Hiển thị các bài đăng có nhãn Những tòa thành xây dở. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những tòa thành xây dở. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

Chỉ có anh là thật ...











- Mình chia tay nhau nhé!

Giọng cô nói thảng hoặc phả vào hư không, phả vào đêm vắng đọng những uể oải của gian phòng trọ ngột ngạt trưa hè. Bàn tay cô vẫn ve vuốt trên gương mặt anh gầy xương xương mỏi mệt, vẫn nép cả thân mình vào hơi ấm anh mỏng manh.

- Anh không giữ được em sao?

Giọng anh mỏng và êm như khói phủ. Bàn tay anh chầm chậm vươn lên, nắm lấy bàn tay cô đang ve vuốt, Ghì chặt. Chắc đây cũng là một lần hiếm hoi anh chủ động nắm lấy bàn tay cô và ghì siết. Là lần hiếm hoi anh chậm rãi hỏi cô một câu hỏi êm như không còn cần lời đáp.

- Đừng nói thế được không. Em làm anh thấy anh không giữ được ai hay điều gì bên mình ... 

---

Có một vài nỗi sợ hãi vô cớ luôn tồn tại song song với tình yêu.

Cũng như khi trong lòng cô bắt đầu nảy sinh thứ tình cảm yêu đương kì lạ với một người đàn ông hoặc cậu trai nào đó, cảm giác sợ hãi mông lung vốn tiềm tàng trong cô cũng sẽ bắt đầu hiện diện rõ rệt hơn, với tần số và tần suất cũng dày đặc hơn.

Mà cô thì đa cảm, mà cô thì ích kỉ, nên cô luôn tìm cách cuốn cuồng chạy khỏi những sợ hãi mông mênh của lòng mình. 

---


Màn đêm như dối trá.

Cảm xúc như dối trá.

Hơi ấm như dối trá.

Nỗi đau như dối trá.

Chỉ có anh là thật, chỉ có anh là vẫn ở đây ... 


---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

- Những Tòa Thành Xây Dở ... - 

(Tản Văn hoặc Truyện Ngắn sẽ một ngày nào đó (biết đâu) được ra mắt của mình) 





Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

Cá chỉ có thể chết...
















Em muốn nuôi một con gì đó trong phòng quá. Đặt tên nó là Biển, để Biển luôn ở cạnh em, em không cần cứ buồn, mệt lại nhớ về Biển, cứ phải tương tư Biển mãi rồi lâu lâu điên khùng ôm xe lao đi tìm.


Nhưng em không có thời gian, cứ đi đi suốt thôi. Nên mấy lần trên đường về nhà đi ngang mấy xe bán cá vàng em cứ ngoái nhìn hoài. Có lẽ, em sẽ lại nuôi một con, ở nhà. Một con cá nhỏ chỉ bơi qua bơi lại trong hồ. Chỉ ăn có vài hạt thức ăn cho cá. Em đi làm từ sáng đến tối, nó có thể ở nhà một mình. Em không quan tâm tới nó cũng không sao vì 3 giây sau nó cũng chẳng nhớ ra em là ai.


Bạn nhìn em rồi thở dài. Em sợ cô đơn đến thế sao?


Em không biết có nên thở dài cùng với bạn không. Thực ra, em chỉ đang cố nói với bạn rằng. Không phải tại em quá bận, mà chỉ vì em quá ích kỷ để có thể quan tâm chăm sóc đến một ai đó, điều gì đó khác. Em quá hờ hững để có thể vuốt ve ôm ấp một con vật mỗi khi về nhà.


Và vì em sợ những thứ đến với em một ngày nào đó đều sẽ ra đi.


Chó mèo đều có thể bỏ đi. Chim mở lồng đều sẽ bay mất. Chỉ có cá sẽ chẳng bao giờ đi đâu được. Dù bể cá có vỡ.


Cá không thể ra đi.


Cá chỉ có thể chết.