Hiển thị các bài đăng có nhãn Mảnh vụn thời gian. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mảnh vụn thời gian. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

Trong suốt ?





"Nếu bão giông có đi ngang cuộc đời dù chỉ một phút
Thứ ta cần làm chẳng phải nên là

Nắm chặt tay nhau? "-
[Nguyễn Phong Việt]





- Cuộc sống của em lúc nào cũng trong suốt ha.

- Trong suốt là sao?

- Em làm mọi thứ theo một lịch trình, và mọi thứ thú vị hay gì đó diễn ra trong cái vòng tròn của em, đều được em cập nhật 1 cách đầy đủ trên FB.

- Không hẳn.

- Em lại trốn tránh, cảm xúc của em, cũng trong suốt chứ không chỉ cuộc sống ha.

Lời H. nói thỉnh thoảng vang vọng trong đầu, bản thân em cũng không rõ, trong mắt người khác, mình có trong suốt hay không, vì với chính mình, em mờ mịt.

- Nhưng sự trong suốt mà em tỏ ra sẽ làm tổn thương ai đó luôn dõi theo em.

K. nói, ánh mắt mông lung và xa xăm như chính tính cách của anh bao nhiêu ngày qua em luôn nhìn thấy.

- Tổn thương? Làm cách nào ai đó có thể tổn thương vì cuộc sống của em trong suốt chứ?

- Vì họ không nhìn thấy mình hiện diện tại sự trong suốt của em ... Cơ bản, họ thấy trong lòng em, họ không hề tồn tại.

- Tồn tại có thể theo nhiều dạng thức khác nhau, không phải cứ là nhắc đến!

- Nhưng em có nói với họ như vậy không?

Những cuộc trò chuyện giữa em và K. luôn bò lửng, và để lại trong em những miên man của suy nghĩ. Có lẽ, chẳng ai hiểu em như K. và cũng không ai đặt cho em những câu hỏi thấu tận tim gan mình như K.

Em loay hoay giữa những gương mặt xung quanh mình. Đột ngột chạm vào kí ức về N. Kí ức trong suốt 6 năm dài mà em luôn chôn chặt trong 1 góc khuất, hoặc, em khóa nó lại đâu đó, và đôi lúc thật sự lãng quên về 1 sự tồn tại dai dẳng bên em suốt cả những năm tháng dài.

Vì em ích kỉ.

Vì em không muốn nhìn thấy, thừa nhận những mất mát của mình khi rời xa N.

Cũng có thể, vì em thật sự là 1 đứa không hề có trái tim, nên trong khi hơn 1 năm qua N. vẫn loay hoay với những kỉ niệm và sự sợ hãi bước vào 1 tình càm khác, thì đứa con gái điên rồ là em lại nhắm chặt mắt và vứt bỏ toàn bộ những tình cảm ấy.
Cũng có lẽ, nỗi đau kia lớn hơn em nghĩ, và em chọn cách bỏ quên.

- Cuộc sống của em, không trong suốt, em chỉ đang dựng lên 1 lớp màn cho mình, cho mọi người và cả bản thân em tin rằng mình vẫn ổn thôi.

L. nói. Và em lặng im.

Em không biết đâu mới là bản thể thật sự và đâu mới là lớp vỏ em ngụy tạo.

Giữa những cảm xúc ngang dọc, kí ức ngổn ngang, em chỉ có thể nhắm chặt mắt mình, kiên nhẫn bước qua.

Ừ, có lẽ em là đứa con gái không có trái tim, thật ...







Đèn đêm




Được dẫn đi cafe, ngắm cảnh xa xa cao cao của Sài Gòn, vẫn luôn thích những ánh đèn đêm như vậy. Thấy lòng nhẹ hẳn những mệt mỏi của ngày dài bức bối.




Tự hỏi lòng về những chuyến đi đã dự định bao giờ mới có thể bắt đầu. Tự hỏi những người trên những chuyến thiên di kia cảm xúc sẽ thế nào, vì đứa chậm cảm như mình, chưa từng bay, nhưng những chuyến đưa tiễn lại chưa bao giờ đọng lại dư vị trong lòng mình. Thảng hoặc, rất lâu sau đó chợt nhớ đến khoảng khắc 1 người rời đi rồi miên man. Có lẽ, nếu đến 1 ngày có thể bay, mình cũng ko chắc có thể cảm nhận được mùi vị của náo nức và ly biệt.


Về nhà, đứa em nhỏ khóc vì những mệt mỏi mà ngoài lời an ủi mình cũng ko cách nào sẻ chia, cuộc sống bộn bề quá, ai cũng có những tổn thương riêng. Chợt nhớ 1 lần nữa đêm, trong những mệt mỏi cũng chạy đến sân bay này, nhìn ánh đèn và những chuyến li di, cũng tự hỏi mình về cảm xúc của kẻ ở người đi mà chưa bao giờ trả lời được. Rồi đã ở giữa không gian đưa tiễn mà bật khóc rất lâu, rất lâu.
Nên chỉ có thể bảo em cứ khóc, hoặc, mình luôn khuyên những ai mình yêu thương đừng bao giờ cố gắmg kìm nén 1 cảm xúc gì, dù đau đớn, giận dữ hay mất mát, ở bên mình, hãy cứ tuôn ra. Như bản thân mình luôn mong có thể tuôn ra bên 1 ai đó chứ ko phải những ánh đèn.

Cứ tuôn ra, vì Sài Gòn tốt tính lắm, nắng mưa sương gió, nhưng vẫn đầy bao dung sau những va vấp tổn thương.

Mà chung quy của cái stt linh tinh này chỉ là, sau bao nhiêu năm như thế, thứ mình yêu nhất nơi này, hẳn vẫn mãi là những ánh đèn đêm lấp lánh.


Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

[For Libra - thanks & goodbye]






___

Lâu lắm mới lại nói chuyện nhẹ nhàng và đàng hoàng với anh, bỏ qua hết những xét đoán dò đường, rào trước đón sau và tình cảm linh tinh, sự việc cũ xưa vào lời nói. 

Thật sự dốc hết lòng để nói với nhau như những ngày cũ, cũng đã lâu vậy rồi.

Anh giờ khác trước, mình cũng đổi thay nhiều, dù không phải vì nhau. Anh với mình như 2 đường thẳng, đang chạy đột ngột đâm sầm vào nhau 1 đoạn ngắn giữa quãng đời mông mênh. Thứ vướng lại duy nhất trong lòng mình, có lẽ là cái tên cho mối quan hệ đó. Ngắn ngủi mà khắc sâu, day dứt. Ngày nào cũng ngang qua nhau mà cố tình làm như xa lạ, cố tình nghênh ngang.

Để rồi cuối cùng, hôm nay, sau bao nhiêu đổ vỡ chạm va. Mình và anh đã có thể dẹp hết những lớp vỏ vốn đã cũ mòn vì những tin yêu và nghi kị, để mà dặn dò, trải lòng đôi ba câu.

Mình chỉ biết, cảm ơn anh vì đã giúp mình hiểu, một người con gái, muốn yêu thương tròn vẹn 1 người, điều đầu tiên là phải vượt được những cô đơn. Cảm ơn anh vì đã dạy mình biết cách lắng lòng suy nghĩ cho người khác, thay vì luôn lấy những thứ mình gọi là yêu thương phủ lên 1 mối quan hệ và bóp chết nó ngay khi còn chưa kịp rõ hình thành. Cảm ơn anh đã cho mình biết cách yêu thương của 1 người trưởng thành không phải như giành giật món đồ chơi trẻ nhỏ. 

Vậy đó, sau tất cả, giờ mới có thể bình bình an an mà nói cảm ơn, mà nói tạm biệt, mà nói với anh, tình cảm ấy, mình chưa bao giờ ép mình quên, vì mình trân trọng mọi cảm xúc của mình. Không phải luyến tiếc quá khứ, chỉ là trân trọng mọi thứ xúc cảm hiếm hoi mình có được trước cuộc đời.

Cảm ơn anh đã đến, đã đi, đã để lại!

Anh nói mỉm cười với cuộc sống, chọn sống tốt, mọi thứ sẽ tốt đẹp. Mình mỉm cười với anh, mong anh vui sống với những gì anh mong cầu.

Rồi mình nghĩ đến 1 người khác, một người mình mong có thể đủ trân trọng để bước cùng, sau những quãng chênh vênh.

---


p/s : Viết trên FB, nhưng vì 1 số lý do mà post chế độ riêng hạn chế người xem, giờ post lại ở đây :)

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

Ta cứ hôn rất lâu, được không người ?



[Uống nhầm một ánh mắt
Cơn say theo nửa đời ... ]




Cô đã từng nghĩ, chỉ cần H. chạm vào cô thêm 1 lần nữa, cô sẽ điên cuồng bất chấp mà giữ lại anh cho mình, như những dại cuồng mà ngày xưa từng có, từng buông.
Nhưng khoảng khắc ấy, cô bất động.
Cô thấy lòng mình như đóng băng, chết lặng, không thể phản ứng, không thể suy nghĩ, để mặc cho nụ hôn của anh rơi lên môi mà không có bất kì một nhịp đập nào làm xáo động.

Ánh mắt anh hoe đỏ, nhìn thẳng vào thấu buốt tim cô.

Cô sợ ánh mắt đó, cô thương ánh mắt đó, cô vấn vương bao lần không cách nào bỏ xuống ... cũng chính vì ánh mắt sâu thẳm ấy của anh.

- Minh lại coi như chưa có gì xảy ra nhé, quên đi nhé.

Câu nói ấy đưa cô rơi tõm vào khoảng thời gian đen ngòm của những ngày tháng cũ. Mà chắc, cũng chưa cũ, chỉ mới vừa đây thôi. Như ngày cô thức dậy cạnh anh, câu nói ấy, cũng khiến tim cô lạnh buốt và trơ ra, như lúc này.

Hoàn toàn, trái tim cô, là lỗ rỗng.

- Rốt cuộc anh muốn gì ?

Anh cười, không phải nụ cười đùa bỡn như mọi khi, Ít ra, là bàn thân cô cảm thấy như vậy. Anh lại hôn cô, cô lại không cách nào phản ứng lại, mọi thứ xoay vòng như một vòng tròn bất tận mà cô chưa bao giờ có thể khốntg chế mình tránh xa ra.

Mơ hồ, cô thấy như mọi thứ của 1 năm qua đang xoay vòng lại, không khác đi 1 chút nào, xoay vòng lại, một cách rõ ràng và tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Không phải ngày đó, thứ bắt đầu giữa cô và H. cũng là một nụ hôn bất ngờ, vội vã nhưng mạnh mẽ và điên cuồng thế này sao ?

Cô bắt đầu cảm thấy chính mình mờ đi, không phân biệt được đâu là thực đâu là những ảo vọng cô đã vẽ ra trong đầu suốt bao nhiêu ngày chới với.

---

Cô thương anh, cô biết. Không phải cô luôn gọi anh là "người mình thương" đó sao. Nhưng tuyệt nhiên, cô chưa bao giờ nói cho anh biết điều đó, cũng như anh, chưa bao giờ nói bất kì điều gì khẳng định tình cảm với cô, Dù mỗi khi nhớ lại, sắp xếp lại từng chi tiết nhỏ những ngày đó, cô hiểu ra mình đã vô tâm với anh đến mức nào.

Cô không muốn mình lặp lại sai lầm lần nữa. Cô muốn trốn chạy, bước chân cô cuống cuồng lao đi khỏi vòng tay anh. Cô đi mà gần như chạy. Anh không đuổi theo, không níu lấy. Như những ngày đó, anh và cô lao đến bên nhau, rồi lẳng lặng xa nhau. Không ồn ào, không níu giữ.

Rốt cuộc, giữa những điểm mốc thời gian lặp lại này. Cô phải làm gì, cho trọn vẹn những yêu thương?


---

Cô nhớ tiếng ghi-ta của anh, nhớ quá nhớ quá ...


Cùng nhau làm ...



Nói chuyện riêng với từng người, để tìm lời giải cho chình cái băn khoăn còn vương lại trong lòng mình trước khi thật sự bắt đầu cái dự án khởi nghiệp đầu tiên và có thể là dự án cả đời của mình. Rằng mọi người làm cùng mình, là vì tin ở mình, hay thật sự tin ở dự án này, thấy dự án này thật sự sẽ 'ăn nên làm ra' ...


( lụm ảnh đâu đó trên Pinterest ) 



- Ta không tìm thấy lý do nào khiến nó không thành công cả, nên cứ làm thôi.

- Bạn chỉ cần biết, bạn không phải đang đơn độc 1 mình, vậy thôi, đừng nghĩ nhiều.

- Em tin vào dự án này, ít ra những bước khởi đầu em thấy mình đang đi đúng hướng, đi ổn.

- Tin tưởng chị là bước căn bản để làm theo những gì chị đề ra, không tin chị thì dù plan chị có hay ho cỡ nào em cũng cân nhắc.

- Là tin tưởng ở ss, cơ bản thì em tin ss + vs việc những gì ss đưa ra nữa nên lại càng tin thôi.



---

Mình có lý do gì để không tiếp tục cố gắng và tự tin tưởng vào bản thân, vào những người đáng yêu này không ??? 

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2015

Cảm ơn vì đã yêu em ...







Muốn viết rất nhiều thứ, về anh, về chuyện đã qua, về những gì em cảm nhận, về 'món quà muộn tận 7 năm'. Nhưng ngủ qua một giấc dài, lại thấy lòng an nhiên đến lạ, đến mức không biết phải viết gì. Con chữ tự nhiên khựng lại trên bàn phím khô khốc. 

Nhưng mà lâu lắm rồi, mới có 1 ngày em ngủ thật ngon.

---

Cảm ơn anh
Vì trong những tháng ngày cũ, chúng ta đã ở cạnh nhau, thật hạnh phúc.
Vì trong những khoảng thời gian em gục ngã, em không có gì trong tay, có anh kề bên.
Vì đến tận lúc này, cũng là anh giúp em gỡ được nút thắt trong lòng.

Vì bây giờ, em đã có thể trả lời được câu hỏi 'Em đã từng yêu ai sâu sắc?


Cảm ơn anh vì đã yêu em :) 

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

Những ánh mắt buồn ...


[Uống nhầm một ánh mắt
Cơn say theo cả đời]




Ngày trước, cô luôn ước mong, H. sẽ chạm vào cô trong những ngày thường nhật thật dài.
Nhưng anh quay đi, đi hẳn khỏi những ước mong và cuộc tình chóng vánh chưa đặt tên của 2 người.

Bây giờ, cô luôn ước mong H. hãy quay đi, đừng chạm gì đến những ẩn ức sâu thẳm của cô nữa.
Nhưng anh lại luôn bước tới, luôn chạm vào vai cô một cách thân thiết, luôn nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm của anh.

Ánh mắt luôn khiến cô hẫng đi một nhịp thật buồn.

---

Cô và H. là hai kẻ trái ngược nhưng lại trùng khớp nhau một cách kì lạ. Anh không phải là những gì cô ước mong, cô không phải mẫu người anh tìm để lựa chọn.
Anh và cô, chỉ là cùng một loại người.
Anh và cô, giống nhau đến mức không thể tiếp nhận người kia bước vào thế giới của mình. Vì, hơn ai hết, sâu thẳm trong lòng mỗi người, đều biết bản thân là loại người thế nào, sẽ gây nên những thương tổn khủng khiếp ra sao,

Cô không đủ can đảm.

Anh không đủ lòng tin.

Cuộc đời luôn có những khoảng thật buồn như vậy, cả 2 cuồng dại bị cuốn vào nhau. Nhưng rồi chỉ dừng lại ở đó, sót lại những ánh mắt buồn ...


Cô nhớ anh, nhớ hơi ấm của anh, thật nhiều thật nhiều thật nhiều ... 



Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

Chào 24 ... Rồi em sẽ hạnh phúc mà!



Tôi tin chắc rằng, việc biến mất khỏi cái thế giới ồn ào này đã từng là mong ước của không ít người. Nhất là khi ở vào tuổi 23, độ tuổi khiến ta chông chênh, hoang mang, lo lắng và liên tục vấp ngã.



Khi ấy, ngay cả việc mặt trời mọc mỗi ngày đều khiến ta nao lòng.
Rằng hôm nay phải làm sao đây?
Rằng mọi chuyện sẽ ổn không?
Rằng sự lựa chọn thế nào mới đúng đây?

23 tuổi, điều đầu tiên chúng ta học được là sự tự lập. Khi ấy mọi con đường mà ta bước đi đều là sự lựa chọn của chính chúng ta, có thể là sai lầm, có thể là nước mắt, có thể là những vết thương đau đớn hằn sâu trên da thịt, có thể là mất mát, đau thương đến mẫu tóc vò, tưởng như có thể chết đi.



23 tuổi, ta đắn đo, ta loay hoay tự hỏi " Ước mơ của mình là gì? Mình muốn làm gì?".

Kể cả khi đã có một công việc ổn định, ta vẫn tự hỏi xem đó có phải là điều ta luôn mong muốn không. Rất nhiều người trong chúng ta đã sống như thế, không hề biết bản thân mình muốn gì.

23 tuổi, khi ấy tình yêu đối với ta không còn là những rung động ngọt ngào bất chợt run lên như thuở 17 nữa. Lúc ấy, tình yêu là trách nhiệm, là sự đảm bảo, là sự tin tưởng đến vô cùng.

Lúc ấy, câu nói " Anh vẫn ở đây" sẽ đáng giá cả ngàn cả vạn lần câu nói " Anh yêu em".
Lúc ấy hai từ " mãi mãi" không còn hiện hữu trong tâm trí nữa.

Ta hiểu rằng, mỗi người chúng ta rồi sẽ khác, ngày hôm nay ở bên nhau, không có nghĩa là không thể chia lìa; ngày hôm nay yêu nhau, không có nghĩa ngày mai không quay mặt khi nhìn thấy nhau;...

23 tuổi, ta can đảm, ta dám đối mặt, nhưng cũng có những khi ta muốn rũ bỏ tất cả, muốn trốn tránh, muốn đến một nơi thật xa, muốn tất cả mọi người xung quanh đều là người lạ, muốn khung cảnh xung quanh đều lạ lẫm, để ta có thể đi lạc, có thể không cần biết điểm đến, cứ bước đi vô định. Chỉ thế thôi.


Đó là những tháng ngày mà ai trong chúng ta đều không thể quên được, đó là những ngày mà ta luôn gọi là " tuổi trẻ", vì thế, hãy cứ tin rằng vấp ngã là để ta học được cách bước đi vững vàng hơn, hãy cứ tin rằng tình yêu sẽ ở lại khi trái tim ta luôn chân thành, để chào đón những 24, 25 mới hơn, tươi đẹp hơn.

Tạm biệt nhé, 23 của tôi!


Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

Cá chỉ có thể chết...
















Em muốn nuôi một con gì đó trong phòng quá. Đặt tên nó là Biển, để Biển luôn ở cạnh em, em không cần cứ buồn, mệt lại nhớ về Biển, cứ phải tương tư Biển mãi rồi lâu lâu điên khùng ôm xe lao đi tìm.


Nhưng em không có thời gian, cứ đi đi suốt thôi. Nên mấy lần trên đường về nhà đi ngang mấy xe bán cá vàng em cứ ngoái nhìn hoài. Có lẽ, em sẽ lại nuôi một con, ở nhà. Một con cá nhỏ chỉ bơi qua bơi lại trong hồ. Chỉ ăn có vài hạt thức ăn cho cá. Em đi làm từ sáng đến tối, nó có thể ở nhà một mình. Em không quan tâm tới nó cũng không sao vì 3 giây sau nó cũng chẳng nhớ ra em là ai.


Bạn nhìn em rồi thở dài. Em sợ cô đơn đến thế sao?


Em không biết có nên thở dài cùng với bạn không. Thực ra, em chỉ đang cố nói với bạn rằng. Không phải tại em quá bận, mà chỉ vì em quá ích kỷ để có thể quan tâm chăm sóc đến một ai đó, điều gì đó khác. Em quá hờ hững để có thể vuốt ve ôm ấp một con vật mỗi khi về nhà.


Và vì em sợ những thứ đến với em một ngày nào đó đều sẽ ra đi.


Chó mèo đều có thể bỏ đi. Chim mở lồng đều sẽ bay mất. Chỉ có cá sẽ chẳng bao giờ đi đâu được. Dù bể cá có vỡ.


Cá không thể ra đi.


Cá chỉ có thể chết.

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

My Tatoo!




[Ma kết như em, sẽ vững vàng thôi mà]


[Ở 1 giây phút nào đó của cuộc đời.
Khi có đủ nỗi đau, đủ mệt nhoài, cái bình thản và cần 1 động lực, 1 điểm tựa để đứng lên đi tiếp trên chính đôi chân mình, không tựa vào bất cứ 1 ai ngoài bản thân.
Em chọn cho mình 1 hình xăm nho nhỏ, lặng lẽ bỏ đi khỏi cái nhốn nháo vội vàng đang bủa vây đêm ngày, rồi ghi khắc lên cánh tay mình.
...
Chỉ là em muốn ghi nhớ rằng, có những nỗi đau chỉ 1 mình bản thân mình cảm nhận, hứng chịu, vượt qua. Những nỗi đau mà dù ai đó có yêu thương mình đến đánh đổi cả trời đất cũng không cách nào chia sẻ được. Dù nổi đau đó có lớn đến cắt thịt cắt da, hay chỉ là vết muỗi cắn bé xíu.
Chỉ là em muốn, trong những giây phút tưởng chừng như gục ngã của cuộc đời này, chỉ cần em muốn, cắn chặt răng mình, nhắm chặt mắt lại, rồi mọi thứ cũng sẽ qua đi.
Chỉ đơn giản, em cần 1 điều gì đó, nhỏ bé, và sẽ bên cạnh mình suốt đời, như là máu thịt. Cần hơn cả khi em cần 1 con người.
...
Ừ thì em đã đủ mệt nhoài.
Ừ thì em đã đủ bình thản.
Ừ thì em đã đủ can đảm.
...
Chào mừng bé cưng đến với thế giới của em]

...

Thật ra đã dự định, mong muốn, ước ao và quyết tâm từ rất lâu rồi.
Cái thiếu duy nhất chắc là 1 biến cố, hay 1 chút can đảm mà thôi
...
Cuối cùng thì lòng mình cũng đã đủ lạnh đến mức mong muốn có 1 cái gì đó mới mẻ, sẽ gắn kết, cố vũ mình trọn cả phần đời còn lại.
Cuối cùng mình đã đù động lực để cắn răng nói với bản thân là, cố lên, chỉ cần vượt qua nỗi sợ hãi này, mình sẽ vượt qua được những cơn đau âm ỉ trong lòng.
...
...
...
Đi qua nhiều, đau nhiều, khóc nhiều.
Trước giờ chỉ có 2 thứ cho mình thêm tự tin, sức mạnh, giúp mình thế nào đi nữa vẫn hiên ngang đứng vững.
Là sơn móng và son môi.
Vì mình cuối cùng chỉ là đứa vị kỉ, luôn ám thị bản thân để tiến lên phía trước.
Giờ, chào mừng em, bé cưng mới của chị :)
...
...
...
Không đau như mình vẫn tưởng.
Không quá khó để vượt qua, dù căng thẳng đến mức tụt huyết áp phải tạm dừng lại.
Nhưng, mình hạnh phúc vì đã có em ấy trong đời <3 <3 <3

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

Đi qua đi qua ...



[Về những người đi qua cuộc đời]




"Tinh cầu nhỏ bé, xoay quanh Mặt Trời 
Tinh cầu lặng lẽ, yêu không thành lời 

Từng người tình đã đi qua đi qua không có gì buồn hơn thế " - 
[ Tinh Cầu Cô Đơn ]
...






Tôi đã đi qua nhiều người, và nhiều người cũng đã đi qua tôi.

Cái chúng tôi trao nhau có những khi nhiều hơn một ánh mắt, dài hơn một con đường, hân hoan hơn cô dâu trong một lễ cưới và đau đớn hơn cả người bộ hành ảo tưởng về một dòng sông.

Có những người ở lại, và những người ra đi, có những người lại chỉ ngang qua như gió thoảng… 
Cái sự đến và đi, đôi khi ngỡ ngàng hơn chúng ta thường nghĩ. 
Cuộc đời con người vốn có nhiều cái giật mình, và một trong số đó là cái giật mình thảng thốt khi ta đánh rơi những cái vốn tin rằng sẽ mãi mãi bên cạnh. 
Người đời thường nói, chỉ đến khi mất đi, ta mới biết rằng mình đã có. 
Có lẽ vì vậy nên có những người đã được sắp xếp đến bên cuộc đời, chỉ để ta biết rằng cái giá của nuối tiếc chỉ được đánh cược trong một giây ta hờ hững.

Có những người tôi chọn đứng cạnh, và những người tôi rời bỏ (hay chọn bỏ rơi?). 
Tôi sống chưa đủ lâu, nhưng cuộc sống của những người trẻ tự cho mình quyền vấp váp tin rằng đã đủ để biết được ai là người xứng đáng để mình tin. 
Chọn lựa một ánh mắt trong hàng triệu ánh nhìn ta bắt gặp trên đường để đi cùng nhau chẳng phải một điều dễ, cớ gì để không học lấy cách mà nâng niu?

Nhưng cuộc đời vốn không giản dị như cách người này tặng người kia một viên kẹo đường, rồi mỉm cười tin rằng bây giờ và vĩnh viễn về sau trên môi luôn ngọt ngào đến thế. 
Đã qua rồi cái tuổi tin rằng chỉ cần mình sống tốt, và cuộc sống sẽ cười. 
Cái tốt của mình, còn phải đặt trong hàng ngàn cái tốt khác nữa, có khó quá hay không?

Để một người đi qua cuộc đời, suy cho cùng vẫn luôn là một điều đáng tiếc, dù họ có mang đến cho chúng ta điều tồi tệ thế nào đi chăng nữa. 
Một bàn chân đi qua, thì kỉ niệm vẫn còn đó, vết thương còn đó, nỗi buồn và cả niềm vui vẫn ở đó, dù thời gian có đi dài đến bao nhiêu…

Chỉ là nước mắt mặn thêm, niềm tin bé lại, và ánh nhìn cuộc sống chậm rãi hơn.

Có một ngày, một người quan trọng nào đó cũng sẽ rời bạn mà đi. 
Cái trách lòng người phụ bạc không nên là cái trách đầu tiên. 
Nếu muốn ăn năn, hãy tự nhắc đến cái nỗi vô tâm, rong chơi dài rộng của bản thân, dù là vì lý do gì đi nữa mà họ để bạn lại một mình. 
Cứ tự trách mình rằng sao không yêu cho đủ, sao không sống thật hết lòng… 
Không có niềm tin nào là không xứng đáng, chỉ là mình có đặt nhầm chỗ hay không?

Nhiều khi chỉ ước cái nỗi vô tâm nhỏ như hạt cát, cái sự bận tâm về những điều day dứt còn bé hơn nỗi vô tâm.

Trước sau, tôi đã khóc, đã cười, đã sống, đã ngất nhiều giữa những mối quan hệ.

Và rồi tôi lớn lên.

Tôi vẫn đang và sẽ vui, đang và sẽ buồn với những cái gặp mặt mà cuộc đời sắp xếp.

Chỉ mong rằng, người cần tôi, tôi đến, người tôi cần, đừng đi.


Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Em có quyền, phải không?



"Đôi khi không còn đủ sức để đứng lâu được nữa

hãy nằm xuống cho yêu thương đó biết mình đang hao gầy!"




[Cho 1 chút niềm đau trong em ngày nắng cháy]
...
Ngày xưa ấy
Mỗi lần em mệt mỏi, em chán nản, em hoang mang, em muốn chấm dứt.
Em lại đến nói với anh rằng
- Anh à, giữ em lại, nhé!
Những lúc ấy anh thường nắm lấy tay em hoặc ôm em vào lòng, bảo em hãy ngoan.
Những lúc ấy em bớt đi chán chường mỏi mệt, nhưng em ko hết hoang mang.
Hoang mang rằng tại sao anh chưa bao giờ nhận ra những điều ấy nơi em cho đến khi em nói, hoặc giả anh nhận ra, nhưng ko hề nắm níu lấy em cho đến khi em yêu cầu.
Đến bây giờ em vẫn chưa hiểu được, tại sao thế hả anh?
...

Ngày xưa ấy
Khi chúng ta vừa mới bắt đầu. Em ngông nghênh, em nóng nảy.
Em cứ chạy đến trước anh, áp đảo anh, ép buộc anh, làm anh đâm ra sợ.
Em cứ tiến về phía anh 1 bước, anh lại lùi đi 1 bước. Anh bỏ chạy, em đuổi theo.
Cái thời mà em còn ngây ngô ấy, không tin cái gì mình muốn sẽ ko thuộc về mình, ko tin rằng nếu mình thật sự dành tình cảm cho ai đó, người ấy sẽ không đáp lại mình.
Không phải em không biết anh e ngại, ko phải em ko biết anh muốn trốn chạy, ko phải em ko biết anh ko muốn tiếp nhận thứ tình cảm non trẻ ở em.
Đến bây giờ em vẫn chưa hiểu được, sao cho đến giờ phút này, cái háo thắng trong lòng em vẫn còn nguyên vẹn như thế?
...

Ngày xưa ấy
Anh đã từ chối yêu cầu của em đến biết bao nhiều lần, vậy mà em vẫn cố chấp lao vào níu lấy anh.

- Anh làm ox em nhé!
- Không

- Ox, làm người yêu bx nhé!
- Làm ox, bx là đủ rồi

- Anh, mình nắm tay nhau nhé!
- Chi vậy

- Anh, anh có thích em ko?
- ... không

- Anh, anh có yêu em ko?
- Anh không biết ...

Rồi qua thời gian với con bé bướng bỉnh là em đeo bám, anh cũng bắt đầu thấy nhớ em, thấy yêu em, thấy không cần phải bông đùa với em để em bỏ cuộc nữa.
Anh bắt đầu đáp lại những gì em dành cho anh.
Anh bắt đầu nói rằng
- Anh nhớ em
- Anh yêu em
- Anh cần em
- Anh muốn bên cạnh em
Ngay mỗi khi em nói thế ...
Khi em nắm tay anh, anh đã nắm lại tay em
Khi em choàng tay ôm anh, anh đã ôm lại em
Khi em kiễng chân lên hôn anh, anh đã không còn đẩy em ra ngay lấp tức như lúc ban đầu.
Đến bây giờ em vẫn chưa thể hiểu được, tình cảm trong anh là đáp lại hay là nảy sinh?
...

Ngày xưa ấy
Em luôn hoang mang trong tình cảm của chính mình, nh em vẫn cố chấp không buông.
Anh nói với em rằng anh sẽ cố gắng thay đổi vì em, vì anh yêu em, vì em là người đầu tiên và duy nhất anh đã có tình cảm trong suốt bao nhiêu năm sống trên cuộc đời.
Rồi cũng anh nói với em rằng
- Mỗi người có 1 cách yêu khác nhau, anh không thể thay đổi
- Anh không làm được
- Anh là như vậy đấy
- Chúng ta chia tay đi ...
- Em phiền quá em biết không
- Anh mệt mỏi
- Anh mệt mỏi lắm rồi
- Anh không chịu đựng được nữa
Nhưng em vẫn tin, niềm tin của em mù quáng đến mức nghĩ rằng, đến một phút giây nào đó, khi anh yêu em đủ, anh sẽ thay đổi vì em.
Nhưng, mỗi người có 1 cách của riêng mình, không phải anh ko vì em mà là em chưa chấp nhận được anh. Cũng như anh ko chấp nhận được tình yêu của em quá nóng nảy, quá áp đảo, quá đòi hỏi.
Đến bây giờ em vẫn chưa thế hiểu được, chúng ta đã vì cái gì mà cố chấp ở bên cạnh nhau từng ấy tháng năm?
...

Ngày xưa ấy
Khi em quá mệt mỏi vì tình cảm 1 chiều không được đáp lại.
Giữa mối tình của mình, em quên mất anh! Vì chúng ta xa xôi nhau quá.
Em không có tình cảm với ai khác, nh em lại chấp nhận tình cảm của những người khác trao đến cho mình.
Vì anh quá lạnh, nên em níu kéo từng hơi ấm mong manh người khác trao đến.
Hay là vì em là con gái, không thể cưỡng lại được cảm giác những người con trai khác vây quanh và chiều chuộng mình.
Dù là vì lí do gì đi nữa, em sai!
Dù là vì lí do gì đi nữa, anh lại nắm tay em khi em đưa tay ra, gạt đi mọi thứ, bắt đầu lại từ đầu sau quãng đường xa vắng mông mênh.
Đó chính là lúc, mà em xác tính trong lòng mình, sẽ ko bao giờ lừa dối anh, sẽ không bao giờ buông tay anh, sẽ chịu đựng hết mọi cô đơn, đau khổ hay mệt nhoài mà giữ lấy anh cho riêng mình, không cần ai khác.
Đến bây giờ em vẫn chưa thể hiểu được, anh lạnh lùng với em là thế, sao có thể chấp nhận không màng mọi thứ để ở lại cạnh em?
...

Ngày xưa ấy
Bao nhiêu lần em muốn buông tay, khi anh lạnh lùng.
Nhưng vì niềm tin mà em vẫn luôn níu lại ngay khi anh quay đi.
Những lời nói của anh đâm vào em đau buốt, có khi em dùng chính bản thân mình, để níu lấy anh.
Làm con gái, ngốc nghếch lắm ...
Em biết rõ anh yêu em, tình yêu của anh khác em, cả bên trong lẫn những gì bộc lộ, và chính sự khác biệt ấy mình làm đau nhau.
Nhưng em vẫn quyết tâm nắm lấy anh, quyết tâm dù em sai hay anh sai em cũng sẽ là người giữ lại.
Quyết tâm khóc mướt suốt đêm thâu, hôm sau vẫn níu lấy tay anh bảo anh đừng bước đi như thế.
Quyết tâm nhấn chìm nỗi đau trong cơn gió lạnh, lầm lũi bước 1 mình mỗi khi anh quay đi bỏ lại em giữa con đường mà xung quanh toàn những đôi yêu nhau thắm thiết.
Em hình thành cho mình thói quen nhìn người ta hạnh phúc em sẽ nguôi ngoai 1 chút, rồi mỉm cười theo những hạnh phúc của người ta. Vì em tin rằng, chỉ cần em nhường nhịn hơn 1 chút, chủ động giữ anh hơn 1 chút, nén đau đi 1 chút, cắn răng thêm 1 chút. Thì sau giận hờn cãi vả, hạnh phúc vẫn len giữa chúng ta.
Đên bây giờ em vẫn chưa thể hiểu được, niềm tin ở đâu đã giữ cho em đủ sức níu anh qua từng ấy tháng năm cay đắng?
...

Ngày hôm nay
Em thấy mình đã mỏi mệt, em thấy cả tình yêu lẫn niềm tin trong em đều không còn đủ lớn để có thể cắn chặt răng mà níu lấy tay anh.
Em im lặng
Anh im lặng
Em bật khóc
Anh không biết
Em buông xuôi
Anh quay đi
Em nói rằng
- Anh à, anh không thấy giữa chúng ta đang là gì sao?
- Anh không biết
- Anh à, mình cần nói chuyện rõ ràng với nhau, ko thể tiếp tục thế này mãi được?
- Anh đau đầu lắm
- Anh mệt lắm
- Anh không muốn nói gì cả
Thế là em đơn phương 1 mình buông tay ra, buông bàn tay mà em luôn cố chấp nắm cho bằng được dù anh đã từng gạt đi, từng xô ngã, từng phải vươn bàn tay còn lại tát và mặt cho em buông.
Vì khi xưa 1 mình em đơn phương níu, nên bây giờ, em cũng có thể cho mình cái quyền được đơn phương buông tay, phải không anh?
Vì ngày xưa là 1 mình em cắn răng bật khóc. Nên giờ em cũng có quyền 1 mình tự đặt chân mình lên con đường khác bước đi, phải không anh?
Vì ngày xưa 1 mình em lầm lũi bước đi khi anh quay mặt. Nên giờ em cũng có quyền im lặng khi anh đặt cho em câu hỏi
- Tại sao?
Vì ngày xưa em đã bảo anh níu lấy. Nên giờ  em cũng có quyền bào anh
- Quên đi!
...

Ngày hôm nay
Điều mà em cả trong mơ suốt bao năm tháng vẫn mong chờ
Là khi em ko cần phải nói
- Anh à, em yêu anh
Thì anh đã nói
- Anh yêu em rất nhiều
Là khi em ko cần phải nói
- Tin tưởng em, nhé!
Thì anh đã nói
- Anh đã tin em rất nhiều.
Nhưng sao lúc này, em ko thấy hạnh phúc.
Nhưng sao lúc này, trong lòng em chỉ thấy nhỏi lên 1 cơn đau ???
...

- Anh à, em đã mệt mỏi từ rất lâu, rất lâu rồi ...




Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

Hoang mang ...


"Nhưng hành trang của mỗi ngày đã có gì ngoài những ảo tưởng mông lung
lắc đầu với một mái hiên dù cơn mưa ướt đầy vai áo
xoay người thật mau lúc một bữa cơm được dọn ra với đôi bàn tay níu kéo
cuộc đời mình là mặt trái của giông bão

lúc vừa đi qua…"






Cả đời người, sống đến gần 24 tuổi, mới bắt đầu biết khao khát những hạnh phúc dung dị, giản đơn.
Tưởng đâu xa xôi quá, nào công danh sự nghiệp, nào đầy đủ vật chất, dư dả tình thương, nào nở mày nở mặt mẹ cha, nào chốn đi về xinh xắn...
Đó mới chính là mơ ước để phấn đấu. 
Cuối cùng thì mới nhận ra, những ảo vọng ấy. 
Thật ra là do mình chẳng biết hạnh phúc thật sự là gì?

Gạt bỏ qua hết những xấu xí, sù sì, hận thù và giận dữ đeo bám.
Gạt bỏ cả những đớn đau mà người ta vô tình, hoặc cố ý gây ra. 
Bao nhiêu người theo đuổi, hỏi han, quan tâm, chăm sóc.
Theo kiểu Hàn Quốc chờ dưới mưa cũng có. Thâu đêm suốt sáng chỉ để nhìn thấy bóng hình ta. 
Theo kiểu xã hội đen Hồng-Kông cũng có. Hâm dọa, đeo bám, thậm chí đòi sống chết nếu ta quay đi.
Bao người, làm bao điều, mà người khác nhìn vào thấy rung động, nhưng lạ thay, bản thân chỉ cảm thấy dửng dưng, chẳng mảy may để tâm điều gì.

Cuối cùng lại nhớ muốn rớt nước mắt, vì một con người, đã ở rất sâu một góc nào đó trong quá khứ.  
Người hì hụi cắn hạt dưa, hạt bí tí tách. Mà chỉ cần xòe tay, là số hạt ấy nằm lọt thỏm trong tay em. 
Người mà đi ăn ốc, ngồi tách vỏ sẵn, để gọn 1 phía. 
Người mà khi em bệnh, lụi hụi nấu cháo, em say lại vắt sẵn nước chanh cho uống. 
Người mà chăm chỉ đi làm biết bao nhiêu lâu, chỉ để mua món quà em thích. 
Người mà Một điều dịu dàng.
Hai điều vẫn dịu dàng …
Thế mà cũng chính Người ấy … làm tổn thương em. 
Đến nỗi tất cả mọi điều dịu dàng và nhẫn nại đó, tất cả những lần cảm động đến rớt nước mắt đó … lại không thể xoa dịu nổi … những lần tổn thương. 
Thế thì không biết, rốt cuộc nên chọn người như thế nào để yêu đây???

Thế mà lại cảm động mãi vì 1 người  gạt cái gác để chân giúp ta mỗi khi lên xe.
Dù đối với người ta, hành động ấy có lẽ giản đơn như việc hít thở mỗi sớm, cafe mỗi trưa.
Chỉ đơn giản vậy!
...

Về nhà, gặp lại bao người, gặp bao bạn cũ, mới thấy hoang mang, không biết hạnh phúc thật sự là ở đâu.

Bạn nhìn ta vùng vẫy ở ngoài kia thế giới, nhìn ta cười nói hồn nhiên, được đi đây đi đó, gặp người này, nói chuyện với người kia. 
Nhìn những nơi ta đi qua mà ngưỡng mộ, mà thán phục. 
Bạn cảm thấy tiếc cho tuổi thanh xuân của mình. Khi chỉ biết việc nhà, làm lụng. Đang tuổi ăn chưa no, lo chưa tới. Đã phải líu ríu về nhà chồng. Nhìn sắc mặt người trên kẻ dưới, mẹ chồng, em chồng mà sống. 
Bạn tiếc về tuổi nhỏ, không lo học hành chăm chỉ, cha mẹ yêu thương, cưng chiều như trứng. 
Bạn tiếc về quãng đời tuổi trẻ của mình.

Nhìn bạn, nghĩ về những ngày tháng tương lai phía trước của mình.

Lại thấy chán ngán và hoảng sợ.

Ấy thế mà lại cảm thấy nó thực sự sướng hơn ta. 
Cuối cùng là đã đi được đến cuối con đường. 
Có người chắc chắn là của mình, được che chở bảo bọc. Mặc kệ ngoài kia là giông tố hay bão táp. 
Có người xoa lên bụng rồi hôn mỗi lần siêu âm xong, âu cũng đã là người hạnh phúc.
Chồng bạn còn khoe với ta : “ Bao giờ được 5 tháng, sẽ quay lại đĩa, ghi lại nhịp tim. 1 tuổi làm gì, 2 tuổi làm gì …  Khi nào 20 tuổi, sinh nhật sẽ cho nó coi nó đã lớn lên. Và trưởng thành như thế nào. Để cho nó thấy rằng nó được sinh ra là từ tình yêu thương, chứ không phải lỗi lầm. Để cho nó thấy rằng, để ở bên cạnh một người từ lúc còn trong bụng mẹ, đến tận lúc trưởng thành, cần phải biết bao tình thương”.

Nhìn chồng bạn hôn hình ảnh đứa con qua tấm siêu âm, đã tự thắc mắc, để làm cha mẹ, cần bao nhiêu tình yêu là đủ???
Ta ghen tị với bạn, cuối cùng đã tìm được hạnh phúc cho riêng mình. 
Chẳng cần biết giàu sang hay phú quý, sung sướng hay vất vả, chỉ cảm thấy mình hạnh phúc tận cùng là được.

Nhớ tới lời mẹ đã dạy lúc còn nhỏ, mà hôm nay về nhà lại được nghe mẹ dạy bé cháu : “Người xấu cũng được, đẹp cũng được. Học giỏi cũng được, Dở cũng được. Nhưng phải là người tốt”. 
Ta không phải là người xấu, nhưng lại bắt đầu thấy hoang mang về hạnh phúc của mình vô chừng. 

Con gái, thực chất, chẳng mơ ước điều chi quá xa xôi. 
Mở cửa về đến nhà đã có người mỉm cười chờ sẵn. 
Dù có giận hờn, bão tố, vẫn nhẫn nại ngồi bên cạnh nhau ăn một chén cơm ngọt lành. 
Dù có thành đạt, xinh đẹp, tài năng, được ngoài kia xã hội coi trọng, bao người mơ ước. Chỉ cần lúc bệnh có người vắt cho 1 ly nước chanh, nhẫn nhịn mà ở bên cạnh nhau, bằng thứ tình thương ấm áp. 
Âu cũng là điều hạnh phúc bao người muốn tới...

Mà có dễ đâu!


[Tự nhiên thấy nhớ cái người đã gạt cái gác chân cho em mỗi khi lên xe  ... ] 

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Quay về ...


"Chúng ta trở về trên những con đường với một tiềm thức giấu sẵn nỗi cô đơn
Những cơn mưa đêm giăng kín
Những cơn gió mùa lạnh buốt...
Và ngôi nhà thì vẫn luôn chong đèn chờ sáng

Như thói quen mỗi ngày"
...



[28.01.14]
...

Không hiểu là do ở đất SG mình chưa bao giờ chú ý đến hoàng hôn, hay thật sự là vậy mà lúc nào về cũng cảm thấy hoàng hôn ở nơi này rất đỏ.
Đỏ rực 1 màu ánh lên mặt sông, mặt biển vào mỗi buổi chiều. Từ buổi chiều của 1 ngày rất xưa cho đến bây giờ vẫn thế.
Chưa lúc nào thay đổi. Dù cuộc sống hay bản thân mình có thay đổi đến bao nhiêu.
...
Trái với khung cảnh luôn in đậm trong tâm trí đó của mình thì ngôi nhà mình bao giờ cũng có thay đổi :(
Mỗi lần về lại thấy ba đã sửa sang, đã thay cái này lắp cái kia. Cứ như đang cố gắng xóa bỏ hết mọi kí ức cùa mình trong căn nhà đó.
Cả ba mẹ cũng ko còn như ngày xưa.
Có lẽ khi hoàn cảnh sống thay đổi, con người ta tự khắc cũng khác đi.
Nhưng tình yêu thương thì vẫn thế, như vậy chắc là đủ rồi
...
Cũng vì gia đình này, mà sự yêu thương trong lòng mình luôn bị ám ảnh bởi 2 từ mãi mãi.
Rõ ràng 2 người đều nóng tính, đều khắc khe như nhau vậy mà lại luôn bên nhau bình thản nhẹ nhàng như vậy, thứ  tình yêu ấy, liệu mình có thể có được không?
...
...
...
Mẹ nói rằng cậu về có ghé nhà rồi mới ra đảo.
Rằng cậu gầy và đen đi nhiều, có vẻ đã trải qua nhiều khó khăn gian khổ lắm. Còn tôi thì chỉ đáp trả được bằng 1 nụ cười. Còn ba thì vẫn nhìn tôi bằng cái nhìn dò xét.
Tôi không hỏi cậu có kể gì về cuộc sống của cậu ko, cũng ko hỏi làm sao để liên lạc với cậu.
Tôi không có bất kì câu hỏi nào về cậu. Ko phải vì sợ ba tôi lại nghi ngờ và hỏi han, la mắng, mà tôi biết, khi mùa mưa đến, cậu sẽ lại xuất hiện trước mặt tôi.
...
Đã rất nhiều mùa mưa kể từ ngày cậu ra đi, khỏi vùng biển mà cậu luôn yêu thương và đặt nhiều mơ ước. Nhưng năm nào cũng vậy, khi những cơn mưa hè bắt đầu day dẳng và ướt đẫm thì cậu lại tìm đến tôi.
Điều đó gần như trở thành 1 một ước hẹn ngầm dù không ai nói ra.
Tôi luôn mong 1 ngày nào đó, có 1 mùa mưa trôi qua mà cậu không tìm ra tôi nữa, không đến trước mặt tôi mỉm cười và hỏi tôi có hạnh phúc ko. Vì 1 khi cậu còn nhớ đến tôi, vẫn bất chấp mọi thứ tìm tôi, là cậu vẫn còn chìm trong những đau khổ của ngày cũ.
...
Năm nay cậu đã đi được thêm 1 bước để chấp nhận mọi thứ.
Cậu đã quay về căn nhà thật sự của cậu, vùng biển trong trí nhớ của cậu.
Vậy tôi có thể tin rằng, 1 ngày nào đó cậu và tôi sẽ có thể đối diện nhau, không phải vào 1 mùa mưa không?
...
Sống tốt nhé, em trai tôi :) Ước vọng của tôi dành cho cậu, chỉ có thể đến đó mà thôi ...
...
...
...
Cứ mỗi khi trở về là lại bắt đầu nhớ và sắp xếp lại từng chuyện ở trên SG.
Nhưng lần này lại thấy mọi thứ hỗn độn thành 1 mớ.
Chắc là ổn định tâm trạng vài hôm sẽ tốt hơn.
...

Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

Những ngày cuối năm ...



"Cuộc đời của chúng ta đã có quá nhiều cay đắng và lỗi lầm
Cuộc đời của chúng ta đã có hờn ghen và giận dỗi
Cuộc đời của chúng ta đã có quá nhiều hoài nghi và tiếc nuối
Cuộc đời của chúng ta đã có quá nhiều âu lo và nông nổi
Quá nhiều hoang mang...

Nên đừng đau nữa, được không
Vì yêu thương ấy sẽ quay lại với gấp đôi những ân cần..." - NPV

[30.12.03]
...


...
Và năm cũ sắp qua đi, năm mới lại đến.
Như 1 lẽ tất yếu bất biến của thời gian <3
...

Những ngày cuối năm, luôn là khoảng thời gian bận rộn nhất.
Đôi lúc buồn cười vì vốn dĩ cả năm khá là nhàn rỗi, thậm chí đã có những thời điểm nhàn rỗi đến tan chảy, đến mệt mỏi, đến bức bối và muốn biến mất đi.
Vậy mà cuối năm tràn tới, mang theo những chuyện buồn vui, những kế hoạch, dự tính, cơ hội, công việc, đam mê. Tất cả trộn chung và đan xen cho một mùa đông lạnh buốt mà vả mồ hôi. Cho một năm mới sắp đến đủ đầy và mãn nguyện.

Những ngày cuối năm nhiều gió, thiếu ánh nắng.
Mặt trời đôi khi trốn sau vầng mây xám xịt chứ không tỏa ra thứ ánh nắng gay gắt chói lòa cố hữu của đất Sài Gòn quanh năm hết mưa lại nắng.
Ấy vậy mà lại không thấy lạnh lòng, chỉ mỉm cười cảm ơn những gì cuộc sống đã ban cho ta, thấy mình thật đủ đầy và hạnh phúc.

Những ngày cuối năm đêm ngắn, ngày dài.
Cả ngày bận rộn loay hoay với những việc không tên lấp đầy đi mọi khoảng trống mông mênh để mà suy nghĩ cái này, tính toán cái kia và tranh đua những điều vụn vặt. Để rồi khi đêm xuống thỉnh thoảng trong cơn mơ lại thấp thoáng những hình ảnh mờ ra, như màn hình ti vi chiếu lại những đoạn kí ức rời rạc, mong manh mà xa khuất.
Tự dưng ngồi dậy, đắp thêm tấm chăng và mong mỏi những người đã đi qua trong quá khứ cũng đang ấm áp sum vầy.

Nhưng ngày cuối năm lo toan vất vả.
Tự dưng lại nhớ gia đình nhiều hơn những nỗi nhớ không tên. Người già nào không bị phong thấp, và mùa lạnh nào không mang lại đau đớn nhiều hơn.
Tự nhủ lòng chỉ là đang vật lộn với vận mệnh để đem lại cái hạnh phúc tương lai, mà đôi khi yếu lòng rớt nước mắt thấy tương lai sao mà xa quá, mà con người lại mang số mệnh hữu hạn.
Biết có mấy mùa lá rụng, mấy mùa đợi mong ?!

Những ngày cuối năm tràn về tiếng cười và hơi ấm.
Trời lạnh người với người gần nhau hơn, bận rộn cỡ nào thì cũng có tụ tập hội họp. Lại được chìm vào trong hơi ấm của những con người xung quanh. Cười nói để biết mình không lẻ loi, mình còn đang sống.
Có những khoảnh khắc mình thấy cô đơn giữa muôn triệu con người, nhưng những ngày mong manh này lại khiến mình hạnh phúc với những đám đông.

Những ngày cuối năm cố gắng và quyết tâm.
Bắt đầu như thường lệ tổng kết cho xong những chuyện cũ, chọn lựa cẩn thận từng chuyện 1 cất vào chiếc hòm thời gian, vuốt phẳng nhưng nếp nhăn và lau bớt đi những giọt chua xót.
Bắt đầu mở quyển sổ mới ghi chép lại những điều cần làm, những kế hoạch dự định và mục tiêu. Có thể rằng cả năm cũng không hoàn thành xong, vì lúc nào ước mơ cũng "lố". Nhưng có có mà vươn đến còn hơn loanh quanh trong sân với những mộng bình yên.

Những ngày cuối năm siết chặt tay mình lại.
Không hơi ấm nào dài lâu bằng hơi ấm mình mang lại cho chính bản thân. Tập tự bước đi dù trên đôi chân hay đầu gối thì cũng phải là đôi chân và đầu gối của chính mình.
Yêu thương quanh ta chỉ hiện hữu khi ta đã học xong bài học về cách tự yêu thương chính mình, và nhìn ra những thứ nhỏ nhặt xung quanh làm nên những nụ cười hạnh phúc.

Những ngày cuối năm lạnh lắm. Nhưng lòng ta yên ... 

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

Cho 23 nắng gió và nụ cười :)



"Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây

Những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt

Những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản

Những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn


Nêm vào những bình yên…"


[25/12/1990 - 25/12/2013]


Nhìn lại ~ 
...
Khi 22 tuổi, đón tuổi mới bằng cảm giác ấm áp khi có bạn bè xung quanh. Nhận ra rằng bản thân mình đang luôn đủ đầy và hạnh phúc. Có cha mẹ thương yêu, có người yêu chăm sóc, có bạn bè chia sẻ, có nơi chốn quay về, có ước mơ hướng đến, có mục đích tiến lên :)

22 tuổi. Nhận ra rằng muốn cái gì cũng phải trả cái giá tương xứng. Và không phải ai mỉm cười cũng đều tốt với mình. Rằng 1 môi trường mà lợi ích cá nhân luôn là tiên quyết thì cách duy nhất là ra khỏi, hoặc bão hòa. Mình chọn ra khỏi :) Vì mình không tan.

22 tuổi. Biết rằng dù mình dốc lòng với người mình coi là anh em bạn bè, dù mình đã cùng nhau trải qua những ngày gian khổ nhất. Thì một lúc nào đó, người không xứng đáng với tình cảm của mình cũng sẽ bị mình đá ra khỏi cuộc đời mình và quay sang cắn mình lại 1 nhát.
Đó không phải là chuyện hiếm hoi.

22 tuổi. Đối diện thực sự với những nỗi lo và những toan tính dài lâu. Không dễ dàng như 20, 21. Nhưng lại thấy trước mắt quá nhiều lối rẽ mà đôi chân nhỏ bé không thể đi thử hết các đường. Đành phải học cách chọn cho mình 1 lối, và chấp nhận mọi thứ cho dù con đường đó tươi sáng hay mây mù, chông gai hay hạnh phúc.

22 tuổi. Lạc quan là lẽ sống, biết rằng mọi thứ dù khổ đau hay hạnh phúc, rồi cũng sẽ trôi qua. Trân trọng và ghi nhớ mọi thứ thuộc về hiện tại, và luôn tin vào tương lai là cách duy nhất giữ cho con người luôn vẫy vùng như mình đứng thằng.

22 tuổi. Biết rằng có những thứ không thể gọi tên, không cách định hình, nhưng vẫn có thể làm cho mình ấm áp và hạnh phúc.

22 tuổi. Nhận ra rõ ràng mình là con gái, và mình vui, mình thích bản thân mình cứ là con gái như thế.
Là con gái, không phải ngẫu nhiên, chắc là phải có ý nghĩa gì đó, và mình hy vọng đó là cái ý nghĩa mà mình đang cảm nhận thời điểm này.

22 tuổi. Nhận ra lòng dạ con người đôi khi thật hiểm độc và tàn nhẫn dù điều đó xuất phát từ bản tính trẻ con. Trẻ con thì khờ dại, đàn bà thì âm mưa, tiểu nhân thì thâm độc. Cả 3 trong 1 thì là kẻ nên biến mất khỏi cuộc đời mình, dây mơ rễ má cũng nên cắt hẳn, đốt trụi, triệt tiêu.
Có những thứ mất đi rồi mới biết đáng ra mình nên vứt bỏ nó sớm hơn.

22 tuổi. Nhận ra cứ càng dễ đến thì càng dễ đi. Xích mích là 1 sợi tơ, nhưng nó sẽ nhanh chóng kết thành lưới nhện.
Có những việc, khi nhìn nhận rõ mà không thể dung hòa, nên từ bỏ sớm, bớt tơ vương.

22 tuổi. Nhận ra đôi khi nên lớn tiếng đòi lại quyền lợi cho mình. Và chỉ bản thân mình mới có thể bảo vệ tốt nhất mọi thứ cho mình mà thôi. Nhận ra đầu tiên nên học cách yêu thương chính bản thân mình trước đã. Rồi gia đình, rồi người yêu, rồi bè bạn, v.v... Nhưng tiên quyết vẫn là bản thân mình.

22 tuổi. Mới hay trên đời còn quá nhiều điều mình không thể hiểu nổi, và vì không hiểu nên cũng không chấp nhận nổi. Dù đã cố gắng, dù muốn dung hòa.

22 tuổi. Có người nhìn nhận năng lực bản thân mình là 1 kiểu hạnh phúc rất ngọt, rất sâu.

22 tuổi. Thấy mình thật giỏi, thật đẹp, thật đáng yêu và đủ thứ lời khen khác dành cho bản thân mình. Vì mình làm được và đến cùng những gì mình cố gắng.

22 tuổi. Vẫn có những thứ mình không thể chạm đến, và cách tốt nhất vẫn là buông tay.

22 tuổi. Thành công đôi khi bị trì hoãn, nhưng hết kẹt đường thì sẽ lại vi vu :)

22 tuổi. Tin rằng vạn sự tùy duyên, nhưng thành sự do thân. Cố gắng không bao giờ là thừa.

22 tuổi. Những gì trải qua luôn được ghi trong kí ức <3 Và blog <3 và sổ tay <3

22 tuổi. Được làm điều mình thích, cùng với người mình yêu mến. Dù là dài lâu hay khoảnh khắc đều rất tuyệt vời.



...
Và bước đi ~
...
Và 23 cũng đã đến. Cho một sự khởi đầu.

23 đến mang theo 1 cơ hội trải nghiệm mới, 1 nơi chốn mới với những thử thách màu xanh.

23 nhận ra mình vẫn có thể cười rất tươi, ôm rất ấm và làm rất hăng. Vậy là đủ cho 1 khoảng trời được coi là tuổi trẻ.

23 vẫn ôm mơ mộng, vẫn nuôi hoài bão, vẫn có mục đích và vẫn chạy đến tương lai.

23 sẽ có khó khăn, nhưng sẽ mỉm cười dù sướng vui hay đau khổ. Nhưng vẫn sẽ rơi nước mắt, thật lòng.

23 chui vào vòng tay ấm áp của những người thương yêu, để tiếp thêm sức mạnh đi trọn con đường mình ...


Chào tuổi 23, và hạnh phúc vì đã được sinh ra trên đời <3 

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

[Mảnh vụn thời gian] - Đi tìm vài thứ đem chôn ...




Thôi đành
Trả lại phím đàn
Câu ca xưa vẫn còn ngang bao mùa
Thôi đành
Trả lại cơn mưa
Trả luôn nổi nhớ đong đưa tháng ngày
Ta về
Cắt mái tóc dài
Đốt bài ca cũ
Cùng vài lời thơ
Nghe hồn đứng giữa chơ vơ
Những lời yêu đó ... ngu ngơ 1 hồn
Đi tìm
Nỗi nhớ đem chôn ...
[14.04.2010]


...


...

[30.10.13]
...
Mong manh không phải tình người. Mong manh là mớ rối rắm trong đầu kết thành từng sợi.
Sợi tơ che mắt, sợi tơ trói lòng. Đôi khi không cần phải giành giựt, chỉ 1 sợi tơ đã kéo được lòng người.
Sợi tơ che mắt, sợi tơ trói lòng. Đôi khi biết vẫn vướng vào, không phải do mờ mắt mà do mờ trong tim.
Đáng không ?!
Có lẽ chỉ có ai đang kết tơ trong lòng mới hiểu.
Mình không hiểu.
...

Có lẽ bản thân mình là kiểu người sống vị kỉ.
Nên mình nghĩ rằng mình sống vì bản thân mình nhiều hơn là phải dành hết mọi thứ cho người khác. Vì chung quy cho đến tận cùng, kẻ đối tốt với mình nhất chỉ có mình mà thôi. 
Nên mình không hiểu nổi cái sự thương yêu đến mức phải mang cả bản thân ra để đánh đổi sự yên vui của 1 người là thế nào. Ít ra mình dùng cả tấm lòng để yêu thương 1 người, chứ không phải mang cả bản thân.
Chung quy là mỗi người có cách yêu thương của riêng mình.
Nên có lẽ mình không hiểu họ, cũng chẳng thể bắt họ hiểu mình.
Có thế nào đi chăng nữa, cũng là cuộc sống riêng của mỗi người mà thôi ...
...
Có những thứ mình cứ mãi cố gắng tìm hiểu sự thật.
Để khi sự thật trước mắt mình lại che mắt lại, cố gắng nghĩ rằng mình vẫn chưa thấy gì.
Thì mình cũng đã hơn gì ai?
...
Mình cho đến cuối cùng vẫn là đứa trẻ.
Chưa hiểu hết được chuyện thế gian.
Chưa học được cách trưởng thành, nên còn mãi hoang mang :) 

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

[Mảnh vụn thời gian] - Chìm và nổi do chính mình thôi ...



"Để những ước mơ biết mình chưa bao giờ là đơn giản

Để những bước chân không còn hoài nghi về một quãng đời bỏng rát

Để những than van hết thấy mình trong dòng nước mát

Để những cô đơn còn nhiều hơn không chỉ là một vốc cát

Đã bao lần cố gắng nắm chặt tay…"
...


...

[28.10.13]
Một chút vụn vặt gom nhặt nhiều ngày vừa trôi
...

23 năm sống trên đời nhưng mình vẫn cứ mãi loay hoay về 1 điểm tựa, 1 ước mơ và 1 con đường.
Mình thử bằng nhiều cách, mình đi bằng nhiều đường, mình tựa vào nhiều điểm. Mà sao mình vẫn cứ mãi loay hoay và vùng vẫy mãi trong cái hố tăm tối của riêng mình.
Bàn tay, bờ vai, ánh sáng. Tất cả chỉ cần mình bước đến sẽ thấy tất cả chan hòa. 
Nhưng bước đến là bước đến đâu ?

...
Mình thật sự không phải là người bạn tốt. Vì mình vị kỉ nhiều.
Nhưng ít ra mình chưa từng có suy nghĩ nào ác độc đối với người mình xem là bạn, cũng không muốn tính toán với người không phải kẻ mình ghét.
Nhưng thế gian nào ai cũng thế đâu :)
Bài học và trả giá không phải nhỏ, nhưng đừng hòng nhấn chìm được mình trong những giả dối và cay đắng đó.
Càng vùi dập, càng làm mình xanh tươi thôi :) Ít ra là mình đoán vậy :))


...
Có 1 vài tháng ngày.
Mỗi ngày trôi wa là mình lại lui thêm 1 nấc thang về phía vực thẳm.
Mình tưởng rằng chỉ có mỗi mình mình có thể đưa mình lên lại mà thôi, mà mình thì chưa được khai sáng để tự bản thân làm điều đó.
Nhưng cái mình không ngờ nhất là mình lại dễ thõa mãn hơn mình nghĩ :)
Và thế là mình lại leo lên =))


...
Không đến 1 tháng nữa là sinh nhật rồi.
là tròn đến 23 tuổi rồi :)
Là còn 2 năm cho cái đích đến ảo tưởng trong lòng mình. Bằng câu chữ và niềm đau.
Mình sẽ làm được mà, phải không ???