vẻ ngoài của mình sinh ra nó thế, nhìn lúc nào cũng bình thản và không gặp bất cứ khó khăn khi làm điều gì.


Mình không cần ai công nhận, chỉ bản thân mình hiểu rõ giá trị mình kiến tạo và những tâm sức mình dốc vào. Vì cái gì sinh ra từ những điều đó, cũng là vì chính bản thân mình là phần nhiều. Mình vị kỉ, nên thế thôi. Chẳng thể nói tốt đẹp hơn là vì cộng đồng hay vì lợi ích của chung gì gì đó.

Và mình luôn dặn dò những ai làm việc với mình, đừng bao giờ để bị môi trường và những mối quan hệ tác động, mà trở nên hời hợt, qua loa, đại khái với những gì bản thân làm ra. Vì quan niệm "Nó cho mình bao nhiêu mình chỉ làm đúng bao nhiêu đó" là mình đang bán rẻ chất xám của mình 1 cách vô tội vạ. Vì có những thứ đã quen nếp rồi, có bao nhiêu tiền bạc cũng không đổi lại được bao giờ.

Những người sống qua loa, làm đại khái, có bao giờ nhận ra sau tất cả, bản thân chỉ có tay trắng và đầu rỗng thôi không?



[Ngắn] - 7









Muốn thương một ai đó theo một cách thật yên bình.
Giàu hay nghèo không quan trọng, miễn là chịu thương chịu khó.Ít gặp nhau cũng được, chỉ cần đừng chơi trò mèo vờn chuột, mù mờ, mỏi mệt và nát tan tất cả. Tình cảm không quá nồng nhiệt cũng chẳng sao, chỉ cần đó là một mối quan hệ công khai.

Tính mình trước giờ vốn ko hay thích ồn ào với chuyện tình cảm riêng tư, nhưng giờ thì lại sợ hãi với loại tình cảm mập mờ hơn hẳn mọi thứ.

Loại tình cảm mà, cho đến cuối cùng lại hoàn toàn ko có điểm kết nối nào ngoài 1 cái nick, 1 số điện thoại. Loại tình cảm mà khi kết thúc, ko biết được rốt cuộc mình và người cùng người ta đi tiếp kia, ai mới là người thứ 3.

Nên cuối cùng cũng chỉ cần 1 mối quan hệ, ko cần quá nồng nhiệt ồn ào, nhưng phải đủ đường đường chính chính nắm lấy tay khi đi cạnh nhau, dù ở đâu, trước mặt những người nào.


Mà có dễ đâu :)

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

Vài điều hư cấu của em :3


"Rằng em không thể lựa chọn cho giấc mơ mỗi người.
Vì em cũng đang lạc lối." - [ Giữ Em Đi ]

( Rất thích hình này, vì nó là mơ ước nhỏ của mình :3 )



Nếu anh thương một cô gái "khó hiểu" như em, thỉnh thoảng anh sẽ bận lòng em quá lạnh lùng, quá lí trí, ích kỷ, chỉ biết đến bản thân mình. Thế nhưng anh hãy hiểu, trái tim của em rất nhỏ, nếu anh đã bước được vào rồi, thì chỉ chứa riêng mình anh. Cô gái như em, không hay thốt ra những lời mật ngọt, không hay dành những điều lãng mạn, cô ấy có thể giả vờ chẳng để ý, chẳng quan tâm anh, nhưng mỗi câu nói của anh cô ấy đều nhớ, mỗi điều anh làm cô ấy đều chẳng quên, rồi sau đó lặng lẽ làm những điều thầm kín cho anh mà đôi lúc anh không hề hay biết.

Tình cảm của em, không vĩ đại như biển, nhưng vẫn sâu, bền bỉ và kiên nhẫn.

Nếu anh thương một cô gái " ngốc nghếch" như em, đôi lúc anh sẽ chạnh lòng khó chịu khi em nhớ về người cũ. Em hoài cổ, thường hay nghĩ nhiều về quá khứ, anh cũng biết mà. Em rất khó dành tình cảm cho một ai đó, vậy nên càng khó khăn hơn khi em buộc phải quên đi người ấy. Nhưng, " nhớ" không có nghĩa là còn yêu, đúng không? Em nhớ về người cũ, đơn giản chỉ để nhìn lại bản thân trong quá khứ, để mà trân trọng tình cảm hiện tại, trân trọng tình cảm của anh nhiều hơn nữa mà thôi.


Nếu anh thương một cô gái "vô tâm" như em, đôi khi anh sẽ phải tức giận phát điên vì những bận rộn trong đời thường của cô ấy. Cuộc sống của em vỗn dĩ đã có rất nhiều màu sắc trước ngày anh đến, nên em không thể gạt bỏ mọi thứ chỉ để quẩn quanh bên anh. Không phải em bỗng dưng quên mất anh đâu, mà đôi khi em muốn dành khoảng trời riêng cho chính mình, và cho cả anh nữa mà thôi.
Nếu anh thương một cô gái "đa cảm" như em, hãy ở bên cạnh khi em im lặng. 

Cô gái như em, không muốn người khác thấy nỗi đau của mình, mà luôn rơi lệ một mình khi không còn ai cả. Ai đó từng nói rằng, em luôn đè nén tình cảm của mình xuống tận đáy lòng, luôn cho rằng bản thân có thể chịu đựng, nghĩ mình quá kiên cường. Nhưng thật ra những lúc ấy, anh biết không, em thực sự muốn có người ở bên cạnh, không cần nói gì cả, chỉ cần cho em tựa vai vào để vơi bớt những thương tổn sâu kín trong lòng.

Nếu anh thương một cô gái đã chằng chịt vết thương như em, làm ơn hãy kiên nhẫn. 

Em không muốn anh khổ sở, cũng không muốn bản thân mình khổ sở, nếu cứ lao vào tình cảm như một con thiêu thân giống những ngày trước. Vậy nên, hãy kiên nhẫn đợi chờ, cho em thời gian để có thể vượt qua mọi thứ. Cô gái như em, quá cầu toàn, nên khi thương ai đó cũng muốn thương theo cách hoàn hảo nhất có thể. Em muốn đến với anh khi không còn xước xát, khi đã vui vẻ lạc quan trở lại, chứ không phải thương anh, rồi thương luôn cả nỗi đau dài trong quá khứ.

---

Yêu, từ này với em mà nói, quá trân quý, không thể dùng bất cứ lời lẽ nào để diễn đạt. Mà có lẽ, đứa con gái khô cứng như em, chẳng biết yêu là gì. Nên chỉ có thể nói rằng, em vẫn muốn được thương.

Nhưng một khi nói ra, nghĩa là anh đã trở thành điều bất ngờ tuyệt vời nhất mà em có được, mà em trân trọng. Nếu anh thương một cô gái em, đừng chỉ là người thương, hãy là một người bạn thân, là anh trai, là người lớn, bao dung cho cô ấy.

Em biết, có thể là vô lí, có thể đòi hỏi của em quá nhiều, nhưng em tin rằng anh sẽ thấu hiểu và chấp nhận em, người con gái thương anh và coi anh là duy nhất trong lòng của cô ấy.

---

Anh ở đâu ? Hả người thương của em ?



Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

Cho tất cả những mong nhớ này ...




Đôi khi bản thân thấy thật đáng thương khi tại sao cứ phải cố gắng vì những điều không thể, hay chí ít là cơ hội có thể rất mong manh.
Tại sao cứ lo lắng sẽ mất đi ai đó trong khi họ lại vốn chẳng cần mình.
Bản thân mình còn không biết yêu thương, thì đòi hỏi gì ở một người xa lạ việc yêu thương chính bản thân ta chứ?!



---

Tại sao cứ lo lắng sẽ mất đi ai đó trong khi họ lại vốn chẳng cần mình?

Cuối cùng cũng xác định được rõ ràng tại sao bằng ấy thời gian người im lặng, tại sao bằng ấy thời gian người bận rộn, bằng ấy thời gian người chẳng dành cho mình được một chút thương.

Mình, sẽ vẫn là đứa con gái lạnh nhạt như vậy. Nhớ thương đã nhàn nhạt thì nỗi buồn cũng sẽ chóng vánh qua mau ấy mà, sẽ ổn, sẽ không sao, sẽ chẳng có bất cứ điều gì có thể quật ngã được mình mà.

Chì là người đi cùng mình chỉ bấy nhiêu đường thôi.

Chỉ là vốn mỗi khi bên cạnh mình, ánh mắt người vẫn đong đầy hình bóng của một người khác, lòng cũng đong đầy những phút giấy khác. Như thể, người chỉ chờ cô ấy đến, nắm tay và dắt người đi. Cũng như mình vẫn luôn ngồi mà trông mong người sẽ nắm tay và dắt mình đi, ra khỏi những hỗn độn mệt nhoài như thế. Mình, chắc cũng chỉ là trạm nghỉ trong lòng người, vậy thôi. Trạm nghỉ chân khi người đợi chờ cô ấy.

Mình ngốc nghếch thật, nên cứ hoài mắc kẹt trong những mối quan hệ. 

Chẳng cho người thấy được ấm áp, yêu thương hay một chốn an toàn. Hoặc trong lòng người vốn cũng chưa bao giờ để tâm đến chuyện mình có thể trở thành những điều đó hay không.

Nếu người còn đang mệt nhoài đau khổ, mình sẽ nghĩ đến chuyện bất chấp mà ở cạnh người lặng lẽ nhưng những ngày tháng vừa trôi đã yên lặng cạnh người, chờ đợi những phút giây hiếm hoi mà người dùng để giữ lấy sợi dây mỏng manh trong 1 mối quan hệ với mình. Còn giờ, người yên ấm với cô gái nhỏ của người rồi, thừa ra một mẩu là mình, mình chẳng thể mãi đứng lặng trông theo.

Mình vẫn là đứa kiêu hãnh với bản thân quá. Tự thấy không thiếu thốn đến nỗi phải đứng xếp hàng. Dù cái thứ tình cảm ít ỏi của mình quá khó để nảy sinh thì vẫn không thể hạ mình cuối xuống níu giữ khi đã hiểu cái người cần chẳng phải mình, chẳng ở nơi mình, chẳng hướng đến mình.

Hoặc, mình vẫn là đứa con gái với sự lí trí dâng cao đến mức lạnh lùng, nên chẳng biết chữ bất chấp phải viết thế nào, níu kéo viết ra làm sao, hay thương người thì phải làm điều gì nữa. Nên người quay lưng là đi thật, đi mãi đến nơi hạnh phúc của người, chẳng cần biết mình ở đây ra sao nữa.

Mà, có ra sao, thật ra cũng chẳng sao, chẳng sao mà.

Đứa như mình, cảm xúc lạnh nhạt thì buồn cũng vội vàng mà tan đi thôi ... 

---

Lần cuối viết cho người nhé, cho những tình cảm mắc kẹt trong mối quan hệ chẳng thể gọi tên này, dù thời hạn trong lòng mình để mong chờ còn tận 2 ngày.

Nhưng lòng mình, hời hợt thật nên cũng sẽ cạn tình nhanh thế mà thôi :) 

---

Dù ngắn ngủi thôi, nhưng mình thật sự đã thương người. Nên người hạnh phúc nhé, an bình nhé, như tên của người. 

---

Chỉ là mình đang phải trả giá cho những ai mình đã bỏ rơi đi :)



Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Cưới ...



"Người không dám hình dung con đường sẽ dẫn chúng ta đi về đâu

nên chỉ cần xiết chặt tim để cùng một nhịp đập
nên chỉ cần giây phút hiện tại này ta đã cùng nhau sống
nên chỉ cần người nói bất chấp những phần trăm nhỏ nhoi hi vọng


để có một tình yêu lẻ loi giữa triệu người…" 
- [ Nguyễn Phong Việt ]





Tôi vẫn nhớ về cái đám cưới đầu tiên tôi được tham dự, tham dự thật sự chứ không phải đi theo "ăn bám" với cha mẹ.

Đó là 1 lễ cưới tôi đi với 1 trong số những người bạn trai của mình, người đầu tiên tôi dựa vào khi đến Sài Gòn, giữa những gương mặt xa lạ. Tôi nhớ rằng tôi đã cố gắng không để mình rơi nước mắt trước những hình ảnh yêu nhau của cặp đôi ấy, và những lời nói của người chủ hôn.

Khi ấy, tôi chưa trở nên ít ỏi càm xúc như bây giờ.
Khi ấy, tôi chỉ khóc vì những điều tốt đẹp và hạnh phúc.
Khi ấy, tôi còn rất trẻ con, rất dạt dào tình cảm và rất dễ khóc, dễ cảm động với nhiều thứ tôi cho là đẹp đẽ quanh mình.

Tôi không rõ từ bao giờ, mình trở nên lạnh lẽo và dửng dưng hơn. Nhưng tôi tin rằng, đâu đó trong sâu thẳm lòng tôi, vẫn là những xúc cảm, chỉ khác là nó đếm chậm rãi hơn, từ từ và lan tỏa ra và thấm đẫm lấy lòng tôi 1 cách dịu dàng, chứ không phải là ạt ào và cuồng nhiệt như những ngày tháng cũ.
Tôi vẫn hay bất giác mỉm cười khi bắt gặp 1 chàng trai đang lúi húi lựa hoa tặng bạn gái, khi nhìn thấy những hình ảnh bạn bè tôi bên cạnh người yêu cùa mình, khi thấy những bàn tay lồng vào nhau giữa phố. Nhưng tôi chỉ thoáng cười, và thấy trong lòng cũng trào lên 1 chút ngọt ngào nhè nhẹ, tình yêu, suy cho cùng, vẫn lẩn khuất đâu đó xung quanh cuộc sống ồn ào chộn rộn này.

Tôi là đứa ít tình cảm, sợ yêu, hoặc là chưa hiểu thật sự yêu 1 người là gì.

Nhưng tôi thích nhìn người ta yêu nhau.

Thỉnh thoảng tôi thấy buồn cười vì những mâu thuẫn của chính mình. Khi nhìn những hình ảnh yêu đương của bạn bè ngập tràn FB, tôi thấy được họ rất hạnh phúc, tôi ngưỡng mộ họ, yêu thích cái tình yêu có thể thể hiện thoải mái của họ. Nhưng khi bên cạnh 1 ai đó mà tôi yêu thương, lại chẳng thể làm thế. Không thể lưu giữ ở anh ấy bất cứ điều gì.

Để rồi khi mọi thứ trôi đi, tôi bàng hoàng lục tìm trong kí ức, ngỡ như họ chỉ là 1 giấc mơ thoáng ngang cuộc sống chằng chịt của mình, không có điều gì nhắc tôi về cái hạnh phúc khi bên nhau ấy.

Tôi chỉ thấy mình ngốc nghếch và mệt nhoài :)

---

Đám cưới em, dù chuyện trải qua nhiều mệt mỏi và phức tạp. Nhưng đêm lễ, tôi thấy em cười rạng rỡ khoác tay người em lựa chọn đồng hành suốt cuộc đời này. Tôi thật sự hiểu được câu nói, cô dâu mới luôn là người tỏa sáng rạng rời nhất, đẹp nhất.

Em tòa sáng bằng nụ cười hạnh phúc của mình, dù đằng sau đó, tôi hiểu vẫn chất chứa biết bao nhiêu là những điều khác. Nhưng nụ cười đó, nó lấp lánh một sự hạnh phúc không thể che giấu được. Tôi biết, ít ra là trong những khoảnh khắc này, nó sẽ cho em niềm vui mà bao nhiêu ngày qua, em đồng ý đánh đổi để mang về.

Em thường bảo tôi lí trí quá, lạnh lùng quá, thực tế quá.
Tôi thường trách em tùy hứng quá, tình càm quá, bất chấp quá.

Nhưng chắc em không biết rằng, tôi thèm có được cái bất chấp cuồng điên cho tình cảm của em như thế. Bỏ qua hết những mệt nhoài giận dữ, những khổ đau và oán hận, những mong cầu và sợ hãi. Đồng ý nắm lấy tay 1 người đi hết cả những đoạn đường về sau ...


Tôi, vẫn đang vẫy vùng trong thế giới của chính mình.
Vẫn mang mong cầu 1 ai đó, đến, tìm cách mang bản thân đặt vào suy nghĩ của tôi, kiên nhẫn nắm tay tôi dắt ra khỏi những hoang mang, chênh vênh và tăm tối này.



Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

Giá như có thật nhiều những ngày thế này!



Tôi đang chìm trong 1 niềm phấn khích nho nhỏ.

Vì một chuyến đi vừa được vẽ ra trong đầu, một chuyến đi khác hẳn những chuyến đi ngày trước, một chuyến đi tôi có thể thoát khỏi những hỗn độn này.

Một chuyến đi nhanh, gọn, nhưng sẽ thật lạ lạ và đầy mùi biển.

Tôi nghĩ vậy.




---

Nhiều người nghĩ rằng tôi thích viết, thật ra không hẳn. tôi thích những bức ảnh hơn, dù là vẽ, hay chụp. Những bức ảnh lặng câm không có những tiếng nói vang vọng trong đầu khi bạn lướt qua một đoạn ngổn ngang những câu chữ. Những bức ảnh, sẽ giống như mẫu đàn ông tôi yêu thích, tinh tế, sâu lắng và lặng im.

Tôi, bên ngoài những dòng chữ tuôn ra theo mỗi ngày, 1 kiểu bức bối mà tôi không tuôn ra thì tự nghĩ rằng có khi mình sẽ ngập chìm trong cảm xúc. Lại có 1 mơ ước xa xôi là vác balô, máy ảnh và đi đến thật nhiều những miền đất xa lạ, ngắm, yêu và cảm. Dĩ nhiên không thể thiếu được những bức ảnh và dệt nên những con chữ cuộn trào. Nhưng bên cạnh cái mơ ước lãng mạn đó, cái chất thực tế tràn ngập đầu óc lại thành 1 thứ khóa chân.
Và đôi lúc, tôi phải tự chấp nhận thực tế là mình chỉ giỏi điều khiển cảm xúc trên chữ nghĩa, không giỏi điều khiến những màu sắc, âm thanh, hình ảnh bao giờ,

Nên, tôi còn có 1 ước mong. Về 1 người yêu, 1 người tình, àh mà đôi khi chỉ cần 1 người bạn thôi. Có thể bên tôi, vẽ lại, chụp ảnh những khoảnh khắc hình thành trong đầu tôi.
Àh người ấy chắc hẳn phải hiểu tôi lắm, để cảm được sự cảm của tôi.
Hoặc chăng tôi có thể phân thân, và bên cạnh con người chỉ biết gõ những nhịp đều đều trên phím này sẽ là 1 người chỉ sống bởi tiếng "tách" của máy ảnh, tiếng "sột soạt" của ngòi bút đi trên những tớ giấy xinh đẹp và trong veo.

Hoặc là tôi vẫn nên chấp nhận gói cảm xúc vào những con chữ. Chụp choẹt nhảm nhí những gì mình cảm được và tự hài lòng về bản thân thôi.

Phải chi có ai đó, hiểu được và cảm được như tôi nhỉ? Chắc hẳn cuộc sống tôi sẽ không chỉ là tiếng gõ lộp cộp mà còn lặng yên giữa những sắc màu.

Không liên quan, nhưng mà tôi đang phấn khích lắm, chuyến đi này, dù không có tái năng, nhưng tôi sẽ chụp thật nhiều, thật nhiều ảnh :)
Mong rằng người bạn đồng hành cũng sẽ chụp thật nhiều, thật nhiều niềm phấn khích của tôi ...

---

Àh, mà giữa những ngày tuyệt vời trong cảm xúc thế này, phải chi có ai đó tặng tôi 1 nhánh hướng dương, loại bé xíu các cửa hàng hoa dạo này đang lăng xê đó, hẳn là nó sẽ là điều tuyệt vời mà tôi có thể chạm đến, ngay lúc này :)

Hoặc tôi nên ra cửa hàng hoa, và tự tặng mình ngay 1 nhánh hướng dương chăng ?






Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2015

[Ngắn] - 1



Àh, chuyện khủng khiếp nhất trong lòng đứa chậm cảm mà đa tình như mình là gì, bạn biết không?

Là giữa tất cả những gương mặt trong kí ức, mình thấy nhớ quay quắt, nhưng không xác định được rõ ràng, thật ra tim đang nhớ ai.

Thành ra, bảo lòng rằng, quên mất nỗi nhớ nó có hình thù thế nào rồi. Chứ chẵng thể tỏ bày rằng, mỗi một khoảnh khắc, mình lại đang nhớ 1 người khác nhau, khác nhau cả đấy ...

Thật ra thì, mình nói không tin vào loài người, chắc hẳn là tại mình không dám tin vào chính mình đấy thôi :))


--

Sau này mấy cái ngắn ngắn, để title cho nó dễ lưu trữ vậy :3

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

Là hai người cùng bước






[Nếu khoảng cách giữa hai chúng ta là 1000 bước, anh chỉ cần em đặt một bước chân còn anh sẽ đi tiếp 999 bước còn lại.]

Sáng vào FB, vô tình đọc lại một post hẳn là rất quen thuộc, cư dân mạng từng “like” và “share” rất nhiệt tình trước tình yêu cao thượng của chàng trai, hoặc của cô gái (trong phiên bản đảo ngược). Tất nhiên, sẽ thật tuyệt nếu có được một tình yêu như thế. Có gì tuyệt vời hơn khi có người bất chấp ngược đường, bất chấp bão giông, bất chấp cách trở để đến và đặt vào tay mình một tình yêu như thế. Bất chấp chỉ có sự hy sinh hình thành từ một phía.

Nhưng mình vẫn nghĩ, tình yêu không thể nào là sự hy sinh, tình yêu phải là hai người cùng bước.

Chỉ có sự đồng lòng, người ta mới có thể cùng nhau vượt qua bão giông.

Thương yêu là cảm xúc, không bao giờ là trách nhiệm. Bởi thế tình yêu đòi hỏi sự cố gắng ở cả hai người. Nếu chỉ một người lầm lũi cố gắng, người kia tỉnh bơ phó mặc tất cả, sẽ đến một lúc, mọi nỗ lực biến thành gánh nặng khiến người ta mệt mỏi. 

Người ta muốn dừng lại. 

Còn bao nhiêu bước đường nữa chưa thể bước tiếp, liệu người còn lại có biết để bước thay không? Người ta đâu biết tình yêu như một trò kéo co, cần sự giữ thăng bằng từ cả hai người. Chỉ cần một chút lệch lạc, một trong hai người có thể bị ngã. Mọi thứ vỡ tan, nghe trong tim mình ngổn ngang loảng xoảng.

Bạn thắc mắc kiếm được một người thương mình nhiều như thế chẳng phải rất tốt sao? 

Đúng, rất tốt.

Nhưng bạn có thể giữ mãi tình yêu rộng lượng đó không khi tiếp tục vô tâm, bỏ quên người ấy?

Thế nên, mình tin, tình yêu phải là hai người cùng bước.
Là nắm tay nhau đi qua bão giông.
Là thương nhau những ngày sóng gió.
Là không rời nhau khi bất đồng gõ cửa.
Là ở cạnh nhau.
Đến cuối con đường.