Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc đen. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc đen. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

Xin được quỳ gối dưới mái nhà







Khóc thét lên cho nỗi đau của người mình thương nhớ
nhưng vẫn không thể
mang người đó trở về

Dù có mắng chửi cuộc đời cả trong những giấc mơ…

Đã không còn có thể nắm lấy bàn tay để tìm lại hơi ấm ngày xưa
không còn có thể choàng vai mà mặc kệ cuộc đời khốn khó
không còn có thể hỏi han nhau trong những bữa cơm sum vầy nhiều bày tỏ
không còn có thể thức cạnh nhau trong những đêm nhiều gió
dưới một mái nhà…

Làm thế nào biết mất mát khi mọi thứ vẫn bình thường trong từng ngày qua
thậm chí đôi khi tự nhủ rằng yêu thương ấy là mãi mãi
lo toan cho những giận hờn chung quanh mà quên mình trẻ dại

cuộc đời ai cũng có lỗi

ngoại trừ bản thân…

Cho đến lúc nhận ra mình chưa bao giờ đơn độc để phân vân
thì phía sau lưng đã là một khoảng không đầy ám ảnh
khóc cho đến bao nhiêu lần người cũng đã không còn về và đứng bên cạnh
mong gì đến một cái dang tay dù trời không trở lạnh
mong gì được bao dung…

Mình đã sống qua từng ngày bằng quá nhiều những vô tâm
dù trong tiềm thức vẫn mơ làm đứa trẻ
biết vẫn còn gia đình sao cứ đi hoài như người xa lạ
bất chấp cả những đắng cay lẫn nghiệt ngã
chỉ cố nghĩ cho mình…

Đâu biết rằng được dõi theo từ mỗi sớm bình minh
được dõi theo bằng từng lời cầu nguyện
được dõi theo như ngọn gió trên sa mạc
được dõi theo như thể cả đời mình đi lạc
ngay từ lúc bắt đầu…

Trở về đi, cho dù người có đang ở nơi đâu
hãy để thiên đường cho một ngày nào đó
bao nhiêu lời cần nói với nhau, cần như hơi thở
làm ơn đừng mỉm cười, đừng bao dung như là phải thế

đừng thứ tha…

Sẽ phải xin lỗi bao nhiêu lần
khi quỳ gối dưới mái nhà…


Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

Thế nên em mãi hoang vu




" Xin vùng đêm tóc
Mùa đông dài hong phố vắng
Mùa nắng lung linh in trong màu mắt hồ thu
Xin ngày ân ái và xin yêu em , yêu em tình trầm
Cùng xin một trái tim thật ngoan " - [Tình Trầm]

(Chậu rau má Nhật chết đi sống lại bao lần ở cửa sổ công ty)



Đàn ông dĩ nhiên là phải đam mê rồi, ngủ cùng em đương nhiên đầu óc phải đen tối rồi.
Em cũng không còn trẻ dại để tin rằng người ta bên em chỉ là yêu, là ôm, là dịu dàng bình yên bên em những ngày ngọt lành là đủ ...

---

Nhưng cái mà em cần không chỉ đơn thuần là một đêm ân ái. 

Cái em cần là nửa đêm tỉnh giấc, mở mắt ra là được nhìn thấy người, đưa tay ra là chạm được vào người, được người ôm vào lòng ấm nóng. Nhịp thở đều đặn cùng hơi ấm quen thuộc của người mới là điều mà em giữ lấy và khát khao.

---

"Đàn ông nói chuyện với đàn bà để có thể ngủ với đàn bà, đàn bà ngủ với đàn ông để có thể nói chuyện với đàn ông." 

- Jay MCINERNEY - 

---

Em lạnh lùng, vô cảm, vô tâm, bàng quang mọi thứ vì em không quan tâm, không đặt tình cảm, không mong cầu, không hy vọng. Nhưng đến khi em rơi vào cái bẫy của cảm xúc, em có còn là em, của lạnh lùng và mạnh mẽ nữa đâu. 

Em trẻ dại, em đàn bà, em đan xen nhiều thứ vào thân xác mỏng manh trơ trọi. 

Em thích Vuốt Ve hơn Ân Ái, thích Hôn hơn Vuốt Ve, thích Ôm hơn Hôn, thích Nắm Tay hơn Hôn, thích Thing Lặng cạnh nhau hơn những Ồn Ào vội vã.

Em đam mê, em điên cuồng, em nhạy cảm và đa đoan với mọi thứ, trống trải với ngay cả 1 ánh mắt nhìn. 


---

Thế nên em mãi hoang vu ... 



Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

Em muốn tan biến ngay ...



Cứ nghĩ đến những khoảng thời gian mà sau khi đi làm về, không có ai hò hẹn, không có việc gì để vui đầu vào, tự dưng muốn bật khóc.

Ghét những ngày trăng tròn đến mức kiệt cùng. Trăng tròn thế sao lòng mình lại méo mó thế kia???

---

Chả biết ai sẽ bao dung nổi cho đứa bi lụy, yếu đuối và hay dựa dẫm như mình.

Tự thấy mệt mỏi với bản thân và mọi thứ.


---


Em muốn tan biến ngay ...







Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

Này em ~







Có lẽ là, bản thân mình ích kỉ, ngạo mạn, háo thắng, nhưng mình không muốn làm tổn thương bất kì ai chưa từng đụng chạm đến mình, không đối xử tệ với ai tốt với mình. Nên mình nghĩ mãi, nghĩ mãi, vẫn không thể nào dung nạp cái lý lẽ của em. Về chuyện em tranh cướp 1 người với những người con gái khác, dù em chẳng cần, chẳng thương, chẳng yêu.

Mình chỉ tự hỏi, người con trai hôm trước còn đang ngọt nhạt với mình dù đã có bạn gái, hôm sau lại yêu đương quấn quýt với em, dù bạn gái hắn ta vẫn được đặt ở vị trí đẹp đẽ ấy. Rồi em tìm mọi cách để hắn ta buông tay người bạn gái đi cùng hắn bao nhiêu ngày tháng đẹp đẽ ấy, để cuốn vào cái thứ em gọi là tình yêu, gọi là tình yêu nhưng em còn không xác định được em có thật lòng với hắn hay không, chỉ là thấy vui, em giữ. 2 người cạnh nhau như thế, có thật sự được vui?

Tính mình sở hữu cao, tính mình ít chịu từ bỏ, nhưng chỉ với những gì mình thiết tha, mình mong cầu. Nên từ ban đầu, mình mới nói rõ với em, với hắn, rằng mình, đứa con gái cao ngạo lạnh lùng này, không có hứng thú 1 chút gì với trò chơi mà em với hắn đang bày ra, vẽ nên và cố tình cho mọi người thấy. Em hỏi sao mình có thể khô cứng và dửng dưng thế, dĩ nhiên rồi, vì vốn dĩ từ đầu, mình đâu có quan tâm?!

Em cười mình, bảo hẳn là vì mình thấy mình thua em rồi, em lấy được từ tay mình 1 con người như thế. Mình không nói gì, thứ mà em lấy được kia, không phải của mình, không nằm trong tay mình, không ở cạnh bên mình, không phải thứ mình để tâm bao giờ. Thứ em lấy được, là của 1 người con gái khác, không phải mình, chưa bao giờ là mình. Vì lẽ nếu thực sự là của mình, mình đủ thủ đoạn và tàn nhẫn để em không cách nào chạm tới được, mình hứa.

Em hận mình những gì xưa cũ, dù mình đôi khi còn chả rõ đó là thứ gì, nhưng mình thương em, ít ra đã từng, nên mình dung dưỡng cho em phá phách, nên em quyết lấy hết những gì mình trân quý giữ gìn. Nhưng em cứ như con thiêu thân lao vào những đốm lửa đỏ, liệu em có tìm được thứ mình cần không, cô bé?

Từ lâu rồi, cái gì em vươn tay chạm đến, mình đều đứng nhích ra 1 khoảng xa, để cho em hưởng thụ đủ cảm giác của người thắng cuộc. Nhưng đó là tất cả những gì mình có thể dành cho em, dành hết cho em, vì những thứ đó em cần hơn mình, cái ảo vọng chiếm hữu được thứ của mình làm cho em vui, em hạnh phúc. Còn những thứ đó mình không cần, không để tâm, mình nhường hết cho em. Cho nên, em gái nhỏ, những gì em nghĩ em giành được từ mình, thật ra chỉ là những tình thương của mình dành lại cho em, không hơn.

Em liệu có hạnh phúc thật với những niềm vui qua đường?

Mình đã nói với em chưa? Rằng mình sẽ tàn nhẫn đến nhường nào ...


Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015



Làm ơn
Ai đó hãy nói với em rằng người sẽ không ra đi.
Ai đó hãy nói với em rằng mọi chuyện sẽ là bắt đầu, chứ không là kết thúc.






Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015



Khi sự nông nổi của tôi lắng xuống, khi những cảm xúc mãnh liệt của tôi trở nên nguội lạnh, lúc đó tôi không còn tha thiết cần anh nữa. 

Tôi nhận ra người ta chỉ liều lĩnh khi yêu si cuồng, và tôi lại không thế. Tôi giữ mãi trong tim một người và chưa khi nào tôi để cảm xúc đi quá giới hạn của sự liều lĩnh.

Vì đó mà tôi chẳng giữ được ai bên đời cả :)



Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

Người như cô ấy...




"Làm sao để cho tình anh giờ đây thôi không hững hờ
Làm sao để cho tình không là mơ em thôi thẫn thờ
...
Người hỡi, người có biết em vẫn luôn cần anh
Để sưởi ấm cho trái tim mỏng manh
...
Lời yêu thương đó, cố giữ trên môi
Mà sao tiếng yêu trong anh như mây chiều trôi
Tình mình sao cứ mãi xa xôi..."
- [Em phải làm sao]





Người như cô ấy, sẽ không nhận được sự yêu thương từ ai. 

Khoác trên minh gánh nặng của bao nhiêu nỗi đau, nỗi buồn. Khiến cô ấy đeo cho mình cái mặt nạ không cần ai bên cạnh, cặp mắt và nụ cười hồn nhiên, vẻ ngoài mạnh mẽ biết bao. Sẽ không ai cảm thấy đây là cô gái mình cần bảo vệ. Người như cô ấy, đang đợi được nhìn thấu nụ cười gượng gạo, nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy nước mắt đang đợi được trào ra.

Người như cô ấy, khi đã có thể thanh thản bước tiếp sau một cuộc tình tan vỡ. 

Đơn giản đối với cô ấy, tất cả những gì đã xảy ra chưa hề tồn tại, người cũ đó, trong kí ức, không hề ngượng ngùng, không hề lo sợ, không hề nhớ, không có nghĩ lại. Điều làm cô ấy buồn nhất có thể là cảm giác mình bị mất đi một người bạn mình có thể tin tưởng và dựa vào khi gục ngã.


Người như cô ấy, việc đau khổ vì bị chuyện tình cảm làm tổn thương là một điều quá xa xỉ. 

Đơn giản cô đã có quá nhiều gánh nặng, quá nhiều vấn đề về cuộc đời cần được giải quyết. Người nào đến với cô, nếu không giúp được cô hoặc không chia sẻ nỗi buồn được với cô, thì đừng đến. Đừng đến để tạo thêm vấn đề cho cô nữa. Đừng làm cô phải mệt mỏi thêm nữa. Người như cô ấy, cần lắm một bờ vai ở đó, cho cô tựa và mỗi khi cảm thấy chán nản và tuyệt vọng.

Người như cô ấy, mang trong người sự mạnh mẽ, không còn ngây ngơ dễ dàng tin tưởng người khác, không còn tin lời ngọt ngào yêu thương của bọn con trai xung quanh. Bọn con trai, chỉ biết trách cô ấy quá nghi ngờ, không biết tin tưởng thì làm sao họ có thể yêu thương. Nhưng bọn con trai, có biết rằng, cô ấy không sinh ra đã mang trong mình suy nghĩ đó, mọi chuyện đều có lí do. Lí do đó là sự lừa dối, sự phản bội, sự phũ phàng, từ chính bọn con trai mà ra. Cô ấy không cần các cậu dạy đời, cô ấy cần một người cho cô ấy thấy có một người, là khác, có một người cô ấy có thể hoàn toàn đặt niềm tin vào.

Người như cô ấy, khi yêu, sẽ tin, sẽ cần, sẽ luỵ vào người đó rất rất nhiều. 

Để rồi người đó không còn yêu cô, cô hụt hẫng, lo sợ, đơn độc một mình đối diện với mọi việc. Cô đã quá quen với việc có họ trong cuộc sống để có thể quên ngay được. Cô sẽ vẫn tìm đến họ, kể lể, khóc lóc vì những chuyện khác như một cái cớ để nhận được sự quan tâm bất đắc dĩ. Nhưng sự lạnh lùng và thờ ơ của họ, cô có thể cảm nhận thấy từng tí một. Cần thì cần nhưng việc gạt đi hết lòng tự trọng để tìm mãi một người không cần mình nhất định sẽ có giới hạn của nó, khi cô biết được sự xấu hổ đối với người đó của cô lớn nhường nào, một người mạnh mẽ như cô sẽ không bao giờ tha thứ và cho phép bản thân quay lại nơi đó, với người đó.

Và như thế, cô sẽ biến mất và không bao giờ quay lại.

Vì cô ấy là biển, lòng vốn rộng sâu, nhưng cũng rất đỗi lạnh lùng :) 


Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015







Là một cô gái, em cũng muốn được yếu đuối và dựa dẫm như ai.
Là một cô gái, em cũng muốn được nói những gì mình nghĩ, làm những điều mình muốn làm và thể hiện những gì mình có.
Là một cô gái, em cũng muốn được hét lên khi thấy buồn, gào lên khi muốn nổi giận và điên lên mỗi khi tâm tính không bình thường.
Là một cô gái, em cũng muốn thành thật với lòng mình, muốn tâm sự những điều từ tận thẳm sâu em với người nào.
Là một cô gái, em cũng muốn rong ruổi đuổi bắt khắp các vùng trời em muốn đến, và bay lên tự do như loài chim....


Em thực sự chỉ muốn là một cô gái nhỏ thôi.

Cảm thấy gục ngã và tuyệt vọng với chính mình ... 

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015



Dần em thấy mình không còn nhiều điều để kể về. 

Mọi thứ bình thường quá đỗi, kể lại là một điều khó khăn!

Yêu thương, đau buồn, hân hoan cũng vậy chỉ là những khoảng lặng thênh thang không biết về đâu!


Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

Xa lạ ...






Trước đây đó, em là con mèo nhỏ. 

Em tự cho mình là thế.

Em thấy con gái giống loài mèo rất tốt, đủ kiêu hãnh, đủ chảnh chọe, đủ sức làm mê đắm những thằng đàn ông ngoài đường, lại còn biết nũng nịu, biết làm trò để giữ chân người đàn ông bên mình làm của riêng. Đàn ông thích mèo, vì thích chinh phục, thích ôm ấp, thích vuốt ve. Và mèo, cũng là loại ít tốn công chăm sóc nhất, mà vẫn quẩn quanh bên họ, không bám riết như cơ hó, nhưng cũng không phiền phức như thỏ, như chuột, như sóc, như nhím.

Từ lúc biết yêu thương một ai đó ngoài gia đình, em tự cho mình là mèo nhỏ, 

Em bắt đầu có thói quen kiu 'meo - meo' mỗi khi nhõng nhẽo, vòi vĩnh gì đó. Thói quen kiu 'méo' khi giật mình, khi phản đối, nói chung là 1 câu liệu hay vì 'á' 'é' gì gì đó của mọi người. Rồi em cũng chảnh mèo, cũng kiêu hãnh, cũng xa cách, cũng vờn đuổi .v.v... Làm đủ trò hầm bà lằng nhằng như mọi đứa con gái khác tự - tin - rằng - mình - đang - được - yêu - thương.

Nhưng đó là thời xa rồi, cái thời tuổi trẻ nông nỗi và mang trong mình không ít mơ tưởng song hành cũng cuồng nhiệt ấy.

Mà hình như cũng chưa xa lắm.

Cũng vừa mới đây thôi.

Nhưng rồi em chả biết lý do gì lại làm em thay đổi.

Thay đổi chóng vánh đến bàn thân em cũng bàng hoàng. Mọi người xung quanh bàng hoàng. Những người thương em bàng hoàng. Từng tế bào trong em cũng run cảm mãnh liệt trước xung động của sự bàng hoàng trong em và quanh em.

Em trở nên lười nói. Cảm thấy mọi ngôn từ mình phát ra thành âm thanh đều là 1 sự sắp xếp méo mó của cảm xúc trong em. Nó không thật, nó không đúng, nó không nguyên vẹn. Nó biến thành 1 cái gì đó quá logic, quá lí trí, quá xa lạ đối với những ngôn từ em giấu trong nội tâm.
Và vậy là em lười nói.

Như kiểu sợ hãi chuyện nhận ra mọi thanh âm của mình đều xa lạ.

Mọi thứ từ bản thân mình phát ra ngoài đều xa lạ. Con chữ gõ lộc cộc trên bàn phím cũng xa lạ. Yêu thương xa lạ. Nhịp đập xa lạ. Hơi ấm xa lạ. Mọi thứ, mọi thứ, mọi thứ ...

---

Giờ, mọi người đều thấy ở em 1 sự lạnh lùng cố hữa. Ngày xưa chỉ trong công việc em mới lạnh, giờ trong mọi mối quan hệ, em đều lạnh như thế. Kiểu như lí trí nó dần mài mòn mọi cảm xúc trong em, tròn vành vạnh, chẳng còn cạnh sắc nào.

K. nói em không chỉ biểu cảm không có, phản ứng chậm mà còn được cái giọng nói đều đều không xúc cảm nữa. Em thấy mình ngày ngày cũng không còn cảm xúc, thiệt.

Mà cảm xúc còn hay bị kiểu tuông ra, xong đứt vô cớ.

Như lúc này.

Tự nhiên không biết mình muốn viết gì.

Mà cũng không biết viết gì nữa.

Hết.

Rồi.

---



Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

Góc tối của em đâu ?



Vì ai cũng cần một chốn để quẩn quanh ... 



( Ảnh chôm trên pinterest )



Hồi nhỏ, những lúc giận ai đó hoặc tủi thân, mình thường chui vào một góc giường, chùm chăn lên và khóc một trận ngon lành. Khóc xong rất mệt, thế là xoãi chân, úp mặt ngủ một giấc, tỉnh dậy những giận dữ, buồn bực mười phần tan tám chín. 

Hình như hội trẻ con đứa nào cũng thế, đều có một cái góc bí mật để chui vào trốn, để khóc cho trôi sạch hoặc gặm nhấm hết những nỗi buồn be bé, khi ra khỏi buồn phiền đều đã được bỏ lại sau lưng.

Lớn lên, mình muốn tìm một chỗ để giấu những thứ mình không muốn giữ, không muốn mang vác theo, vậy mà một góc tối nhỏ ấy, xem ra cũng rất khó tìm. 

Người lớn tưởng được sống riêng tư tự chủ hơn, nhưng thực ra, cuộc sống của họ như phim nhựa chiếu tự do giữa chợ, ai cũng có thể xem, ai cũng có quyền bình phẩm, ai cũng tò mò. 

---

Mình cũng nhận ra, bởi trái tim người lớn không còn thuần khiết, bởi đầu óc họ toan tính quá nhiều, họ cũng khó rũ bỏ buồn phiền hơn trẻ nhỏ. Ngay cả khi đã có một góc tối thật sự riêng tư, rất nhiều người lớn đã không còn có thể khóc ngon lành một trận, ngủ một giấc dài sâu để sáng mai lại tươi mới hiền vui như cũ. Cái góc tối của họ được đặt vào trái tim nhỏ bé mang đi khắp chốn, không phải là nơi họ có thể trốn vào, mà là nơi họ cất đi những nỗi buồn đóng chặt.

Mình tin ai cũng cần một góc tối, bởi ai mà không cần một nơi để chui vào co chân ngồi khóc hay trút bỏ những buồn phiền chỉ mình biết với mình. 

Góc tối của em, ai đem giấu mất rồi ? 



Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

Muộn hẳn đến 7 năm ...



[Nếu thật ở đây gió ấm
Nếu thật ở đây có, mùa xuân ?! ]


(Khi tâm trạng không tốt, 1 cánh hoa rơi cũng thấy nhói lòng)



Sáng ra nhận được tin nhắn của N. dặn mình đi nhận một món quà gì đó.

- Chỉ là món quà muộn của 7 năm trước!

Tự dưng thấy lòng chìm giữa những hoang mang rất lạ thường.

Thật ra, mình không nhớ nổi, sau khi bước qua cái mối quan hệ kéo dài suốt hơn 6 năm đằng đẵng đó, mình đã lau mắt, đứng dậy như thế nào, đã làm cách nào để bước qua được cái khoảng trống mông mênh, làm cách nào để bản thân đủ lạnh lùng tháo đi chiếc nhẫn hằn lên ngón tay suốt cả những tháng năm thanh xuân ấy.

Mình chỉ biết, bàn tay mình, lúc này, không còn bất cứ vết tích nào của chiếc nhẫn ấy.

Dù mình biết rõ nó đang nằm đâu, nhưng cũng đã không nhìn, không chạm đến nó cả một khoảng rất dài, rất dài rồi.

Tình cảm ấy, mình đã từng tưởng không cách nào có thể buông bỏ. Vậy mà đến 1 ngày mưa, nó biến mất không 1 vết tích, như một cơn mưa rào thoáng qua rồi tạnh ráo, như là dấu nhẫn ấy, biến mất không còn vết tích.

Mà cũng có thể, giống như L.nói, T. nói, não mình cấu tạo rất lạ kì, chỉ cần một kí ức không muốn nhớ, nó sẽ tự động xóa đi.

- Nó giống như cảm giác khi xem phim, chuyển cảnh, chỉ sót lại câu ' 1 năm sau ' thế là mọi thứ đã đổi khác hết rồi.

Mình, thật sự vẫn luôn như thế.

Yếu đuối hơn vẻ ngoài, nhưng lại lạnh lùng cứng rắn hơn cả những con chữ được viết ra và những gì người khác cảm nhận. Những mặt đối lập ấy đan xen, mẫu thuẫn và giằng xé nhau. Tạo nên một mình như thế, hay hoài niệm nhưng lại quá dễ dàng quên đi những nỗi đau xa xăm.

Kiểu như, ừ, mình biết là mình đã rất đau, nhưng tại sao đau, đau thế nào, làm sao vẫn có thể an nhiên sống sót đến lúc này, mình không nhớ, không biết, không mường tượng ra được 1 chút gì.

Mà như thế, đôi lúc, cũng tốt.

Chỉ là quá tàn nhẫn với những ai đặt chấp niệm lên mình.

- Chính sự lạnh lùng của em làm anh sợ, không thể bước đến ngày từ lúc đầu. Cũng may, anh đã không bước đến ngay từ lúc đầu, nên bây giờ, chúng ta mới có thể ngồi tỉ tê với nhau.

- Em đã từng lạnh lùng sao?

- Ừ, em lạnh lùng ngay từ vẻ mặt, nhưng lại cho người ta cảm nhận em nồng nhiệt và mỏnh manh, nhưng cuối cùng, thứ sót lại thật sự ở đáy tim em vẫn là cái lạnh lùng cố hữu.

Mình đã từng không hiểu được, sự ' lạnh lùng ' của mình nằm ở đâu khi H. nói như thế.

Giờ, chắc mình đã hiểu.





Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

Tôi ...



“Tôi rất sợ con người nhưng tôi không căm ghét họ.




Thật đấy, tôi yêu mến họ đa phần thời gian, nhưng tôi có cảm giác mình là một giống loài khác hẳn.
Tôi khóc vì cô đơn nhưng đó không phải kiểu đơn côi có thể lấp đầy bởi ai cả.
Tôi khóc vì trơ trọi vì tôi nghĩ mình là một tinh cầu đơn độc giữa các chòm sao vạn năm cùng nhau liên kết.

Người ta có thể nói cho tô nghe rất nhiều điều tốt đẹp nhằm hướng tôi tới sự tích cực
Rằng tôi hãy sống là chính mình
hãy tự hào
hãy hành động vì bản thân
hành động vì tình yêu
ngừng tự so sánh mình với kẻ khác
luôn vươn tới ước mơ
nắm bắt cơ hội
thật cởi mở và thân thiện
thật vân vân và nhiều lắm.

Nhưng tôi chỉ muốn ai đó cho tôi biết: Bằng cách nào?
Bằng cách nào sống đầy tích cực và hạnh phúc như thế
chân thực và nhẹ nhõm như thế
trong cái thế giới này
với tâm hồn đen đúa mệt rũ này.

Tôi thử làm kẻ cởi mở nhưng tôi mệt nhoài.
Tôi thử làm kẻ vui vẻ nhưng tôi càng đau khổ.
Tôi thử làm kẻ tốt bụng nhưng tôi thành giả dối.
Tôi thử thật nhiều yêu thương nhưng chỉ còn sự đa nghi.

Vấn đề thật ra nằm ở chính tôi, đúng không?
Em nói có đúng không?

Có những buổi sáng tôi tỉnh giấc thấy như đang chết.
Chẳng ích gì nếu tôi kể cho em nghe về cơn tuyệt vọng của mình, nhưng cũng chẳng lợi gì nếu tôi không nói ra.
Tôi vẫn đang tìm kiếm đồng loại em có biết không
Ngoài kia ai đó sẽ nghe và hiểu âm thanh tôi phát ra
Bởi tôi đã đủ mệt mỏi khi khóc một mình
gào thét một mình
bất an một mình.
Tôi sẽ không dừng lại, tôi sẽ không dừng lại dù vô vọng tới đâu.

Xin đừng là tinh cầu đơn côi.
Xin đừng là giống loài riêng biệt.
Xin đừng phải một mình.”


Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

Mệt ...




"Muốn lấp những tháng ngày không lo toan suy tư nhiều
Sao đôi khi không thể.
...
Vứt hết những áp lực chọn một ngày mình là không tên
Lấp lánh những ánh đèn đâu ai hay những muộn phiền

Có những lúc riêng ta.
...
Chới với những ước vọng để rồi ngày từng ngày ai hay"

[Ko liên quan, nhưng đang chuẩn bị cho event cty]



Mệt mỏi đến mức như muốn chìm sâu xuống nơi tận cùng nào đó, ko cần ánh sáng, ko cần hơi ấm, ko cần bất kì thứ gì tồn tại xung quanh.
Chỉ cần đừng ai chạm vào và làm lở loét thêm những thứ như vết thương đang hằn sâu và ngày qua ngày rỉ máu.
...
Nếu bản thân mình có thể lạnh lùng và vô tình đi 1 chút nào đó thì đã quá tốt rồi.
Có thể không cần để tâm bất cứ ai nhìn mình ra sao, nghỉ mình thế nào và đối xử thế nào với mình.
Có thể bỏ ngoài tai tất cả mọi thứ và không bao giờ mệt mỏi với tất cả những gì diễn ra xung quanh.
Có thể ko nhói đau khi nhìn thấy 1 điều gì đó làm mình hụt hẫng.
...
...
...
Vì mình vẫn yếu đuối đến mức nào đó.
Nên mình vẫn cứ mong chờ, cứ hy vọng, rồi tự nhấn chìm mình trong những hoang mang ngày qua ngày.
Cứ 1 ánh mắt cũng làm mình đợi chờ, mong ngóng.
Những giấc mơ vẫn cứ xoay vòng trong những đêm tối tăm.
Chỉ 1 câu nói vu vơ cũng làm mình không từ bỏ được cái niềm tin hư ào và mơ hồ.
...
Mình muốn đứng im.
Mình muốn từ bỏ.
Nhưng tim mình vẫn cứ đập như thế, vẫn cứ đau như thế, vẫn cứ mệt nhoài như thế để rồi trút ra dưới hình hài của những giọt nước mắt trong đêm vắng lạnh.
Mà ước gì là lạnh vắng như thế thật sự thì chắc là sẽ tốt hơn là những vắng lạnh trong lòng còn xung quanh thì cứ ồn ào mệt mỏi và đau nhói bằng những lời nói tổn thương nhau ngày qua ngày như thế.
...
Xin đừng đụng chạm vào cuộc đời của mình nữa, có được ko???
...
...
...
Người mình mong chờ thì quá lạnh lùng.
Người mình không mong chờ thì lại quá ào ạt.
...
Người có thể đến bên em không? Có thể đừng gần xa lạnh nhạt không?
...
Nếu không, có thể nào đừng cho em thêm bất kì 1 tia hy vọng nào nữa được không???



Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014



Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc!

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Chiều nhạt!


Chiều!

Kéo mãi mà tâm trạng chả chịu nhích lên 1 chút nào!

Thấy bản thân đang là 1 lớp vỏ rỗng tuếch và nhạt nhẽo chưa từng thấy ...


[Chụp từ sân thượng công ty]


Mọi thứ rồi cũng sẽ qua đi, qua đi ... 

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014



Tại sao lại nhói trong lòng 1 cái rồi tâm trạng chùn hẳn xuống ?
Không phải bản thân biết rõ đang làm gì và sẽ phải làm gì hay sao?
Bản thân mình yếu đuối và yếu lòng.
Mình biết!
Nhưng đến mức này ...
...
...
...
Chỉ là hẫng đi 1 nhịp giữa muôn ngàn nhịp đập mỗi ngày chắc là vẫn không sao :)
...
...
...

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

...




Đâu phải em ko còn yêu.
Nhìn thấy anh, chạm vào anh.
Mọi thứ như vẫn còn tồn tại nguyên vẹn trong lòng em chưa bao giờ phai mờ đi được.
Nhưng như vậy thì đã sao?
Em chỉ có cách tự cắn chặt răng mình, tự ép buộc lòng mình, em nhất định phải quay đi.
Xin lỗi ...