Hiển thị các bài đăng có nhãn Đọc rồi viết!. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đọc rồi viết!. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

Là hai người cùng bước






[Nếu khoảng cách giữa hai chúng ta là 1000 bước, anh chỉ cần em đặt một bước chân còn anh sẽ đi tiếp 999 bước còn lại.]

Sáng vào FB, vô tình đọc lại một post hẳn là rất quen thuộc, cư dân mạng từng “like” và “share” rất nhiệt tình trước tình yêu cao thượng của chàng trai, hoặc của cô gái (trong phiên bản đảo ngược). Tất nhiên, sẽ thật tuyệt nếu có được một tình yêu như thế. Có gì tuyệt vời hơn khi có người bất chấp ngược đường, bất chấp bão giông, bất chấp cách trở để đến và đặt vào tay mình một tình yêu như thế. Bất chấp chỉ có sự hy sinh hình thành từ một phía.

Nhưng mình vẫn nghĩ, tình yêu không thể nào là sự hy sinh, tình yêu phải là hai người cùng bước.

Chỉ có sự đồng lòng, người ta mới có thể cùng nhau vượt qua bão giông.

Thương yêu là cảm xúc, không bao giờ là trách nhiệm. Bởi thế tình yêu đòi hỏi sự cố gắng ở cả hai người. Nếu chỉ một người lầm lũi cố gắng, người kia tỉnh bơ phó mặc tất cả, sẽ đến một lúc, mọi nỗ lực biến thành gánh nặng khiến người ta mệt mỏi. 

Người ta muốn dừng lại. 

Còn bao nhiêu bước đường nữa chưa thể bước tiếp, liệu người còn lại có biết để bước thay không? Người ta đâu biết tình yêu như một trò kéo co, cần sự giữ thăng bằng từ cả hai người. Chỉ cần một chút lệch lạc, một trong hai người có thể bị ngã. Mọi thứ vỡ tan, nghe trong tim mình ngổn ngang loảng xoảng.

Bạn thắc mắc kiếm được một người thương mình nhiều như thế chẳng phải rất tốt sao? 

Đúng, rất tốt.

Nhưng bạn có thể giữ mãi tình yêu rộng lượng đó không khi tiếp tục vô tâm, bỏ quên người ấy?

Thế nên, mình tin, tình yêu phải là hai người cùng bước.
Là nắm tay nhau đi qua bão giông.
Là thương nhau những ngày sóng gió.
Là không rời nhau khi bất đồng gõ cửa.
Là ở cạnh nhau.
Đến cuối con đường.



Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

Tại sao người ta không muốn đọc bài viết của bạn ?


[Cái này dài, nhưng thấy hay nhất đoạn này, nên lưu lại] 





6. Sự giả vờ trong viết lách có hai điều.
Giả vờ về ngôn ngữ và giả vờ về cảm xúc.


7. Giả vờ về ngôn ngữ là thứ đỏm dáng đáng sợ. Phần lớn những nhà văn thành công đều là những người viết sử dụng câu chữ đơn giản, chừng mực. Càng đơn giản càng bộc lộ một cái nhìn thiên về bản chất. Càng mô tả sự vật với ít từ ngữ nhất, càng khó. Những gì nói được bằng sự đơn giản, bao giờ cũng nói được nhiều hơn. Ngôn ngữ đỏm dáng bao giờ cũng bộc lộ một cái nhìn rỗng tuếch về nội dung hơn là sự thú vị.

8. Càng bóng bẩy, câu chữ càng đi khỏi thực chất của bản chất.
Một buổi chiều vàng như củ nghệ, khắc họa trong trí tưởng tượng của người đọc về mặt cảm nhận, ngắn và tốt hơn là một buổi chiều với những hoang hoải, khắc khoải, phai phôi… chúng chẳng tạo nên một “cảnh tượng” gì. Người đọc có cảm tưởng bạn đang làm màu.

9. Chưa kể, sự bóng bẩy thái quá không chỉ đem đến sự giả tạo cho văn bản. Mà còn đánh mất lòng tin người đọc.
Từ ngữ là sự thú vị. Nhưng từ ngữ cũng đem đến sự mệt mỏi. Người ta sẽ càng mệt mỏi hơn khi theo đuổi một cái gì “nhiều chữ” mà “ít nghĩa”. “To lớn” mà "không có gì”.

10. Tuy nhiên, sự bóng bẩy không phải là cái buộc ta phải loại bỏ hoàn toàn. Trong một chuỗi văn bản thô, sự bóng bẩy ở một chỗ nào đó sẽ làm cho mọi thứ trở nên sáng bừng lên. Nó giúp cho sự “thô sơ” trở nên mềm mại hơn. Trữ tình hơn.

11. Liều lượng hợp lí luôn là điều tiên quyết.
Hãy tưởng tượng văn bản như một ly cocktail. Nó là chuỗi tập hợp của những sự thật, cảm nhận, màu sắc, trí tưởng tượng, sự thăng hoa… Điều gì tiên quyết li cocktail trở nên ngon, chính là sự gia giảm những tập hợp con ở trên. Đừng bao giờ tăng một chất liệu nào đó vượt quá mức “nhận thức” của nó. Sự quá đà luôn là nỗi sợ hãi lớn nhất của mọi nhà văn khi họ đối diện với một trang viết. Đó chính là lí do, mọi nhà văn đều cần một người biên tập tinh tế.

12. Sự giả vờ của ngôn ngữ chính là con đường dẫn đến vế thứ hai đáng sợ hơn, sự giả vờ của cảm xúc, sự thái quá của cảm xúc.


- Lụm được đâu đó không rõ nguồn -


Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

[Đọc và đọc] Cô Đơn Vào Đời - Dịch Phấn Hàn





"Với lòng tri ân sâu sắc nhất, xin cảm ơn về tất cả những gì tôi đang có.

Và với lòng bao dung, xin quên đi tất cả những gì tôi đã mất. 


Bởi vì, thực ra cuộc sống còn có thể đẹp hơn thế... "
[Cô Đơn Vào Đời]






“Sự thiếu hụt về hạnh phúc cũng đồng nghĩa với sự thiếu hụt đi khả năng yêu thương.
Tôi không thích bất cứ thứ gì, bất cứ ai.


Bởi vì tôi luôn cảm thấy cái thế giới này là của người khác. Nó không thuộc về tôi. Mọi vật, mọi người trên thế gian này đều không liên quan gì đến tôi cả. Tôi không biết ngày mai ở đâu, cũng không biết mình sống vì cái gì.


Ngày qua ngày, tôi luôn muốn chạy trốn đi thật xa nhưng lại vô cùng sợ thế giới bên ngoài.”


Cuối cùng mình lại một lần nữa đọc “Cô đơn vào đời”.
Thật ra cũng khá bất ngờ khi quyết định đọc lại 1 cuốn sách mà ngay cả nội dung của nó mình cũng không nhớ rõ. 
Nhưng rồi, ngay từ những trang đầu mình đã ngộ ra.

Nhân vật chính trong tác phẩm hóa ra lại giống cái tôi của mình ở tuổi 18 đến đáng kinh ngạc. 
Từ những ngày tháng tuổi thơ, cảm xúc khi là 1 thiếu nữ đến tận khi trưởng thành. 
Có lẽ mình ko đến nỗi mất lòng tin vào con người như Thủy Tha Tha, thế nhưng sự cô độc, mất phương hướng và thiếu đi cảm giác an toàn ấy lại chân thật đến đáng sợ.

“Từng đó năm trời, mọi nỗi buồn tôi đều một mình âm thầm chịu đựng, trừ quyển nhật kí ra, tôi không tìm được một nơi an toàn nào để trút bầu tâm sự, trừ cách viết ra, tôi chưa tìm được bất kì cách nào để làm giảm những áp lực đó. 

Bởi vì tôi quá tự ti. 

Tôi sợ nếu tôi nói ra mọi người sẽ khinh thường, sợ mọi người sẽ nhìn tôi bằng con mắt khác, sợ bị mọi người cô lập. Bởi vì tôi biết những năm tháng trưởng thành của tôi chẳng vinh quang gì.”

“Tôi cảm thấy mình cần phải được chiều chuộng, tôi thiếu đi cảm giác an toàn, tôi cần một người đàn ông luôn luôn có những hành động chứng minh tình cảm của anh ta dành cho tôi.”


Không chỉ là quan niệm và cách sống, dường như cái tuổi thơ của nhân vật chính dường như khiến mình nhớ đến 1 cuộc sống khác, một cuộc đời khác, dẫu cho nó đã xa lạ như tận kiếp nào rồi. 
Đứa con gái lớn lên, mệt mỏi vì sự kỳ vọng quá lớn. 
Đứa con gái đã sống bao nhiêu năm, chỉ với 1 thỏa nguyện duy nhất là có thể bay thật xa, đến 1 nơi không có ai bắt mình phải thay cuộc đời người khác, nhưng rồi quay đầu lại mới nhận ra thứ bền vững nhất trên đời vốn chẳng phải tình yêu.

“Thế nhưng, trên thế gian này, có ai là duy nhất của ai đâu? 

Có ai độc chiếm ai đó mãi mãi đâu? 

Khát vọng chiếm hữu chỉ làm cho con người sau khi trưởng thành càng trở nên phiền não khi đối diện với thế giới đầy phức tạp này mà thôi.”


“Phóng to những hận thù và nỗi đau, chúng ta sẽ trở thành những động vật bé nhỏ luôn buồn rầu, tự mình liếm láp những vết thương nhỏ bé của mình. 

Rồi tự nói với bản thân rằng, ôi đau quá. Và cứ thế cái sự đau liền trở thành một thói quen, một phong cách.”

Đọc lại “Cô đơn vào đời” 1 lần nữa, để nhìn lại chính mình ở tuổi 18, 20, cái tuổi vẫn chưa trải qua sự đau đớn vì bệnh tật và mất mát, chưa hiểu thế nào là nhân từ và tha thứ, để rồi cứ gặm nhắm nỗi đau của chính mình, cho rằng đó đã là đáng thương tâm lắm rồi, lại chẳng bao giờ nghĩ được đó thật ra mới chỉ là bước đệm cho sự khởi đầu.