Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015




- Giờ thì em biết cái giá của việc không ràng buộc vào một mối quan hệ là gì rồi anh ạ
- Là gì?
- Là khi cần bày trò nhõng nhẽo mà không thể làm với bất cứ ai, sợ người ta tưởng mình điên.

Bé muốn được nhõng nhẽo, được làm nũng, được khóc tu tu trong vòng tay ai đó :((

Những kẻ cô đơn trong tôi



"Trong những đêm khuya ai đó rót cho mình một ly nước
để rồi thức dậy và uống
rồi ngủ vùi…" - 
[Nguyễn Phong Việt]




Tôi cũng có những người bạn của riêng mình. Những người mà khi ở cạnh họ, tôi không thấy mình đơn độc.

 Không nhiều người cho tôi cảm giác như thế. 

Thường thì, tôi cười đùa với một người hay một nhóm người nào đó rất chân thành nhưng có thể bất giác im lặng trầm mặc chỉ trong vài giây. Cảm giác hụt hẫng như thể mình bỗng chốc bị ném đi đâu đó rất xa - ở một thế giới khác họ - như thể chỉ cách nhau một tấm kính, bạn nhìn rõ những gì hiện hữu trước mắt, nhưng không tài nào bước tới được. 

Cảm giác đó khiến tôi ngộp thở. 

Tôi sợ chúng.

Cuộc đời tôi là một chuỗi những mâu thuẫn chằng chịt đan xen. Một mặt mong cầu được biết đến, được quan tâm, được thấy mình nổi bật. Một mặt lại muốn được lặng yên.

Đôi lúc tôi bắt gặp bóng dáng mình lẩn khuất trong dòng người tất bật của thành thị qua cửa kính của những ngôi nhà gần đường, qua vũng nước mưa, qua lớp sơn bóng bẩy của những chiếc xe đắt tiền.

Một cái bóng bé nhỏ và mờ nhạt. 

Tiếng nói trong đầu thôi thúc tôi phá vỡ lớp vỏ bọc tách biệt ấy và bước ra ngoài kia. Tôi muốn ngắm nhìn thế giới đang rộng mở phía trước, đón chào chúng bằng nụ cười và ánh mắt đong đầy khát khao tuổi trẻ. Tôi muốn ôm lấy tất thảy những gì xung quanh mình, bắt tay với ngọn gió và dạo chơi cùng chúng tới khi mệt nhoài chìm vào giấc ngủ.

Tôi có hàng trăm, hàng ngàn dự định được ấp ủ kĩ càng chờ ngày nở bung và bay xa. 
Thế nhưng mỗi khi tôi quyết định sẽ đặt niềm tin vào ai đó, thật lâu, thật nhiều thì họ lại vô tình làm tôi tổn thương.

Phải, ai trong đời rồi cũng có một hoặc đôi lần mất niềm tin vào một người hay một việc gì đó. Chúng ta học cách chấp nhận những vết xước trong trái tim mình như một lẽ tất yếu để trưởng thành. Nói tôi khờ dại cũng được, nói họ thông minh cũng được. Việc đúng - sai đôi khi không cần phân định rạch ròi đến thế. 

Người ta có thể làm mình bị thương chẳng phải cũng do chính mình cho phép đó sao?

Những kẻ cô đơn như tôi giống như người bị bỏ lại giữa sa mạc mênh mông. 
Sau vô số ảo giác, lại bắt đầu hoài nghi chính bản thân mình. Nguồn nước phía trước rốt cuộc là thật hay chỉ là ảo ảnh? Tôi không biết, vậy nên chỉ có thể tiếp tục bước đến, tự mình trải nghiệm. Chỉ mong sao có người đủ kiên nhẫn, đủ chân thành, đủ lặng yên để lắng nghe tiếng lòng từ tận cùng sâu khuất.

Có những thứ chỉ giản đơn như thế ...





Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015





"Thay vì dùng con người để khám phá ra vũ trụ thì chúng ta đi dùng vũ trụ để thấu hiểu con người."

---

(Chôm từ face của 1 bạn, hè hè )


Trong suốt ?





"Nếu bão giông có đi ngang cuộc đời dù chỉ một phút
Thứ ta cần làm chẳng phải nên là

Nắm chặt tay nhau? "-
[Nguyễn Phong Việt]





- Cuộc sống của em lúc nào cũng trong suốt ha.

- Trong suốt là sao?

- Em làm mọi thứ theo một lịch trình, và mọi thứ thú vị hay gì đó diễn ra trong cái vòng tròn của em, đều được em cập nhật 1 cách đầy đủ trên FB.

- Không hẳn.

- Em lại trốn tránh, cảm xúc của em, cũng trong suốt chứ không chỉ cuộc sống ha.

Lời H. nói thỉnh thoảng vang vọng trong đầu, bản thân em cũng không rõ, trong mắt người khác, mình có trong suốt hay không, vì với chính mình, em mờ mịt.

- Nhưng sự trong suốt mà em tỏ ra sẽ làm tổn thương ai đó luôn dõi theo em.

K. nói, ánh mắt mông lung và xa xăm như chính tính cách của anh bao nhiêu ngày qua em luôn nhìn thấy.

- Tổn thương? Làm cách nào ai đó có thể tổn thương vì cuộc sống của em trong suốt chứ?

- Vì họ không nhìn thấy mình hiện diện tại sự trong suốt của em ... Cơ bản, họ thấy trong lòng em, họ không hề tồn tại.

- Tồn tại có thể theo nhiều dạng thức khác nhau, không phải cứ là nhắc đến!

- Nhưng em có nói với họ như vậy không?

Những cuộc trò chuyện giữa em và K. luôn bò lửng, và để lại trong em những miên man của suy nghĩ. Có lẽ, chẳng ai hiểu em như K. và cũng không ai đặt cho em những câu hỏi thấu tận tim gan mình như K.

Em loay hoay giữa những gương mặt xung quanh mình. Đột ngột chạm vào kí ức về N. Kí ức trong suốt 6 năm dài mà em luôn chôn chặt trong 1 góc khuất, hoặc, em khóa nó lại đâu đó, và đôi lúc thật sự lãng quên về 1 sự tồn tại dai dẳng bên em suốt cả những năm tháng dài.

Vì em ích kỉ.

Vì em không muốn nhìn thấy, thừa nhận những mất mát của mình khi rời xa N.

Cũng có thể, vì em thật sự là 1 đứa không hề có trái tim, nên trong khi hơn 1 năm qua N. vẫn loay hoay với những kỉ niệm và sự sợ hãi bước vào 1 tình càm khác, thì đứa con gái điên rồ là em lại nhắm chặt mắt và vứt bỏ toàn bộ những tình cảm ấy.
Cũng có lẽ, nỗi đau kia lớn hơn em nghĩ, và em chọn cách bỏ quên.

- Cuộc sống của em, không trong suốt, em chỉ đang dựng lên 1 lớp màn cho mình, cho mọi người và cả bản thân em tin rằng mình vẫn ổn thôi.

L. nói. Và em lặng im.

Em không biết đâu mới là bản thể thật sự và đâu mới là lớp vỏ em ngụy tạo.

Giữa những cảm xúc ngang dọc, kí ức ngổn ngang, em chỉ có thể nhắm chặt mắt mình, kiên nhẫn bước qua.

Ừ, có lẽ em là đứa con gái không có trái tim, thật ...







"Lạc nhau ở giữa cánh đồng ... "




Một hôm, người hỏi tôi rằng
Mình đã yêu nhau chưa nhỉ?
Tôi ngẩn người ra suy nghĩ
Trả lời bằng sự lặng im...


Một hôm, tỉnh giấc giữa đêm
Người nói người mơ thật lạ
"Tụi mình đột nhiên xa quá
Lạc nhau ở giữa cánh đồng..."

Rồi qua đi thời dại ngông
Qua cả tháng ngày huyên náo
Kỉ niệm chỉ còn hư ảo
Những điều nhớ nhớ quên quên.

Một ngày chẳng nhớ nổi tên
Người nhìn tôi buồn không nói
Tôi thờ ơ không muốn hỏi
Cứ nghĩ đấy là bình yên...

Mà không biết là rạn vỡ
Tình yêu chỉ như thói quen...






Bình yên trở thành một cụm từ dễ ghét khi ai cũng lạm dụng nó. Mỗi cái tuổi lại mang một quan niệm khác biệt về chuyện yêu. Tôi nghĩ trong số họ, nam và nữ cũng không ai hiểu về bình yên giống nhau.

Bạn có chắc rằng mình đang nói về bình yên?
Hay chỉ là đang thấm mệt và muốn được nghỉ ngơi.
Giống như câu nói "Đàn ông, đến lúc hiểu được vị đắng của cà phê thì tức là đã mất đi không ít". Bình yên, vào thời khắc nghiệm ra, cũng đã là đi qua bão lòng ngần ấy rồi. Bão tố khiến cái giá của bình yên trọn vẹn. Thiếu nó, bình yên giống như đen tuyền thiếu đi tinh khôi của thanh bạch.

Tôi nghĩ, đã trải qua nhiều thứ rồi, thêm vài chục trận sóng gió nữa cũng không có nhiều khác biệt. Cứ đanh lòng để sóng vỗ mặt thêm một chút, đến khi bình yên quay về ôm cổ, dịu dàng hôn lên má mình sẽ lại thấy nó đằm thêm một chút.




Đèn đêm




Được dẫn đi cafe, ngắm cảnh xa xa cao cao của Sài Gòn, vẫn luôn thích những ánh đèn đêm như vậy. Thấy lòng nhẹ hẳn những mệt mỏi của ngày dài bức bối.




Tự hỏi lòng về những chuyến đi đã dự định bao giờ mới có thể bắt đầu. Tự hỏi những người trên những chuyến thiên di kia cảm xúc sẽ thế nào, vì đứa chậm cảm như mình, chưa từng bay, nhưng những chuyến đưa tiễn lại chưa bao giờ đọng lại dư vị trong lòng mình. Thảng hoặc, rất lâu sau đó chợt nhớ đến khoảng khắc 1 người rời đi rồi miên man. Có lẽ, nếu đến 1 ngày có thể bay, mình cũng ko chắc có thể cảm nhận được mùi vị của náo nức và ly biệt.


Về nhà, đứa em nhỏ khóc vì những mệt mỏi mà ngoài lời an ủi mình cũng ko cách nào sẻ chia, cuộc sống bộn bề quá, ai cũng có những tổn thương riêng. Chợt nhớ 1 lần nữa đêm, trong những mệt mỏi cũng chạy đến sân bay này, nhìn ánh đèn và những chuyến li di, cũng tự hỏi mình về cảm xúc của kẻ ở người đi mà chưa bao giờ trả lời được. Rồi đã ở giữa không gian đưa tiễn mà bật khóc rất lâu, rất lâu.
Nên chỉ có thể bảo em cứ khóc, hoặc, mình luôn khuyên những ai mình yêu thương đừng bao giờ cố gắmg kìm nén 1 cảm xúc gì, dù đau đớn, giận dữ hay mất mát, ở bên mình, hãy cứ tuôn ra. Như bản thân mình luôn mong có thể tuôn ra bên 1 ai đó chứ ko phải những ánh đèn.

Cứ tuôn ra, vì Sài Gòn tốt tính lắm, nắng mưa sương gió, nhưng vẫn đầy bao dung sau những va vấp tổn thương.

Mà chung quy của cái stt linh tinh này chỉ là, sau bao nhiêu năm như thế, thứ mình yêu nhất nơi này, hẳn vẫn mãi là những ánh đèn đêm lấp lánh.


Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015



Khi sự nông nổi của tôi lắng xuống, khi những cảm xúc mãnh liệt của tôi trở nên nguội lạnh, lúc đó tôi không còn tha thiết cần anh nữa. 

Tôi nhận ra người ta chỉ liều lĩnh khi yêu si cuồng, và tôi lại không thế. Tôi giữ mãi trong tim một người và chưa khi nào tôi để cảm xúc đi quá giới hạn của sự liều lĩnh.

Vì đó mà tôi chẳng giữ được ai bên đời cả :)



Những chuyện buồn cười



Tự dưng lại nhớ đến 1 chuyện rất buồn cười.

Khi cạnh nhau, anh. nói tim em không hề đập nhanh. Ừ, đứa con gái lạ kì như em, mặt đã không biểu cảm, giọng nói đã không có âm điệu, cảm xúc đã trơ trơ, mà ngay ở cạnh người mình rất thích tim cũng chỉ đập những nhịp bình thường, rất bình thường.

Còn tim anh thì đập rất nhanh, rất nhanh, nhanh đến không kiểm soát, kéo dài cả một quãng bên nhau rất lâu mà không hề chậm lại 1 chút nào.

Vậy mà em nhung nhớ, còn anh thì lặng im. 

Vậy thì có thật, chỉ ở cạnh người mình dành tình cảm, tim mới đập nhanh hay không? Vì em, từ lâu lắm, lâu lắm, tim chẳng hề lạc 1 nhịp nào. Từ trước cả khi gặp anh, và từ sau cả khi gặp anh nữa.

---

Tự dưng lại nhớ 1 chuyện khác, chắc cũng buồn cười.

Khi em kể với T. về chuyện gặp anh, em đã thấy anh hoàn toàn là mẫu người mà em yêu thích. Từ màu áo, mùi nước hoa, hành động đến cách thức của anh đều trùng khớp 1 cách kì lạ như thế, Bởi thế mà lòng em ngã vào anh, vội vã và tình cờ,

- Sao những gì em thích, chị có cảm giác như đang tả H. vậy ?

Là một chuyện buồn cười, rất buồn cười, đúng không? Vì ngày xưa, chắc là xưa lắm, ở canh H. em cũng đã từng thử nhịp tim như thế, Tim H. cũng đập những nhịp rất nhanh, em cũng chỉ nhè nhẹ những nhịp đập điềm tĩnh và bình bình, Như bản chất cố hữu trong em vẫn lặng lẽ trôi qua nhưng dư cảm ngày dài như thế. 

---

Cái kết là, em ngồi đây, nhịp đập vẫn như thế, âm ỉ 1 vài chuyện nhỏ nhặt trong 1 buổi chiều, vậy thôi :)


Lãng mạn và tinh tế



( Hình ảnh hông liên quan, chỉ là đang muốn nhìn hoa đẹp, nên up, vậy thôi à )



Tôi thích đàn ông lãng mạn chứ không phải kiểu người sến súa hay thích nói lời đường mật. 
Vì sự khác nhau giữa một người đàn ông lãng mạn và cố tỏ ra mình lãng mạn là ở sự tinh tế trong mỗi con người. 

Có một lần đi cafe với anh bạn, sau khi anh ấy nhìn tôi say sưa nói về một triết lý nào đó, anh đã nói tôi rằng: "Những lúc em chuyên tâm nói về điều gì đó, trông em thật sự rất cuốn hút." 

Cũng một người đàn ông khác khi tôi chat fb, anh ta tán tỉnh tôi bằng một câu rằng: "Em xinh gái thật đấy"

Và chỉ câu nói đó thôi tôi có thể hiểu rằng người đàn ông đó đang nịnh hót hay anh ấy thực sự chân thành. 

Có đôi khi đàn ông đến với chúng ta vì nhiều mục đích, nhưng họ lại rất đơn giản, vì không phải người đàn ông nào cũng biết giấu mục đích của mình hay chơi trò vòng vo, vì nếu anh ta làm được điều đó thì một là anh ta rất thông minh, hai là vì bạn chưa đủ tinh tế để nhận ra điều đấy. 

Có người hỏi tôi rằng

- Đàn ông lãng mạn nên yêu phụ nữ như thế nào cho đỡ phí?
- Đàn ông lãng mạn là của đàn bà tinh tế.

Nhưng cả sự lãng mạn và tinh tế, không chỉ nằm trên lời nói, con chữ, mà xuất phát từ tâm, từ ánh mắt, từ những cơn đau quá khứ kiến thành :)


 

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015



Những ngày thứ bảy
quán cà phê vẫn mở những bản nhạc rất hay
acoustic và khói thuốc bay
thấy mình lạc lõng


Thành phố Tháng Ba. Rộng
em đợi anh cho một chuyến về
giữ nguyên vẹn một mùi hương cỏ
hẹn gặp nhau vào một buổi say mê!






"Tôi, 24 tuổi, thức dậy chỉ thấy hư vô. Không thể mất mát trong hư vô. Không người đàn ông nào để thương yêu. Không có người đàn ông nào để coi trọng. Không có kẻ thù nào để ác. Không có tội lỗi nào để phạm. Không có cả một nỗi buồn để khóc. Cũng chẳng có chiến lũy nào để chết. Chúng ta làm gì cho hết buổi chiều nay?"

― Lưu Quang Vũ


Chạy, chạy đi!




"Thức từng đêm để hỏi cuộc đời này
Yêu thương của một người bao lâu thì đổi thay?

Như thể con sơn dương lạc bầy chạy trốn giữa mưa bay
Mình đã từng chạy trốn những đắng cay trong cuống cuồng tuổi trẻ
Từng ngơ ngác giữa bình minh trong những ngày đơn lẻ
Cứ chạy và chạy hoài với đầy rẫy hoài nghi.

Như thể có một giọng nói thầm thì: chạy, chạy đi!
Cuộc đời này còn gì nữa đâu để mà buồn, mà níu giữ
Từng dốc cạn niềm tin đặt vào một người như phép thử

Để rồi nhận thua.


Thức từng đêm để tự hỏi:những cánh chim lạc bầy sẽ làm gì trong suốt những đêm mưa?
Chúng có khóc, có gào lên hay giống mình và phó mặc
Mặc cho gió, cho mưa có tạt nhòa mi mắt

Mình cũng chẳng buồn lau.

Yêu người này hay yêu một người nào thì cũng đã một lần đau
Một lần tập nhớ quên những điều hoài niệm cũ
Con Sơn dương chạy trốn khỏi mưa bay vì đã tìm được chỗ trú
Nhưng mình chạy trốn khỏi cuộc đời thì sẽ trú lại nơi đâu?

Thức từng đêm để hỏi cuộc đời: tình yêu là bao lâu?
Bằng tuổi của một cơn gió lay hay cuộc đời một chiếc lá?
Yêu thương này chết đi thì yêu thương khác sẽ đến thay hay tất cả thành xa lạ?

Có phải yêu người nào thì cũng chỉ có buồn đau?

Thức từng đêm để hỏi cuộc đời

Mà cuộc đời còn bận tìm lời giải ở nơi đâu?"


Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

Người như cô ấy...




"Làm sao để cho tình anh giờ đây thôi không hững hờ
Làm sao để cho tình không là mơ em thôi thẫn thờ
...
Người hỡi, người có biết em vẫn luôn cần anh
Để sưởi ấm cho trái tim mỏng manh
...
Lời yêu thương đó, cố giữ trên môi
Mà sao tiếng yêu trong anh như mây chiều trôi
Tình mình sao cứ mãi xa xôi..."
- [Em phải làm sao]





Người như cô ấy, sẽ không nhận được sự yêu thương từ ai. 

Khoác trên minh gánh nặng của bao nhiêu nỗi đau, nỗi buồn. Khiến cô ấy đeo cho mình cái mặt nạ không cần ai bên cạnh, cặp mắt và nụ cười hồn nhiên, vẻ ngoài mạnh mẽ biết bao. Sẽ không ai cảm thấy đây là cô gái mình cần bảo vệ. Người như cô ấy, đang đợi được nhìn thấu nụ cười gượng gạo, nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy nước mắt đang đợi được trào ra.

Người như cô ấy, khi đã có thể thanh thản bước tiếp sau một cuộc tình tan vỡ. 

Đơn giản đối với cô ấy, tất cả những gì đã xảy ra chưa hề tồn tại, người cũ đó, trong kí ức, không hề ngượng ngùng, không hề lo sợ, không hề nhớ, không có nghĩ lại. Điều làm cô ấy buồn nhất có thể là cảm giác mình bị mất đi một người bạn mình có thể tin tưởng và dựa vào khi gục ngã.


Người như cô ấy, việc đau khổ vì bị chuyện tình cảm làm tổn thương là một điều quá xa xỉ. 

Đơn giản cô đã có quá nhiều gánh nặng, quá nhiều vấn đề về cuộc đời cần được giải quyết. Người nào đến với cô, nếu không giúp được cô hoặc không chia sẻ nỗi buồn được với cô, thì đừng đến. Đừng đến để tạo thêm vấn đề cho cô nữa. Đừng làm cô phải mệt mỏi thêm nữa. Người như cô ấy, cần lắm một bờ vai ở đó, cho cô tựa và mỗi khi cảm thấy chán nản và tuyệt vọng.

Người như cô ấy, mang trong người sự mạnh mẽ, không còn ngây ngơ dễ dàng tin tưởng người khác, không còn tin lời ngọt ngào yêu thương của bọn con trai xung quanh. Bọn con trai, chỉ biết trách cô ấy quá nghi ngờ, không biết tin tưởng thì làm sao họ có thể yêu thương. Nhưng bọn con trai, có biết rằng, cô ấy không sinh ra đã mang trong mình suy nghĩ đó, mọi chuyện đều có lí do. Lí do đó là sự lừa dối, sự phản bội, sự phũ phàng, từ chính bọn con trai mà ra. Cô ấy không cần các cậu dạy đời, cô ấy cần một người cho cô ấy thấy có một người, là khác, có một người cô ấy có thể hoàn toàn đặt niềm tin vào.

Người như cô ấy, khi yêu, sẽ tin, sẽ cần, sẽ luỵ vào người đó rất rất nhiều. 

Để rồi người đó không còn yêu cô, cô hụt hẫng, lo sợ, đơn độc một mình đối diện với mọi việc. Cô đã quá quen với việc có họ trong cuộc sống để có thể quên ngay được. Cô sẽ vẫn tìm đến họ, kể lể, khóc lóc vì những chuyện khác như một cái cớ để nhận được sự quan tâm bất đắc dĩ. Nhưng sự lạnh lùng và thờ ơ của họ, cô có thể cảm nhận thấy từng tí một. Cần thì cần nhưng việc gạt đi hết lòng tự trọng để tìm mãi một người không cần mình nhất định sẽ có giới hạn của nó, khi cô biết được sự xấu hổ đối với người đó của cô lớn nhường nào, một người mạnh mẽ như cô sẽ không bao giờ tha thứ và cho phép bản thân quay lại nơi đó, với người đó.

Và như thế, cô sẽ biến mất và không bao giờ quay lại.

Vì cô ấy là biển, lòng vốn rộng sâu, nhưng cũng rất đỗi lạnh lùng :) 


"Người không thôi làm xa tay với... "


"Thế thôi em sau một đêm xuân 
Tình thưa vắng ta thôi ân cần
Thế thôi em sau nụ hôn thơm
Là bay hết hương trầm
Là bay hết màu son, màu tươi, màu yêu dấu
...
Giấc mơ mỏng manh sao chưa lớn đã già
Sao ngày mới lên trong lòng đã quên
...
Đời không thôi làm cơn mưa mới
Người không thôi làm xa tay với
Nhớ lắm tình ơi, ta đón cơn buồn trôi "
- [Tàn Phai]




Ngày đó, em mang thứ tình cảm nhỏ nhoi và yếu ớt của mình, đặt vào anh, cũng chỉ là vì ngày hôm đó, thời tiết dịu dàng và dễ chịu, anh mặc 1 cái áo sơ mi màu em thích, mùi nước hoa của anh thoang thoảng cũng đúng kiểu mùi em thích. Vì em nhớ, hôm ấy, anh đã cười với em 1 nụ cười rất tươi, ánh mắt anh nhìn thẳng vào mắt em khi mình bâng quơ vài câu chuyện đời thường.

Em chẳng phải đứa dễ yêu, nên cho đến tận lúc này, em cũng chỉ nghĩ rằng mình đã đặt vào anh một tình cảm rất nhỏ nhoi. Bên cạnh thứ tình cảm nhàn nhạt đó, còn kèm theo những sự chờ mong và hy vọng con con dày lên qua từng ngày từng ngày em nhung nhớ. Nhung nhớ, gõ ra từ đó em cũng thấy lạ kì. Đứa con gái kì lạ luôn ít ỏi tình cảm như em, lại có thể nhung nhớ một người dưng gặp mặt mấy lần.

Những cuộc gặp gỡ thoáng qua ít ỏi.

Những câu chuyện miên man nhưng ngắn ngủi vội vàng.

Những cái ôm xiết chặt giữa 1 đêm tưởng như đã rất rất xa, dù tính bằng ngày tháng thì lại rất gần.

Những nụ hôn cuồng vội anh đặt lên em mang những tình cảm nhỏ nhoi le lói nhen nhóm lên những mong cầu.

Đôi lúc lặng yên, em thấy mình buồn cười và vớ vẩn. Sao có thể nhung nhớ 1 người vốn dĩ còn quá lạ xa giữa cuộc sống của mình. Có anh, em vui cười, em ấm áp, Không có anh, thế giới của em vẫn xoay vần với bao nhiêu là gượng vội thoáng qua và những vòng quay tất bật. Lòng em, rốt cuộc có thứ gì đã và vẫn đang nảy sinh ?

Em vẫn luôn phải đấu tranh liên tục giữa tình cảm và lí trí của mình. Chân em muốn bất chấp lao đi tìm anh cho thỏa những ước mộng của cô gái trong em yếu mềm và khao khát yêu đương cuồng nhiệt. Nhưng lí trí trong em lại cản lại bằng 1 sức nặng vô hình, hay đơn giản hơn, em không biết làm cách nào, làm sao, phải làm sao để em có thể níu giữ anh và xây đắp những thứ tình cảm nhỏ bé còn hưa rõ hình hài trong em, làm sao nói cho anh hết những gì em vẫn đang nghĩ suy và mệt nhoài ?

Em chỉ là, muốn được nhìn thấy anh, muốn được nhìn thấy cái áo sơ mi anh mặc màu em thích, muốn ngửi mùi nước hoa dịu nhẹ từ sau gáy anh, muốn được nép vào anh ấm áp yên bình, muốn được hôn anh trong cuồng vội.

Anh à, làm sao để nói, em đang nhớ mong anh ?



Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015




Tôi không phải người tuyệt tình mà sao ở những khoảnh khắc lẽ ra phải khóc, cười hay hạnh phúc tôi cứ thấy lòng mình rỗng tuếch. Để sau một tiếng ngân dài tôi mới thấm hết cái dư vị của cảm xúc.


Sự chậm chạp ấy đôi khi khiến tôi gặm nhấm nỗi cô đơn mà người ta đã quên bặt từ lâu.



Em không hi vọng vào việc cố dấn sâu vào cuộc sống hay con người anh nữa, không phải vì nó quá sức em, mà vì anh không mở lòng, mà cũng vì em sợ em sẽ tổn thương nếu mọi điều em làm đổi lại là con người anh băng giá.



Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

Những viên gạch đầu

Đời mong manh quá kể chi chuyện mình...






Thật ra cái lạc quan bẩm sinh của mình là cái lạc quan dựa vào công việc. Tâm trạng có nhảm nhí cùng cực mệt mỏi hoang đường hư cấu tào lao đến mức nào, chỉ cần có ai đó nói vu vơ hoặc bàn bạc về những ước mơ công việc và mục đích, sự nghiệp tương lai gì đó, tự dưng sẽ thấy khá hơn và tràn đầy nhiệt huyết ngay.


Thảng như là ngồi vu vơ vài thứ về Mèo Béo Bakery​.


Đa phần những ai thân thiết và biết tính mình đều thấy rất lạ. Mình học IT - không phải kiểu học cho có mà là 1 thứ theo đuổi rất lâu từ những ngày rất xa mò mẫm máy tính, website, forum và nuôi cho mình những ước mơ con con bé nhỏ. Mình làm content writer như một kiểu duyên phận, và nó cũng là thứ thích hợp với mình nhất, một công việc đủ để mình có khát khao học hỏi nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn, phát triển nhiều hơn.


Xong rồi mình làm dự án khởi nghiệp là 1 tiệm bánh ngọt.


Bánh ngọt, hoàn toàn nghe không chút liên quan với đứa không thích ngọt, và càng không hề hợp lý với đứa hay vùi thân vào con chữ sách vở thay vì bếp núc, xông pha máu lửa thay vì quẩn quanh.
Nhưng, nó lại là tất cả những gì mà lúc này mình có thể ước ao và là niềm tin, chỗ dựa để có thể tiếp tục cố gắng, tiếp tục đứng dậy sau mọi vấp ngã, hoang mang và cô độc. Dĩ nhiên, Mèo Béo vẫn là viên gạch đầu tiên của những kiến tạo. Mình không dừng lại ở 1 tiệm bánh, và 1 tiệm bánh, chính là trạm đến đầu tiên trong 1 chuỗi những thứ hay ho khác, cả về sự nghiệp lẫn những thứ vụn vặt yên bình góp phần cho cuộc sống nhỏ nhoi, mà mình, và những ai tin tưởng mình đang cùng mong cầu và cùng bước đi.


Đợt nghĩ tết vừa rồi, khi mình chia sẻ với vài người bạn cũ về Mèo Béo, về cả Zodiack​ nữa. Đa phần mọi người đều thấy khả thi, nhưng trong đó vẫn vương chút gì đó rằng mình vẫn mang sự nghiệp đặt trong 1 cái lãng mạn và mơ mộng thái quá. Hầu như ai cũng ủng hộ mình làm, nhưng mình biết, 1 phần nào đó là do khả năng kể chuyện và thuyết phục, cũng như sự tin tưởng của những người bên cạnh dành cho mình, nhiều hơn là 1 dự án thật sự khả thi và được coi như 1 bước đầu khởi nghiệp vững chắc.


Nhưng những gì mình mong đợi và tạo dựng ở Mèo Béo, có lẽ ít ai biết, luôn nhiều hơn thế. Nhiều hơn cả những lợi nhuận (mà dĩ nhiên, lợi nhuận là điều tiên quyết phải có, dù sao, đầu óc mình vẫn là đầu óc của 1 đứa thực tế hơn những mơ mộng vẩn vơ), nhiều hơn cả một viên gạch, nhiều hơn cả sự lãng mạn cố hữu và những mộng ước viễn vông. Mà có lẽ, cũng ít ai biết, mình luôn cần những sự ủng hộ, động viên và tin tưởng, ở giai đoạn này, hơn bất kì lúc nào. Ít ai biết, mình sợ hãi những sự ra đi và chỉ còn sót lại mình mình cô độc, quẩn quanh và tự mình cố gắng đến mức nào. May mắn, những người cùng mình đi vẫn đang cùng mình đi, dù khó khăn hàng ngày vẫn nhảy xổ ra trước mắt, những gập gềnh vẫn hiển hiện dưới chân chúng mình mỗi ngày.


Nên, những gì hạnh phúc và vui vẻ cảm nhận được từ Mèo Béo, mình vẫn ghi lại vào sổ hàng ngày. Những gì mệt mỏi và bực dọc từ Mèo Béo, mình cũng ghi lại, và xé đi, vứt bỏ.


'Đi cùng nhau' là tất cả những gì cần và đủ để chạm đến những gì đã cùng mong cầu, đúng không?

Sài Gòn yêu.




"Sài Gòn ăn nhanh, đi vội, ngủ ba mứa. 

Và vì yêu cũng chóng vánh nên buồn cũng qua loa.




[ Người sống ở Sài Gòn cực kì dễ yêu. 

Người ta thường xuyên ra đường với ý nghĩ biết đâu hôm nay sẽ gặp được một nửa còn lại ( hoặc một nửa còn lại xịn hơn hiện tại). Vì lẽ đó nên trông họ lúc nào cũng lượt là, chỉn chu, và thơm là vậy.

Nhá đèn nhau vài hôm là đã có thể thành đôi. Chục lần chở nhau là cũng có thể thành người dưng sau vài tin nhắn. Điện thoại nghiễm nhiên thành thiết bị siêu tiện lợi cho việc yêu và nghỉ yêu. Họ siêng yêu, nhưng lười chia tay một cách đàng hoàng.

Sài gòn luôn là thị trường chiến lược cho các loại sừng.
Họ thích lăng nhăng theo đúng nghĩa đen của từ này. Họ xem đó là liều thuốc giảm đau xài riết đâm nghiện. Hiếm có ai thẳng thắn và quyết liệt trong câu: tui có người yêu rồi. Hoặc giả có nói ra câu đó, họ sẽ nói vầy: “tui có người yêu rồi…” dấu ba chấm thòng lại như một ngón tay chìa ra cho người thứ ba. Mà có khi, là cả thứ tư, thứ năm, thứ sáu.

Họ đau khổ vì yêu cũng đủ trò y như lúc ban đầu tia nhau. 

Đòi sống nặc chết, làm đủ thứ chỉ để muốn hét vào đối phương rằng chia tay tui là sai lầm lớn nhất đời anh/em. Được vài ngày, nhiều lắm là vài tuần, lại thấy tung tăng tay trong tay người mới mà theo họ “đây mới là tình yêu đích thực của cuộc đời.” 

Đến cả buồn cũng qua loa là vậy.

Không có ý định cực đoan rằng không có tình cảm thật sự ở đây. Tất cả đều là thực hết. Chỉ có điều Sài Gòn nhiều đèn quá, nên người Sài Gòn hay bị chói mắt, và tay thì nắm lung tung. ]


---

Ko quy chụp ai, cũng ko đánh đồng, chỉ là ánh đèn nhiều nên chói mắt, lảm nhảm, vậy thôi :) 






Là một cô gái, em cũng muốn được yếu đuối và dựa dẫm như ai.
Là một cô gái, em cũng muốn được nói những gì mình nghĩ, làm những điều mình muốn làm và thể hiện những gì mình có.
Là một cô gái, em cũng muốn được hét lên khi thấy buồn, gào lên khi muốn nổi giận và điên lên mỗi khi tâm tính không bình thường.
Là một cô gái, em cũng muốn thành thật với lòng mình, muốn tâm sự những điều từ tận thẳm sâu em với người nào.
Là một cô gái, em cũng muốn rong ruổi đuổi bắt khắp các vùng trời em muốn đến, và bay lên tự do như loài chim....


Em thực sự chỉ muốn là một cô gái nhỏ thôi.

Cảm thấy gục ngã và tuyệt vọng với chính mình ...