Hiển thị các bài đăng có nhãn Để dành!. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Để dành!. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

Là Đủ ...







Em không muốn mặc đồ siêu nữ
Để chiến đấu vì một thế giới tự do
Chỉ muốn đeo chiếc tạp dề màu đỏ
Có chiếc túi đựng thật to
Giấu trong đó vài công thức nấu ăn đặc biệt
Dành riêng cho một người
Trở về sau một ngày mỏi mệt
Sẽ ùa vào căn bếp và mè nheo
- Hôm nay anh muốn ăn canh cải với nấm mèo
Và được ôm em khi nằm ngủ
...
Như vậy
với em

là đủ.



Thế giới của anh








Cùng anh gặp đồng nghiệp cùng công ty, vậy là anh và họ ngồi trò chuyện với nhau. Em chỉ im lặng lắng nghe. Những câu chuyện về kế hoạch, về chiến lược, và những thứ xa xôi vượt ra khỏi suy nghĩ bé nhỏ của em. Về ứng xử, về người này, người nọ, về những câu chuyện không có hồi kết giữa nhóm này và nhóm kia, về những toan tính ở trong đầu họ.

Em ngồi yên, tưởng tượng về một ngày rất khác với những ngày của em, công việc khác, trách nhiệm nặng nề, quyết định to lớn, một bước đi lại có những ảnh hưởng khác nhau, những ngày của anh là những ngày em vẫn còn chưa biết hết.


Thế giới mà anh bước vào hằng ngày cũng vậy.

Không giống thế giới của em.

Chào nhau ra về rồi, anh mới quay sang em, trở lại là anh - của - em thân thuộc. Quen anh, em cũng đã quen với chuyện gặp người quen, gặp đối tác, gặp cộng sự, v.v.. của anh. Quen với chuyện anh hay hủy hẹn vì anh bận quá. Em cũng không thấy phiền. Dù không thể bảo rằng em không bận tâm, không buồn bã.

Anh đưa em về, hỏi em tại sao em yên lặng vậy.

Thế giới của anh khắc nghiệt quá.

Tự dưng nhìn anh, em thấy anh rất lớn.

Mà em lại chỉ là một đứa nhỏ quá bé mọn mà thôi.




Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

Vết thương










Vết thương trên thịt da có thể có trăm ngàn chỗ, còn vết sẹo trong lòng lại chỉ có một chỗ.

Vết dao trên mình tôi đầy rẫy, dao nào dao nấy chém trúng các chỗ khác nhau, đâu có ai chém đúng ngay vết thương cũ của mình.

Nhưng vết thương trong lòng lại khác, dao nào dao nấy cứ bửa đúng một chỗ, mà lưỡi dao đâu phải cố ý bửa đúng chỗ đó.

Nó chém trúng chỗ đó chẳng qua vì chỗ đó là chỗ dễ bị dao chém nhất, không muốn chém trúng chỗ đó cũng không được.

Bởi chỗ đó là chỗ yếu đuối dễ bị thương nhất trong tâm hồn mình. Cho dù vết thương đã hồi phục, chỉ cần vừa hồi tưởng tới là lại lập tức tái phát.

.

Tôi sợ âm nhạc, nó luôn khiến tôi nhớ tới những chuyện không nên nhớ.

Nó luôn làm cho vết thương cũ tái phát.



-  Ai cùng tôi cạn chén. - 




Thứ Năm, 25 tháng 6, 2015

Mệt rồi







Hôm nay mệt rồi
cho em mượn tay anh gối đầu một chút
ngày mai thức dậy mà tiếp tục
đường vẫn còn dài…

Giá mà cứ hết một ngày
lại nắm tay nhau bình yên rồi quên hết
quên những lo toan, quay cuồng, mỏi mệt
quên đủ thứ chuyện xô bồ…

Em chỉ muốn được bình yên như bây giờ
nghe hơi thở ấm phả vào gáy cổ
những nỗi bon chen không tồn tại nữa
chẳng còn có gì ngăn cách giữa chúng ta…

Em chẳng còn mơ tưởng những thứ quá xa
như giấc mơ của cô nàng mười ba, mười bảy
chẳng muốn những đền đài lóe lên trong lộng lẫy
mà tìm quanh chẳng thấy một bàn tay…

Giờ thì anh đã ở đây
giấc mơ em cần bây giờ chỉ vậy
trước mặt một người không cần che đậy
được là chính mình thấy thoải mái hơn…

Ở đây đi cho em tựa lúc cô đơn
lúc dỗi hờn còn có người mà cấu véo
em có vụng về với anh cũng thành khéo
tại vì yêu thôi!




Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

[Ngắn] - 26






Em bỗng nhận ra tất cả sự bình thường
như cách anh làm với người dưng xa lạ
cuối cùng với anh, em chẳng là gì cả
chỉ là em mơ hồ mà ngộ nhận, thế thôi!


(September Rain)

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

Xin được quỳ gối dưới mái nhà







Khóc thét lên cho nỗi đau của người mình thương nhớ
nhưng vẫn không thể
mang người đó trở về

Dù có mắng chửi cuộc đời cả trong những giấc mơ…

Đã không còn có thể nắm lấy bàn tay để tìm lại hơi ấm ngày xưa
không còn có thể choàng vai mà mặc kệ cuộc đời khốn khó
không còn có thể hỏi han nhau trong những bữa cơm sum vầy nhiều bày tỏ
không còn có thể thức cạnh nhau trong những đêm nhiều gió
dưới một mái nhà…

Làm thế nào biết mất mát khi mọi thứ vẫn bình thường trong từng ngày qua
thậm chí đôi khi tự nhủ rằng yêu thương ấy là mãi mãi
lo toan cho những giận hờn chung quanh mà quên mình trẻ dại

cuộc đời ai cũng có lỗi

ngoại trừ bản thân…

Cho đến lúc nhận ra mình chưa bao giờ đơn độc để phân vân
thì phía sau lưng đã là một khoảng không đầy ám ảnh
khóc cho đến bao nhiêu lần người cũng đã không còn về và đứng bên cạnh
mong gì đến một cái dang tay dù trời không trở lạnh
mong gì được bao dung…

Mình đã sống qua từng ngày bằng quá nhiều những vô tâm
dù trong tiềm thức vẫn mơ làm đứa trẻ
biết vẫn còn gia đình sao cứ đi hoài như người xa lạ
bất chấp cả những đắng cay lẫn nghiệt ngã
chỉ cố nghĩ cho mình…

Đâu biết rằng được dõi theo từ mỗi sớm bình minh
được dõi theo bằng từng lời cầu nguyện
được dõi theo như ngọn gió trên sa mạc
được dõi theo như thể cả đời mình đi lạc
ngay từ lúc bắt đầu…

Trở về đi, cho dù người có đang ở nơi đâu
hãy để thiên đường cho một ngày nào đó
bao nhiêu lời cần nói với nhau, cần như hơi thở
làm ơn đừng mỉm cười, đừng bao dung như là phải thế

đừng thứ tha…

Sẽ phải xin lỗi bao nhiêu lần
khi quỳ gối dưới mái nhà…


Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

Ai có thể yêu cô ấy khi cô ấy là cô ấy lúc này?








Cô ấy không nghĩ bất kì ai có thể yêu mình. 

Họ chỉ yêu phần cô ấy cho họ thấy, họ chỉ yêu những phiên bản của cô ấy mà họ có trong đầu. Những phần tính cách “cô ấy” dễ để thương, và dễ để hiểu. 

Ai có thể yêu một người lúc nào cũng lo sợ? 

Ai có thể yêu một người lúc nào cũng tự cảm thấy mình tổn thương? 

Ai có thể yêu một người không tự điều khiển được cảm xúc của mình?

Ai có thể yêu được một người buồn đau đến mức không thể bước ra khỏi chiếc giường của mình? 

Ai có thể yêu được một người tự bản thân đẩy tất cả mọi người ra khỏi cuộc sống của chính mình? 

Ai có thể yêu được con quái vật xấu xa trong lòng cô ấy? 



Ai có thể yêu cô ấy khi cô ấy là cô ấy lúc này?




Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

Khóc






Rồi tôi khóc, ở cuộc đời mỏi mệt này không biết đã bao nhiêu lần đánh gục ý chí phấn đấu và vươn lên của những con người nhỏ bé như tôi. 

Tôi khóc giữa dòng người lãnh cảm qua lại trên con phố một cách vồn vã, trong đáy mắt họ tựa như chỉ còn suy tư đến những thứ “cơm, áo, gạo, tiền” rồi thôi. Tôi khóc dưới bầu trời trong xanh và những đám mây bàng bạc lững thững đó, thầm ước mong có một cơn mưa chợt đến để rồi đẩy lùi đi toàn bộ ưu tư phiền muộn cùng mình. 

Tôi khóc ở một ngã tư đường phân thành bốn ngã riêng lẻ, không biết mình sẽ bước về phía ngã nào, rồi có ai nguyện cùng sánh bước với mình nơi con ngã mình đã lựa chọn đó không? Hay sẽ chỉ gặp gỡ thêm những rắc rối và mỏi mệt luôn sẵn sàng đánh ngã bản thân thêm một lần nữa?



Thiêu thân







- Cậu muốn yêu như thế nào?

- Giống con thiêu thân yêu mê đắm thứ ánh sáng ấm nóng, bất chấp hiểm nguy để lao vào ngọn đèn kì diệu. không nhất thiết phải kéo dài mãi mãi, một chút và chầm chậm thôi cũng được. để có thể sưởi ấm được nhau trong vài khoảnh khắc, vài giờ phút. để cảm nhận sâu sắc giây phút viên mãn nhất khi được yêu thương ai đó, và ai đó cũng yêu thương mình.

- Nhưng rồi... chúng cũng sẽ chết rất nhanh sau đó.


- Nhưng ít ra, chúng không bao giờ hối hận vì đã làm vậy. tại sao chúng ta lại phải phiền muộn về việc sẽ xảy ra sau khi được trải qua những giây phút ấm áp, và nghĩ suy rồi bản thân sẽ đi về những ngã nào khác nhau? thực ra, tớ chỉ cần như vậy, cần chúng ta yêu nhau như những con thiêu thân yêu ánh đèn của mình là đủ.

- Và ánh đèn thì tắt, rồi sau đó sẽ bật lại. nhưng những con thiêu thân của ngày hôm trước thì không xuất hiện nữa...

- Vậy cứ để cho tớ làm thiêu thân, còn cậu thì làm ánh đèn của tớ, thế là được.



Những tòa thành xây dở




[Chúng ta vẽ trái tim thành một đường thẳng, 
chạy về phía mông mênh ... ]






Những cô gái như tôi thường hay bị ám ảnh bởi viễn cảnh mình và người mình thuơng một ngày nào đó sẽ chia xa, và thế là mối tình đứt đoạn. Là một ngày nào đó, là ngày mà tôi không biết liệu nó có phải là ngày mai, hay những ngày khác sắp tới, hoặc cũng có thể đã là ngày của hôm qua rồi. Như vậy, nghĩa là không chỉ khi còn bên nhau người ta mới sợ hãi sự chia xa, mà dù là khi họ đã hợp rồi lại tan tành, họ vẫn có thể tiếp tục lo lắng và sợ hãi cả quãng đời dài sau còn lại của mình.




Những cô gái như tôi không còn thích uống những thứ nước có đá lạnh. Tôi sẽ thích tự chọn cho mình một ly trà nóng, hoặc thứ gì đó cũng được, miễn là nó tạo ra sự ấm áp cho bàn tay tôi khi chạm vào là được, dù là cái ấm nóng có giả tạo cũng được, hoạ chăng chỉ là thứ tạm bợ, thì cũng được. 




Bởi lẽ một người đã mang trên mình đủ sự lạnh lẽo và hoang hoải rồi, họ tự nhiên sẽ không còn muốn bất kì thứ nào đó khiến cho tâm trạng họ phải cảm thấy mỏi mệt và trơ trọi thêm nữa.




Những cô gái như tôi thường suy nghĩ đến thứ gì đó vĩnh cửu, bất tận, và trọn đời. Ví như tôi và người tôi thương có thể có một tình yêu vĩnh cửu, sống trên một cánh đồng bất tận, và được bên nhau trọn đời. Đó là tâm niệm được tan hoà với ảo mộng, nó đẹp đẽ, nhưng bản thân tôi vẫn nhận thức được đâu là thật đâu là giả, vẫn nhận thức được người đang ở cạnh mình hiện tại có phải là người sẽ trải qua những năm tháng cuối cùng của cuộc đời tại một vùng đất nào đó hay không.




Vì thế, có những suy nghĩ chỉ tồn tại trong lòng và xây dựng thành một toà thành nho nhỏ, nhưng rồi cũng sẽ đến lúc nó đổ sập thôi.






Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Chúng mình còn quá trẻ để buồn thêm




Phải biết làm gì khi hướng nào cũng là đêm
Gọi lên một cái tên để chỉ nghe bốn bức tường dội tiếng mình khô khốc
Em đã giữ qua bao ngày khó nhọc

Giờ cũng tắt nốt rồi

Ngọn nến cháy trong tim.


Chúng mình còn quá trẻ để buồn thêm
Dẫu cũng quá trẻ để quên đi mình đã yêu cái người này đến vậy

Đã từng mong mỗi sớm mai thức dậy
Thấy nhau trong tia mắt đầu ngày


Chúng mình còn quá trẻ để buồn thêm
Anh còn con đường xa phải đi

Em còn đống áo quần đã khô cong cần xếp
Về với em khi nào anh thấy mệt

Dù có khi em chẳng còn chờ đợi nữa rồi

Thì đời em vẫn sẽ có riêng một chỗ để anh ngồi.


Làm sao quên được anh đây

Khi mỗi sớm em mở cửa
Vẫn thấy bóng anh trong cánh gió chập chờn
Và vườn trăng lá cỏ vẫn đơm hương

Thơ anh viết đọc hoài

Vẫn chẳng thể ngăn mình yêu thêm trăm lần nữa.
Dù chính người này đã làm cho mình khổ.



Làm sao em quên được anh đây

Chắc lúc ấy em chẳng còn thở nữa
Dẫu vẫn biết mình còn quá trẻ để buồn thêm.

- Lạ lùng sao, đớn đau này -




[Ngắn] - 26




"Mình dường đã ngủ trăm năm
Sớm mai thức dậy thấy nằm trong mây
Lạ lùng sao, đớn đau này..."


Trà ...





Dù thích hay không thích thì bạn cũng hãy dành thời gian thử uống hết một chén trà.
Vì đời người như một chén trà.
Không đắng trọn kiếp, nhưng sẽ đắng trong một khoảng thời gian.
Bạn không thể trông mong đời người như cốc nước đường, ngọt từ đầu từ cuối. Đó chỉ là giấc mộng của những thiếu nữ đầy mộng mơ mà thôi. Nhưng bạn cũng không thể khăng khăng cái vị đắng mình đang nếm trải trong một khoảng thời gian là cả cuộc đời mình. Hãy nhớ: không đắng trọn kiếp, nhưng sẽ đắng trong một khoảng thời gian.

Đời người cũng nồng đậm như hương vị của một chén trà.
Đó là thứ hương vị nồng, sâu, đậm như không phải là thứ hương nhạt nhạt, ngan ngán. Tôi vẫn thường gọi đó là hương vị càng biết càng mê. Và thứ tạo nên sự mê hoặc đó là những trải nghiệm của bạn. Cuộc đời càng trải qua nhiều sóng gió, càng trải nghiệm nhiều thì hương vị càng nồng, càng sâu, càng đậm. Phụ nữ càng từng trải thì càng quyến rũ. Đừng ngại khó khăn và vất vả. Điều đó chỉ làm cho hương vị cuộc đời bạn thêm nồng đậm mà thôi.

Hãy dành thời gian uống thử một chén trà và nhớ kĩ mùi vị của nó nhé các cô gái.


---

Nhân dịp người yêu bảo phải chi có thể có nơi nào đó, 2 đứa ngày ngày đi làm rồi về với nhau, đọc sách này nọ thanh thản. Mình bổ sung thêm đọc sách, viết lách, uống trà :3


Thế giới đó với đứa đa đoan của mình chắc chỉ có mỗi trong mơ, hơ?

Mà anw, hổng phải cũng đang cố gắng làm đủ thứ, phấn đầu vì cái ngày nhẹ gánh nước non mà sống bình bình an an như thế sao :)



Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

Này em, này em ...




"Thì em cũng có đôi lần 
Cần riêng anh đấy thôi
Dù em như đám mây vàng vội vã
Gặp nhau bên nắng chân ngày
Tàn nhanh ôi quá nhanh


Mới đây mà ra đêm thâu " - [
Độc Thoại ]








Này em, em nghĩ thế nào nếu buổi sáng tỉnh dậy, một buổi sáng vô tình nào đó trong đời, tự nhiên sự mong manh bỏ em mà đi. 

Ồ, có thể em sẽ reo lên, thật tốt, thật tốt. 

Vì như thế em sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ không còn nhạy cảm vô cớ những chuyện đâu đâu, và chí ít là kể cả những chuyện bé tẹo kiểu em sẽ không chạnh lòng với cả một tin nhắn hờ hững nào đó của bạn bè mình. Sự mong manh đi rồi thì sự nhạy cảm cũng chẳng buồn ở lại chơi với em nữa. Thật khó có điều gì đó khiến em xúc động. Cũng có khi tốt, bởi cuộc sống này mà dễ xúc động quá thì có khi mang tiếng đa sầu đa cảm và hay bị ăn quả lừa. Em sẽ sống đúng như những cái stt hô khẩu hiệu kiểu là con gái phải ngang tàng ngạo nghễ cái lọ cái chai, nhìn giai nửa mắt và tim không co thắt những chuyện bao đồng.


Nhưng điều ấy có thực sự tốt không em? 

Khi đánh mất sự mong manh và nhạy cảm rất nữ kia, rồi chính em cũng đánh mất bản năng chia sẻ? 

Cuộc sống có khi này khi khác, nhưng về cơ bản, sẽ chẳng có nhiều giây phút mình an nhàn trong tâm và thực sự bình yên đâu. Nên nếu trong đầu mình là cả một mớ bòng bong, thì chia sẻ là cách hữu ích. Vì có thể người được sẻ chia chẳng phải người sẽ gỡ dùm em rắc rối, nhưng cái giây phút nói ra với họ, em tĩnh tâm hơn với những rắc rối của cuộc đời mình. Và tìm cách gỡ nó. 

Bởi cả sự nhạy cảm và mong manh, cũng giúp em nhận ra được ai là người cần thiết để em chia sẻ.


Nếu một ngày em không còn nước mắt? 

Quá tốt đúng không, bởi chúng ta hay đánh đồng nụ cười với sự vui vẻ. 

Nhưng không có nước mắt, nghĩa là em tước đi cơ hội cho bản thân được yếu mềm. Người mạnh mẽ thì làm được nhiều chuyện. Nhưng chúng ta chẳng được thiết kế để trở thành siêu nhân. Cũng cần lắm chứ những lúc mềm yếu, để nhận ra mình không hoàn hảo, để nhận ra mình mệt mỏi, và nhận ra mình cần một ai đó trên cuộc đời này.

Nên, dù có chuyện gì xảy ra trong cuộc đời này, hãy cứ mỏng manh, nhạy cảm, phù phiếm đàn bà, rớt nước mắt...hay bất cứ gì tương tự thế...Đó chẳng phải điều gì mệt mỏi hay xấu xa, mà chỉ giản đơn như việc con người khi được tạo ra, là loài sinh vật mạnh mẽ nhất nhưng cũng mềm yếu nhất.


Như có ông nhạc sĩ từng viết: "Xin em hãy khóc, nồng nàn từ con tim..." 

Điều giản đơn ấy, nhiều khi chúng ta cứ cố gồng mình lên, mà quên hết rồi.





[Ngắn] - 24





"Thỉnh thoảng, trời vẫn đẹp, cây vẫn xanh, hoa vẫn nở, chim vẫn hót… Tức là cuộc sống của chúng ta vẫn thế, chẳng có gì thay đổi cả. Ai bận bịu với việc người nấy, và ít liên quan nhau.
Thế mà, thỉnh thoảng, em đã rất nhớ anh …"

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

[Ngắn] - 24




"Ta chỉ muốn nhìn sâu vào đáy mắt
Dẫu im thinh nhưng lòng đã nghe lòng
Đời đông quá.
Chúng ta tìm nhau mãi
Thấy nhau rồi,
đừng xa nữa

Nghe không…"

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

[Ngắn] - 23




Tôi ước về những ngày tháng sau này cùng anh.


Những buổi trưa hè tháng Sáu nằm dài trên sàn nhà nghe tiếng quạt rì rì buồn bã, chân gác lên nhau, những ngón tay khe khẽ chạm hờ và rúc rích cười vì những ngày mới quen ngờ nghệch. Ở bệ cửa sổ xanh rì mùa hạ, hi vọng nảy mầm tanh tách giòn tan
.
Nếu là ảo tưởng thì ảo tưởng cũng sẽ giản đơn và dịu dàng như thế. Sẽ như thế thôi là đủ.

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

[Ngắn] - 22



"tháng năm xô nắng rồi
bài hát giữa đêm bật váng phòng năm ấy
giờ tôi thuộc nhuyễn bàn tay
em có còn những cơn say
cớ sao không về đây nữa?"




Bởi cuộc sống là vạn điều ảo tưởng








"những điều nhỏ nhặt tủn mủn lặt vặt li ti hóa ra dễ làm mình buồn hơn cả những chuyện to tát động trời

những người mình muốn gắn bó hóa ra dễ làm mình sợ hơn cả những người mình muốn từ bỏ

những chuyện mình tưởng sẽ làm mình khủng hoảng hóa ra mình lại bình tĩnh đối đầu, còn những chuyện tưởng chẳng có gì lại làm cho một ngày của mình trở nên u ám mây xám.

ừ thì đã bảo rồi mà, đừng có dễ get attached với bất cứ chuyện gì, hay bất cứ con người nào.

---


bản thân mình cũng thế thì sao đòi hỏi người khác không được thế?"

---

Thèm biển~ 

Thèm Ghi-ta ~ 





[Ngắn] - 21




Đã chọn là ở bên nhau, vậy thì chúng ta hãy cùng có niềm tin với nhau. Không nên nghi ngờ đoán này đoán nọ để rồi đôi bên cùng tổn thương đau khổ, được không?