Hiển thị các bài đăng có nhãn Viên gạch đầu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Viên gạch đầu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

Tốt xấu đúng sai muôn nẻo đường



"Ta nhìn thấy nỗi buồn của người dù người câm lặng
Nhìn thấy những khổ đau mà thản nhiên như gương hồ phẳng lặng
Nhìn thấy nước mắt người chảy ngược vào trong
Chỉ điều ấy thôi cũng đủ đau lòng…"



Cho 1 vài yêu thương đâu đó cạnh tôi :)

---


Hồi nhỏ thường nghe người lớn dặn: “Chọn bạn mà chơi nghen con”. Đọc sách lại thấy mấy câu nhức nhối lòng kiểu “gần mực thì đen, gần đèn thì rạng” hay “ngưu tầm ngưu mã tầm mã”. Người lớn thủ thỉ vào tai ta những lời răng dạy: “Con ơi, đừng chơi với nó. Nó là bạn xấu. [lược bớt 1 ngàn mấy trăm chữ hoạch định tính cách, nhân phẩm con người ta]. 


Ta ngoan ngoãn nghe lời. 

Chỉ chơi với bạn tốt. 

Tức những đứa chăm chỉ học hành, con ngoan trò giỏi, vâng lời cha mẹ, cháu ngoan Bác Hồ.

Đến khi đủ nhận thức, đủ vốn sống để đánh giá con người, dù ít ỏi. Ta chỉ thấy rặt 1 đám mọt sách, nhỏ nhen và chen lấn nhau giữa những điểm số. Chúng ganh nhau từng chút một, nhìn nhau bằng những ánh mắt tị hiềm và nói sau lưng nhau những lời còn chối tai hơn tiếng súng. Những đứa trẻ sau lưng ta, từng một thời bị ta xa lánh, lại ngoan ngoãn giúp ta cả những lúc trưa nắng, nghe ta thở than về đủ mọi điều trên đời và chấp nhận một ta, sai lệch.

Sách nói không sai. 

Ông bà ta nói cũng không sai. 

Người lớn dặn cũng không sai bao giờ. 

Vậy mà sao ta cứ thấy mọi thứ hình như không đúng.

Lúc nhỏ đọc Tấm Cám. Tấm hiền, Cám ác. Tấm tốt, Cám xấu. Lớn lên, ta nghe người đời cãi nhau rằng Tấm ác, Cám hiền. Ta lại hoang mang vì không biết thế nào mới là tốt, thế nào mới là xấu. 

Từ bao giờ, tiêu chuẩn đánh giá nhân cách lại khác xa nhau quá vậy?

Trong những bộ phim ta xem từ thuở thiếu thời, luôn có một vai ác, một vai hiền, một vai xấu, một vai tốt. Người xấu luôn có kết cục không mấy đẹp đẽ. Người hiền lành luôn hạnh phúc về sau. Nhưng có nhiều lúc ta tự hỏi lòng. 

Tại sao có thể cứ mãi quy kết một người là ác, là hiền, là tốt, là xấu một cách đơn giản và rạch ròi đến thế?

Trong đáy mắt ta, có những người luôn bên ta cười nói, nhưng quay lưng khi ta khó khăn. Trong lòng bàn tay ta, có những người lúc nào cũng lạnh nhạt, nhưng sẳn sàng chìa vai cho ta dựa vào những lúc khốn đốn. 


Ta cứ phân vân mãi giữa ranh giới xếp loại tốt - xấu của mình.


"Con người chẳng có ai tốt hoàn toàn, lại càng không có ai xấu hoàn toàn. Bản thân mỗi người là tập hợp của những thứ rất hỗn loạn và phức tạp, chúng ta vừa sống vừa học cách gạn lọc. Đó là còn chưa nói cuộc đời vốn rất khó để phân định đúng sai, ranh giới giữa tốt xấu thật sự không rõ ràng như người ta vẫn tưởng.”

- Minh Nhật đã nói như thế.

Ta vốn cũng biết như thế. 

Khi cuộc đời này có nhiều điều phiền não và sự thật thì luôn bất ngờ. Ăn trộm là xấu. Nhưng ăn trộm vì con lại tốt. Giết 1 người là xấu. Giết người để bảo vệ chính bản thân mình thì lại khó nói được. Nói dối là xấu. 

Nhưng con người ta thành thật với nhau được bao lần?

Chẳng ai khẳng định được bản thân mình là người tốt. Ta chỉ có thể sống với đúng bản thân mình, đúng những gì mình cảm thấy không hổ thẹn với lương tâm, sống đủ đầy và thành thật. Ta có quyền thương yêu, vị tha và rộng lượng. Ta chia sẻ miếng cơm cho người khó khăn, học cách chăm sóc người tàn tật. Ta có thể nhẫn nhịn người đáng ghét. Ta có thể quên đi những phiền muộn từng nhận lấy hằng ngày. 

Ta có thể tốt. 

Vì bản ngã mỗi người sinh ra vốn tròn đầy như thế.

Ta có quyền ích kỉ, có thể ghen tị, có thể mỉa mai bất cứ ai ta ghét, có thể châm chọc sau lưng nhau mỗi chiều tan ca, có thể xúc xiểm nhau giữa bàn họp vì những điều ta không chấp nhận nổi. Ta có thể xấu. Vì ta là con người. Không ai có thể quá tốt với những điều xấu nhan nhản xung quanh mình.

Ta sống đúng với bản thân mình. Ta tốt với người này nhưng xấu với người nọ. Ta yêu người này và căm ghét người nọ. Ta thích chơi với những kẻ kì cục và lang bụi ngoài đường. Ta chỉ muốn kết bạn với những người cao sang quyền quý. 

Ta học từ người này sự phóng đãng, ta lấy từ người kia cách cân bằng chính mình. 

Không sao cả. 

Chúng ta là những tấm gương phản chiếu tâm hồn lẫn nhau.




Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2015

Nghiêm túc!


Lâu lâu nghiêm túc luận công việc chút cho người ta khỏi nói mình toàn thơ thẩn lãng mạng :3 



愛と命と縁と恩を大事にしたら、 運は必ず開けてくる ~



Người ta, sao có thể ngày ngày sống, ngày ngày làm, nhưng không 1 phút nào để tâm đến những thứ do chính mình kiến tạo?

Mình có thể, như mọi người vẫn nói, khá lạnh lùng, hời hợt và thường xuyên không - quan - tâm. Nhưng mình tin chắc rằng, với mọi thứ mình làm ra, dù là vì tiền, vì trách nhiệm, vì yêu thích hay vì những mối quan hệ mà làm đi nữa, mình chẳng bao giờ làm cho có, cho xong.

Mình quan niệm, giá trị thặng dư có được sau mỗi thứ chúng ta dốc hết tâm huyết làm chính là thứ kĩ năng được bồi đắp sau mỗi quá trình cật lực tìm hiểu, nghiên cứu và sáng tạo, định hướng. Càng làm qua loa, giá trị thặng dư không những không được sinh ra, mà còn chạy về phía âm vô cực, mòn hết mọi kĩ năng của chính bản thân và đưa mình vào cái lối mòn của tư duy và hành động. Nên lúc nào cũng cố gắng dặn mình, cái gì đã làm, phải làm hết mọi khả năng có thể có được, dù bên ngoài mình không có tỏa ra được cái vẻ gì là chuyên tâm. Vì thực sự, vẻ ngoài của mình sinh ra nó thế, nhìn lúc nào cũng bình thản và không gặp bất cứ khó khăn khi làm điều gì.


Mình không cần ai công nhận, chỉ bản thân mình hiểu rõ giá trị mình kiến tạo và những tâm sức mình dốc vào. Vì cái gì sinh ra từ những điều đó, cũng là vì chính bản thân mình là phần nhiều. Mình vị kỉ, nên thế thôi. Chẳng thể nói tốt đẹp hơn là vì cộng đồng hay vì lợi ích của chung gì gì đó.

Và mình luôn dặn dò những ai làm việc với mình, đừng bao giờ để bị môi trường và những mối quan hệ tác động, mà trở nên hời hợt, qua loa, đại khái với những gì bản thân làm ra. Vì quan niệm "Nó cho mình bao nhiêu mình chỉ làm đúng bao nhiêu đó" là mình đang bán rẻ chất xám của mình 1 cách vô tội vạ. Vì có những thứ đã quen nếp rồi, có bao nhiêu tiền bạc cũng không đổi lại được bao giờ.

Những người sống qua loa, làm đại khái, có bao giờ nhận ra sau tất cả, bản thân chỉ có tay trắng và đầu rỗng thôi không?



Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

Những viên gạch đầu

Đời mong manh quá kể chi chuyện mình...






Thật ra cái lạc quan bẩm sinh của mình là cái lạc quan dựa vào công việc. Tâm trạng có nhảm nhí cùng cực mệt mỏi hoang đường hư cấu tào lao đến mức nào, chỉ cần có ai đó nói vu vơ hoặc bàn bạc về những ước mơ công việc và mục đích, sự nghiệp tương lai gì đó, tự dưng sẽ thấy khá hơn và tràn đầy nhiệt huyết ngay.


Thảng như là ngồi vu vơ vài thứ về Mèo Béo Bakery​.


Đa phần những ai thân thiết và biết tính mình đều thấy rất lạ. Mình học IT - không phải kiểu học cho có mà là 1 thứ theo đuổi rất lâu từ những ngày rất xa mò mẫm máy tính, website, forum và nuôi cho mình những ước mơ con con bé nhỏ. Mình làm content writer như một kiểu duyên phận, và nó cũng là thứ thích hợp với mình nhất, một công việc đủ để mình có khát khao học hỏi nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn, phát triển nhiều hơn.


Xong rồi mình làm dự án khởi nghiệp là 1 tiệm bánh ngọt.


Bánh ngọt, hoàn toàn nghe không chút liên quan với đứa không thích ngọt, và càng không hề hợp lý với đứa hay vùi thân vào con chữ sách vở thay vì bếp núc, xông pha máu lửa thay vì quẩn quanh.
Nhưng, nó lại là tất cả những gì mà lúc này mình có thể ước ao và là niềm tin, chỗ dựa để có thể tiếp tục cố gắng, tiếp tục đứng dậy sau mọi vấp ngã, hoang mang và cô độc. Dĩ nhiên, Mèo Béo vẫn là viên gạch đầu tiên của những kiến tạo. Mình không dừng lại ở 1 tiệm bánh, và 1 tiệm bánh, chính là trạm đến đầu tiên trong 1 chuỗi những thứ hay ho khác, cả về sự nghiệp lẫn những thứ vụn vặt yên bình góp phần cho cuộc sống nhỏ nhoi, mà mình, và những ai tin tưởng mình đang cùng mong cầu và cùng bước đi.


Đợt nghĩ tết vừa rồi, khi mình chia sẻ với vài người bạn cũ về Mèo Béo, về cả Zodiack​ nữa. Đa phần mọi người đều thấy khả thi, nhưng trong đó vẫn vương chút gì đó rằng mình vẫn mang sự nghiệp đặt trong 1 cái lãng mạn và mơ mộng thái quá. Hầu như ai cũng ủng hộ mình làm, nhưng mình biết, 1 phần nào đó là do khả năng kể chuyện và thuyết phục, cũng như sự tin tưởng của những người bên cạnh dành cho mình, nhiều hơn là 1 dự án thật sự khả thi và được coi như 1 bước đầu khởi nghiệp vững chắc.


Nhưng những gì mình mong đợi và tạo dựng ở Mèo Béo, có lẽ ít ai biết, luôn nhiều hơn thế. Nhiều hơn cả những lợi nhuận (mà dĩ nhiên, lợi nhuận là điều tiên quyết phải có, dù sao, đầu óc mình vẫn là đầu óc của 1 đứa thực tế hơn những mơ mộng vẩn vơ), nhiều hơn cả một viên gạch, nhiều hơn cả sự lãng mạn cố hữu và những mộng ước viễn vông. Mà có lẽ, cũng ít ai biết, mình luôn cần những sự ủng hộ, động viên và tin tưởng, ở giai đoạn này, hơn bất kì lúc nào. Ít ai biết, mình sợ hãi những sự ra đi và chỉ còn sót lại mình mình cô độc, quẩn quanh và tự mình cố gắng đến mức nào. May mắn, những người cùng mình đi vẫn đang cùng mình đi, dù khó khăn hàng ngày vẫn nhảy xổ ra trước mắt, những gập gềnh vẫn hiển hiện dưới chân chúng mình mỗi ngày.


Nên, những gì hạnh phúc và vui vẻ cảm nhận được từ Mèo Béo, mình vẫn ghi lại vào sổ hàng ngày. Những gì mệt mỏi và bực dọc từ Mèo Béo, mình cũng ghi lại, và xé đi, vứt bỏ.


'Đi cùng nhau' là tất cả những gì cần và đủ để chạm đến những gì đã cùng mong cầu, đúng không?

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

Cùng nhau làm ...



Nói chuyện riêng với từng người, để tìm lời giải cho chình cái băn khoăn còn vương lại trong lòng mình trước khi thật sự bắt đầu cái dự án khởi nghiệp đầu tiên và có thể là dự án cả đời của mình. Rằng mọi người làm cùng mình, là vì tin ở mình, hay thật sự tin ở dự án này, thấy dự án này thật sự sẽ 'ăn nên làm ra' ...


( lụm ảnh đâu đó trên Pinterest ) 



- Ta không tìm thấy lý do nào khiến nó không thành công cả, nên cứ làm thôi.

- Bạn chỉ cần biết, bạn không phải đang đơn độc 1 mình, vậy thôi, đừng nghĩ nhiều.

- Em tin vào dự án này, ít ra những bước khởi đầu em thấy mình đang đi đúng hướng, đi ổn.

- Tin tưởng chị là bước căn bản để làm theo những gì chị đề ra, không tin chị thì dù plan chị có hay ho cỡ nào em cũng cân nhắc.

- Là tin tưởng ở ss, cơ bản thì em tin ss + vs việc những gì ss đưa ra nữa nên lại càng tin thôi.



---

Mình có lý do gì để không tiếp tục cố gắng và tự tin tưởng vào bản thân, vào những người đáng yêu này không ???