Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

Nếu không muốn đi hết con đường



"Nếu không muốn đi hết con đường…
Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến


làm ơn đi mà!


Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?
khi ta cười không cần ai chia sẻ?
cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
hãy thử cắn chặt môi…

Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quí hơn một đốm lửa trong tim người
Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước

đi khỏi cuộc đời của mình…


Nếu không muốn đi hết con đường…
thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin
đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác

(khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng
như một hạt mưa giữa trời nắng gắt…)

làm ơn đi mà!…

Làm ơn đi…

vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta
chờ tìm thấy một người trong đời thật
vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc
mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc
nghiệt ngã đến tận cùng…

Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh đời người mình yêu thương
cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát
nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng…
sao không thử một lần đặt cược với trái tim?

Làm ơn đi mà…

vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm!"

[Vụn vặt ngày] 12/04/14



"Khi người ta còn trẻ 


Lòng như ô cửa sổ

Ôm biết bao là gió 

Ước có thể bỏ đi xa "




1. Đôi khi làm sai 1 điều gì đó, để có ai đó la mắng, thật sự nổi giận và la mắng.
Để biết sự tồn tại của mình, những gì mình làm, mình sống, mình hành động vẫn tồn tại trong mắt 1 ai đó.
Để biết rằng mình ko phải chỉ là 1 bóng hình vất vưởng trên thế gian ...

2. Ánh mắt anh sâu lắm.
Em chẳng biết trong đó nó chứa gì ...

3. Tự dưng thấy sợ những quãng đường dài.
Nhưng cũng không muốn sống vội vã quá
Có lẽ cứ nên lặng yên dành khoảng không cho mình thở trước đã ...

4. Sẽ từ từ, bản thân nhé ...

5. Mình chỉ muốn nh~ ai mình cho phép mới được đụng chạm với cuộc đời mình.
Ngoài ra tất cả đều làm mình thấy phiền, khó chịu, mệt mỏi, và dần là cảm giác ghét !!!
Mình độc tài quá :)
Nhưng đôi khi tự bảo vệ bản thân mình, ko phải là sai! Ít ra lúc này mình chỉ cần như thế :)

6. Nhìn thấy người khác hành hạ bản thân vì 1 người  khác.
Lòng mình chỉ có cảm giác chán ghét ...
Ko thể tự yêu lấy mình, thì có thể yêu thương ai ???
Nó chỉ khiến mình nhìn thấy, rồi mệt mỏi thêm mà thôi.

7. Đó là hình ảnh của chính mình nhiều năm trước ... ko phải sao?

8. Ai chạy theo em, còn em đang chạy theo điều gì?
Ai rồi cũng phải lớn lên thôi.
Ko thể trẻ con để rồi chui trong lớp vỏ yếu đuối trốn tránh mọi thứ được.
Cuộc sống của mình, chỉ có bản thân mình mới có thể thật sự yêu thương hết mà thôi.

9. Muốn ôm lấy, cảm ơn từ sâu tận đáy lòng những người bạn đã chạy đến, lắng nghe, sẵn sàng đưa 1 bàn tay cho mình mà ko hỏi han bất kì điều gì ...
Vì đôi khi, thật sự người ta chỉ muốn lặng im.
Và chỉ cần nh~ người ko quá thân thiết, ko thường bên cạnh.
Chỉ là những người như những ai đang bên mình lúc này, im lặng cùng mình thôi :)
Tháng 6 tháng 6, mong chờ!


Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

[Vụn vặt ngày] 11/04/14



"Ở giữa đám đông hay khi đám đông ở giữa mình
cũng có khác gì nhau bởi trong lòng vẫn thế
muốn được đứng im lìm mà những cái đụng vai cứ làm giật mình từng hơi thở
chỉ ước giá như là tượng đá

cần một giây phút được bình yên…"




1. Muốn có khoảng trống của riêng mình.
Bỗng dưng mệt nhoài với mọi thứ.
Đến 1 tiếng động xung quanh cũng cảm thấy phát bực.
Muốn lặng im ...

2. Em sẽ đứng lên bằng 1 mình em thôi.
Chẳng dựa dẫm vào ai nữa đâu.

3. Mãi sao ko mưa?
Thèm 1 cơn mưa ướt nhòe, để đừng ai thấy mình đang vừa đi vừa khóc!

4. Rốt vì cái gì.
Mà hai ta cứ cắn răng chịu đựng bên cạnh nhau từng ấy tháng năm ???

5. Lúc mình đang muốn tập trung mọi thứ cho công việc
Sao cứ hết người này đến người khác cứ phải làm mình điên, làm mình mất đi  nhiệt tình ???
Cứ dẹp ko để ý đến người này thì lại quay sang người khác.
Muốn được yên!!!


[Vụn vặt ngày] 10/04/14




"Ta không chọn người đó như không chọn một ngày mưa bay

(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm…)
ta không chọn người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng
(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi…)"





1. Con người ích kỉ lắm!
Vốn chẳng ai có thể chấp nhận mọi thứ vì người kia vô điều kiện mãi nổi.
Hoặc là, mình đã ích kỉ quá.
Nhưng buông bỏ khi bản thân quá đau, liệu có phải là sai?
Mình đã lựa chọn, là tự tước đi cái quyền được quay đầu lại của bản thân rồi.
Nên chỉ còn cách xông lên phía trước thôi ...

2. Cảm giác an tâm là thế nào
Chắc chỉ có tự tim mình biết

3. Cảm thấy mình chưa thật sự yêu công việc hiện tại.
Cảm giác mình chỉ đang tìm 1 thứ để bám víu vào để không bị trôi đi giữa dòng thôi.
Nhưng dành thật nhiều tình cảm cho 1 cái gì đó, có thật là sự lựa chọn tốt?
...
Ít nhất, trước mắt mình sẽ tập trung nhiều hơn và coi trọng nó vậy.

4. Cảm giác buông đi 1 cái gì đó như máu thịt của mình.
Đến bây giờ mới thấy đau
Nhưng điều làm mình hụt hẫng nhất là
Mình trơ ...

5. Bao lâu rồi ko vừa đi vừa khóc như vậy?
Sao đến bây giờ anh mới cần, mới nhớ, mới yêu em ???



Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

[Vụn vặt ngày] 08/04/14



Ngày mưa trời tách làm đôi

...






1. Thật ra thì mình không thích mưa.
Vì mỗi khi mưa tâm trạng lại  như chậm đi 1 nhịp
Chìm dần xuống.
Muốn tan ra theo từng giọt mưa từ trời!

2. ...

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

[Vụn vặt ngày] 07/04/14

"Rất có thể cuối cùng mình cũng sẽ

Lãng quên nhau như chưa nhớ bao giờ..."





1. Sài gòn vào mùa mưa.
Sáng đi làm đã thấy lất phất lất phất.
Trưa ở trong văn phòng thì mưa ngoài trời cũng rả rích.
Tự nhiên thèm được tắm mưa. Nhưng người thì dễ bệnh, mưa mà bệnh thì không ai chăm cho, lại thôi.
Muốn tan ra theo mưa ...

2. Ờ thi ai bảo mình tuổi  ngựa
Nên ngựa quen đường cũ là chuyện bình thường.
Bao giờ cho yên ???

3. Công việc bắt đầu bận rộn
Còn đầu óc thì bắt đầu lan man
Đã tới mùa thích đi dạo lang thang phố xá ...

4. Mình tệ quá.
Rốt cuộc bảo rằng bản thân bị tổn thương nên sợ hãi, nên tránh né những tổn thương.
Rồi cuối cùng chỉ có bản thân mình làm tổn thương người khác, ngày lại qua ngày, người lại thêm người, sâu càng thêm sâu.
Mình, tốn tại ở nơi này, mục đích gì khi cứ làm khổ hết người này đến người khác như vậy ???





Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

Nằm xuống và lắng nghe ...



"Đôi khi không còn đủ sức để đứng lâu được nữa

hãy nằm xuống và lắng nghe…



Dưới mỗi bước chân của mình là những dấu vết đã qua

những yêu thương mà mình không biết cách gìn giữ

những lạnh lùng mà mình trao đi như một liều thuốc thử

những tháng ngày mình sống như loài thú dữ

đầy rẫy bất an…



Nằm xuống thật chậm và vòng tay ôm lấy chân

để biết mình cũng từng làm tổn thương bao nhiêu người khác

ích kỷ với bản thân trong những lần chối từ gánh vác

mình đã lùi sâu hơn khỏi vùng ánh sáng

nơi từng muốn lao vào…



Mạnh mẽ bao nhiêu lần rồi cũng bộc lộ một lần đau

phơi bày hết con người thật từng lặng im che giấu

chỉ là đứa trẻ con luôn cần tìm nơi nương náu

thấy phía nào bình yên cũng cười, cũng giơ tay níu kéo

sợ mình bị bỏ rơi…



Sợ một ngày nào đó nhìn quanh chỉ còn lại gió trời

sợ một ngày nào đó nhìn quanh chỉ còn lại nước mắt

sợ một ngày nào đó nhìn quanh chỉ còn lại không gian im vắng

sợ một ngày nào đó nhìn quanh chỉ còn lại mình ngơ ngác

gọi tên những yêu thương…



Nằm xuống đi, nằm xuống một lần sẽ dễ dàng hơn

cho ngày sau đừng huyễn hoặc thêm nữa

làm một người bình thường cho ngoài kia bớt đi những đổ vỡ

tin vào cái nắm tay đã đong đầy thương nhớ

của duyên may…



Vì đã đến rồi cũng sẽ đi khỏi cuộc đời này

vì không ai muốn cô đơn là định mệnh

vì mở lòng ra có thể sẽ thêm vết thương nhưng có thể sẽ lành lặn

vì thà đắng cay còn hơn là hối hận

đã không nắm chặt tay…



Đôi khi không còn đủ sức để đứng lâu được nữa

hãy nằm xuống cho yêu thương đó biết mình đang hao gầy!"

[Vụn vặt ngày] 04/04/14



"Chúng ta ngồi như thế mà trong lòng trống rỗng những nỗi buồn

những yêu thương, giận hờn cũng không còn chỗ cất giữ

cảm giác như mình đã sống quá đủ

ước mơ của cả cuộc đời giờ gói gọn trong một cơn thèm ngủ

để mà quên…"





1. Cảm giác nghẹn lại ở trong lòng.
Khi người ta đã muốn biết 1 điều gì đó trong lòng nghi ngờ.
Thì chắc chắn sẽ có cách để biết.
Mình là dạng người không bao giờ muốn cái gì đó mập mờ, thế thôi ...

2. Tin tưởng một người, là cho người đó cái quyền làm tổn thương mình.

3. Mệt mỏi với việc mỗi lần suy nghĩ, bé tắc hay căng thẳng là lại đau bao tử.
Bao giờ tâm lí mình mới đủ cứng rắn để ko còn làm khổ bản thân ???

4. Tại sao con người ta lại có thể mở to mắt mà lừa dối nhau ...

[Vụn vặt ngày] 03/04/14



"Ta đi trên con đường mà nhiều lúc chỉ muốn nằm xuống như một dòng sông trôi

không thèm bám víu vào những gì thân thuộc
với cảm giác cuộc đời chưa bao giờ yêu thương ta đúng lúc
rồi nuôi dưỡng những lời oán trách
ta không phải là người tốt trong thế giới này?"





1. À ờ
Nói chung là mình là đứa dễ bị cảm giác cô đơn, lạc lõng và ném ra khỏi vòng tròn.
Chỉ có thể cố gắng tự nghĩ rằng do bản thân nghĩ nhìu thôi.
Mình ổn mà, mình ổn ...

2. Người ta đôi khi cố gắng giải quyết những vấn đề gây trì trệ, rắc rối
Mà không nhận ra khi tập trung vào những vấn đề đó, người ta sẽ đánh rơi một số thứ khác.
Rồi chính những thứ đánh rơi, có ai ngờ nó sẽ trở thành vấn đề gây nên trì trệ, rắc rồi.
Vòng lẩn quẩn cả thôi.

3. Mình không muốn làm bản thân tổn thương.
Nhưng cũng không muốn làm tổn thương thêm bất kì ai nữa.

4. Bản thân mình đã thay đổi rất nhiều kể từ ngày xưa rồi.
Không phải ko còn niềm tin, ko còn những vọng tưởng.
Mà là cuộc sống đã tạt mình quá nhiều gáo nước lạnh, liệu có còn đủ sức thắp lên thêm 1 ngọn lửa nào???
Khao khát của lúc này, chỉ là 1 cuộc sống yên bình ko có sóng gió mà thôi.
Có phải mình đã trở nên hèn nhát rồi ko?

5. Đau bao tử. Stress !!!

...

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Em có quyền, phải không?



"Đôi khi không còn đủ sức để đứng lâu được nữa

hãy nằm xuống cho yêu thương đó biết mình đang hao gầy!"




[Cho 1 chút niềm đau trong em ngày nắng cháy]
...
Ngày xưa ấy
Mỗi lần em mệt mỏi, em chán nản, em hoang mang, em muốn chấm dứt.
Em lại đến nói với anh rằng
- Anh à, giữ em lại, nhé!
Những lúc ấy anh thường nắm lấy tay em hoặc ôm em vào lòng, bảo em hãy ngoan.
Những lúc ấy em bớt đi chán chường mỏi mệt, nhưng em ko hết hoang mang.
Hoang mang rằng tại sao anh chưa bao giờ nhận ra những điều ấy nơi em cho đến khi em nói, hoặc giả anh nhận ra, nhưng ko hề nắm níu lấy em cho đến khi em yêu cầu.
Đến bây giờ em vẫn chưa hiểu được, tại sao thế hả anh?
...

Ngày xưa ấy
Khi chúng ta vừa mới bắt đầu. Em ngông nghênh, em nóng nảy.
Em cứ chạy đến trước anh, áp đảo anh, ép buộc anh, làm anh đâm ra sợ.
Em cứ tiến về phía anh 1 bước, anh lại lùi đi 1 bước. Anh bỏ chạy, em đuổi theo.
Cái thời mà em còn ngây ngô ấy, không tin cái gì mình muốn sẽ ko thuộc về mình, ko tin rằng nếu mình thật sự dành tình cảm cho ai đó, người ấy sẽ không đáp lại mình.
Không phải em không biết anh e ngại, ko phải em ko biết anh muốn trốn chạy, ko phải em ko biết anh ko muốn tiếp nhận thứ tình cảm non trẻ ở em.
Đến bây giờ em vẫn chưa hiểu được, sao cho đến giờ phút này, cái háo thắng trong lòng em vẫn còn nguyên vẹn như thế?
...

Ngày xưa ấy
Anh đã từ chối yêu cầu của em đến biết bao nhiều lần, vậy mà em vẫn cố chấp lao vào níu lấy anh.

- Anh làm ox em nhé!
- Không

- Ox, làm người yêu bx nhé!
- Làm ox, bx là đủ rồi

- Anh, mình nắm tay nhau nhé!
- Chi vậy

- Anh, anh có thích em ko?
- ... không

- Anh, anh có yêu em ko?
- Anh không biết ...

Rồi qua thời gian với con bé bướng bỉnh là em đeo bám, anh cũng bắt đầu thấy nhớ em, thấy yêu em, thấy không cần phải bông đùa với em để em bỏ cuộc nữa.
Anh bắt đầu đáp lại những gì em dành cho anh.
Anh bắt đầu nói rằng
- Anh nhớ em
- Anh yêu em
- Anh cần em
- Anh muốn bên cạnh em
Ngay mỗi khi em nói thế ...
Khi em nắm tay anh, anh đã nắm lại tay em
Khi em choàng tay ôm anh, anh đã ôm lại em
Khi em kiễng chân lên hôn anh, anh đã không còn đẩy em ra ngay lấp tức như lúc ban đầu.
Đến bây giờ em vẫn chưa thể hiểu được, tình cảm trong anh là đáp lại hay là nảy sinh?
...

Ngày xưa ấy
Em luôn hoang mang trong tình cảm của chính mình, nh em vẫn cố chấp không buông.
Anh nói với em rằng anh sẽ cố gắng thay đổi vì em, vì anh yêu em, vì em là người đầu tiên và duy nhất anh đã có tình cảm trong suốt bao nhiêu năm sống trên cuộc đời.
Rồi cũng anh nói với em rằng
- Mỗi người có 1 cách yêu khác nhau, anh không thể thay đổi
- Anh không làm được
- Anh là như vậy đấy
- Chúng ta chia tay đi ...
- Em phiền quá em biết không
- Anh mệt mỏi
- Anh mệt mỏi lắm rồi
- Anh không chịu đựng được nữa
Nhưng em vẫn tin, niềm tin của em mù quáng đến mức nghĩ rằng, đến một phút giây nào đó, khi anh yêu em đủ, anh sẽ thay đổi vì em.
Nhưng, mỗi người có 1 cách của riêng mình, không phải anh ko vì em mà là em chưa chấp nhận được anh. Cũng như anh ko chấp nhận được tình yêu của em quá nóng nảy, quá áp đảo, quá đòi hỏi.
Đến bây giờ em vẫn chưa thế hiểu được, chúng ta đã vì cái gì mà cố chấp ở bên cạnh nhau từng ấy tháng năm?
...

Ngày xưa ấy
Khi em quá mệt mỏi vì tình cảm 1 chiều không được đáp lại.
Giữa mối tình của mình, em quên mất anh! Vì chúng ta xa xôi nhau quá.
Em không có tình cảm với ai khác, nh em lại chấp nhận tình cảm của những người khác trao đến cho mình.
Vì anh quá lạnh, nên em níu kéo từng hơi ấm mong manh người khác trao đến.
Hay là vì em là con gái, không thể cưỡng lại được cảm giác những người con trai khác vây quanh và chiều chuộng mình.
Dù là vì lí do gì đi nữa, em sai!
Dù là vì lí do gì đi nữa, anh lại nắm tay em khi em đưa tay ra, gạt đi mọi thứ, bắt đầu lại từ đầu sau quãng đường xa vắng mông mênh.
Đó chính là lúc, mà em xác tính trong lòng mình, sẽ ko bao giờ lừa dối anh, sẽ không bao giờ buông tay anh, sẽ chịu đựng hết mọi cô đơn, đau khổ hay mệt nhoài mà giữ lấy anh cho riêng mình, không cần ai khác.
Đến bây giờ em vẫn chưa thể hiểu được, anh lạnh lùng với em là thế, sao có thể chấp nhận không màng mọi thứ để ở lại cạnh em?
...

Ngày xưa ấy
Bao nhiêu lần em muốn buông tay, khi anh lạnh lùng.
Nhưng vì niềm tin mà em vẫn luôn níu lại ngay khi anh quay đi.
Những lời nói của anh đâm vào em đau buốt, có khi em dùng chính bản thân mình, để níu lấy anh.
Làm con gái, ngốc nghếch lắm ...
Em biết rõ anh yêu em, tình yêu của anh khác em, cả bên trong lẫn những gì bộc lộ, và chính sự khác biệt ấy mình làm đau nhau.
Nhưng em vẫn quyết tâm nắm lấy anh, quyết tâm dù em sai hay anh sai em cũng sẽ là người giữ lại.
Quyết tâm khóc mướt suốt đêm thâu, hôm sau vẫn níu lấy tay anh bảo anh đừng bước đi như thế.
Quyết tâm nhấn chìm nỗi đau trong cơn gió lạnh, lầm lũi bước 1 mình mỗi khi anh quay đi bỏ lại em giữa con đường mà xung quanh toàn những đôi yêu nhau thắm thiết.
Em hình thành cho mình thói quen nhìn người ta hạnh phúc em sẽ nguôi ngoai 1 chút, rồi mỉm cười theo những hạnh phúc của người ta. Vì em tin rằng, chỉ cần em nhường nhịn hơn 1 chút, chủ động giữ anh hơn 1 chút, nén đau đi 1 chút, cắn răng thêm 1 chút. Thì sau giận hờn cãi vả, hạnh phúc vẫn len giữa chúng ta.
Đên bây giờ em vẫn chưa thể hiểu được, niềm tin ở đâu đã giữ cho em đủ sức níu anh qua từng ấy tháng năm cay đắng?
...

Ngày hôm nay
Em thấy mình đã mỏi mệt, em thấy cả tình yêu lẫn niềm tin trong em đều không còn đủ lớn để có thể cắn chặt răng mà níu lấy tay anh.
Em im lặng
Anh im lặng
Em bật khóc
Anh không biết
Em buông xuôi
Anh quay đi
Em nói rằng
- Anh à, anh không thấy giữa chúng ta đang là gì sao?
- Anh không biết
- Anh à, mình cần nói chuyện rõ ràng với nhau, ko thể tiếp tục thế này mãi được?
- Anh đau đầu lắm
- Anh mệt lắm
- Anh không muốn nói gì cả
Thế là em đơn phương 1 mình buông tay ra, buông bàn tay mà em luôn cố chấp nắm cho bằng được dù anh đã từng gạt đi, từng xô ngã, từng phải vươn bàn tay còn lại tát và mặt cho em buông.
Vì khi xưa 1 mình em đơn phương níu, nên bây giờ, em cũng có thể cho mình cái quyền được đơn phương buông tay, phải không anh?
Vì ngày xưa là 1 mình em cắn răng bật khóc. Nên giờ em cũng có quyền 1 mình tự đặt chân mình lên con đường khác bước đi, phải không anh?
Vì ngày xưa 1 mình em lầm lũi bước đi khi anh quay mặt. Nên giờ em cũng có quyền im lặng khi anh đặt cho em câu hỏi
- Tại sao?
Vì ngày xưa em đã bảo anh níu lấy. Nên giờ  em cũng có quyền bào anh
- Quên đi!
...

Ngày hôm nay
Điều mà em cả trong mơ suốt bao năm tháng vẫn mong chờ
Là khi em ko cần phải nói
- Anh à, em yêu anh
Thì anh đã nói
- Anh yêu em rất nhiều
Là khi em ko cần phải nói
- Tin tưởng em, nhé!
Thì anh đã nói
- Anh đã tin em rất nhiều.
Nhưng sao lúc này, em ko thấy hạnh phúc.
Nhưng sao lúc này, trong lòng em chỉ thấy nhỏi lên 1 cơn đau ???
...

- Anh à, em đã mệt mỏi từ rất lâu, rất lâu rồi ...




Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014

[Vụn vặt ngày] 02/04/14


"Rồi sẽ đau hết một lần, rồi sẽ thấy mình có gì để lẻ loi
khi đêm qua đêm, ngày qua ngày và ngoài kia vẫn thế
từ chối bản thân mình rồi cuối cùng vẫn chỉ có mình làm chỗ dựa
chỉ bình yên mới có thể

đối đầu với giông bão ở trong tim..."






1. Một ngày dài mệt nhoài.
Niềm tin và mong ước gói gọn trong những thứ nhỏ nhặt, nh ko cẩn thận chạm vào thì như mũi kim.
Mình ước mình đừng quá tò mò, đừng mong muốn kiểm soát và biết quá nhiều thứ làm gì cà.
Sự thỏa hiệp coi như là mong muốn mình coi trọng, thế thôi.
Đôi khi cuộc sống cứ khó khăn đến mức dồn mọi thứ lại vào ngay cùng 1 thời điểm.

2. Lâu lắm rồi mới đi học lại.
Thật sự vẫn thích cảm giác được đi học, được tập trung, được hoạt động não.
Nhưng lâu quá rồi, nên giống như cứ bị chậm 1 nhịp. Nên phải cố gắng thật nhiều.
Mình là đứa háo thắng, nên ghét thua cuộc, ghét bị bỏ lại phía sau thôi.
Cố lên cố lên cố lên ~

3. Không phải mình ko có lòng tin vào một người.
Mà ngay cả bản thân mình, mình còn cảm thấy không đáng tin, thì mình có thể tin ai, có thể trao cho ai niềm tin?

4. Loay hoay, hoang mang
Rốt cuộc mình đang làm gì, mình đang cần gì, muốn gì, có gì, được gì ???

5. Buổi sáng mà tâm trạng chẳng tốt nổi.
Ghét cái khoảng không im ắng và nặng nề này!

6. Thích đoạn đường đi làm ngang qua công viên, mùi cỏ sớm luôn làm mình bình tĩnh lại nhìn nhận mọi thứ!


[Vụn vật ngày] 01/04/14


"Tôi muốn cảm ơn mình có đứng trong dông bão thì vẫn khóc
như ngày chưa biết yêu bao giờ…"







1. Mình biết mình bướng, mình cố chấp, mình cứng đầu, mình ích kỉ, mình vô lí.
Nhưng đó là bản tính, biết sao hơn?
Nên mình mới luôn lo sợ, rồi từng người từng người 1 sẽ rời bỏ mình mà đi.
Mình cũng muốn thay đổi, nhưng những thứ thuộc về con người mình, phải kìm nén, phải thay đổi, phải cố gắng cắn răng giả vờ, liệu mình có còn được là mình nữa.
Sống như vậy, liệu mình có vui hơn lúc này ?

2. Thỉnh thoảng, có những hành động nhỏ xíu thôi.
Nh nó làm mình hạnh phúc, thật :)

3. Cố gắng sắp xếp tuần tự mọi công việc trở lại.
Không phải cố chấp lao vào cái guồng xoay cviệc nữa mà phải hoạch định rõ lại những gì mình cần, nh~ gì mình phải làm và sẽ làm. Không thể cứ liên tục để cảm xúc chi phối mà làm rối loạn linh tinh mãi thế được.
Mình còn có cuộc sống của mình, gia đình mình phải lo và cà những gì mình còn ấp ủ dự định nữa.

4. Về 30/4 hay 30/4 cứ đi chơi rồi kím ngày khác về :'(
Mình ghét lựa chọn, nh thiệt tình ba luôn biết cách để câu mình làm theo ý ba T____T~
Một phần cũng muốn về làm lại passport để còn thực hiện dự định mình bỏ qua một bên năm qua.
Và cái điện thoại thì ngày càng làm mình điên ... Hu hu ~

5. Mình ghét lựa chọn, nhưng tại sao mình cứ luôn phải đối mặt với nó ???

6. Thích những ngày cuối tháng phải chạy target với cả nhóm.
Cảm giác cùng nhau cố gắng, hỗ trợ nhau, cùng nhau stress, cùng nhau xả thật sự rất hạnh phúc.

7. Mình rất không thích những người việc bản thân chưa lo xong nhưng thích lộng quyền xen vào chuyện người khác :)
Nhất là khi trong mắt mình người đó ko hề có năng lực ngoài việc cố gắng làm cho người khác thấy mình có năng lực, nh đôi khi quá trình không thể quan trọng bằng kết quả.
Mà nói chung thì cái kiủ ko thích ai thì nhìn gì cũng ngứa mắt thôi ... tự kiểm điểm, tự kiểm điểm, hik >.<
Mình thiệt là xấu tính.

8. Sắp có lương, lại dấy lên khao khát muốn đi nhuộm tóc tiếp :'(

9. Mong rằng thứ 4 không mưa.
Chỉ cần như thế, là cậu đã có thể bước thêm 1 bước.
Quên cái quá khứ không nên tồn tại kia, mà đối diện với mọi thứ.
Những gì đọng lại trong tôi lúc này, chỉ là mong muốn cậu sẽ bình yên bước tiếp.
Chỉ có như thế tôi mới có thể tự tha thứ cho mình, vì những ích kỉ và thù hằn cá nhân mà làm tổn thương cậu.

10. Người ta thường vì quá trẻ mà nông nổi ...

11. Đầu óc cứ rối nùi và xoay vòng.
Bản thân mình cũng ko còn rõ là mình muốn gì nữa :(

12. Bản thân mình là đứa ngu ngốc
Đôi khi không biết quá nhiều vẫn tốt hơn ...


...

Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

[Vụn vặt ngày] 31/01/14


"Là những khi mệt mỏi mà không dám cúi xuống vì sợ đánh rơi một giọt nước mắt
là những khi cô đơn mà không dám nói ra một lời vì sợ trái tim mình tan nát
là những khi bình yên mà không biết làm cách nào giữ trên môi một tiếng cười thanh thoát

là những khi ngơ ngác không biết mình là ai..."





1. Thường thì khi mình bảo rằng tâm trạng mình đang tốt thì y như rằng sẽ có người muốn phá đi cái tâm trạng tốt đó của mình :)
Kiểu như mình vui vẻ hông muốn, cứ muốn mình điên lên.
Mình thích được áp đặt, được ra lệnh, được bắt buộc.
Nhưng những điều đó chỉ áp dụng với những người hoặc mình yêu thương hoặc mình coi trọng thôi, không phải ai cũng có thể.
Và mình lại là đứa thích sắp đặt, ít nhất là cviệc của mình.
Bản thân còn chưa giải quyết được vấn đề bản thân mà muốn ra lệnh cho mình?
Xin lỗi, mỉnh xấu tính lắm!

2. Mình thích cảm giác như ngày hôm qua, bình yên, dịu nhẹ.
Thích gió, thích diều, thích bầu trời, thích ánh đèn, thích hơi ấm ...

3. Trong khoảng không rộng lớn và đơn độc.
Ngoài nước mắt mình chẳng biết phải làm gì.
Mình vẫn chưa đủ mạnh mẽ, phải ko?

4. Nửa cũng nhớ, cũng thương, cũng xót muốn về nhà.
Nửa lại sợ, lại mệt mỏi, lại muốn chạy trốn, chưa dám đối mặt.
Thật ra mình phải làm gì mới đúng đây :)
Mình ghét những lựa chọn ... chỉ mong có ai đó chỉ giúp mình 1 lối ra.
Nhưng đây lại lọt vào những việc mà ai khuyên mình cũng sẽ ko nghe theo.
Mình biết làm sao ??? Cái cố chấp trong lòng mình, rốt cuộc còn phải giữ đến lúc nào ???

5. Cảm giác bị vứt ra ngoài thế giới, bao giờ mới hết được?

6. Em không muốn cô đơn 1 mình.






Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

[Tản] - Nếu anh thích một cô nàng hay viết ...






Nếu anh thích một cô nàng hay viết, thì chắc hẳn anh sẽ là một chàng trai rất bao dung.
Bởi có thể cô ấy sẽ viết về những chia ly thật như đó là nỗi buồn của cô ấy, có thể là những dòng chữ vuột mất niềm tin, những câu văn mà nỗi đau dàn dài trên trang giấy…
Đọc nó, đôi lúc anh sẽ giật mình. 
Nhưng đừng gặng hỏi quá nhiều về điều đó, có thể cô ấy chỉ viết thế thôi…

Nếu anh thích một cô nàng thích làm thơ, sẽ có một ngày anh nghiễm nhiên xuất hiện ở đầu trang giấy. 
Ngọt ngào, nhẹ nhàng và đầy tình tứ. 
Cô ấy viết tặng anh và viết cho anh…

Nếu anh thích một cô gái nàng viết truyện tình yêu, nhân vật ở đó sẽ sống bằng cái tên mà cô ấy muốn đặt cho con mình nhất, vui buồn những xúc cảm cô ấy đã trải qua bằng những gì cô nghe và nhìn thấy, nói những điều anh hay nói và yêu thương bằng rung động của chính trái tim cô.

Số phận của những câu chuyện tình có thể sẽ rất vui, nhưng cũng có thể là bi kịch nối tiếp nhau dồn họ vào bế tắc. 
Có thể sẽ là những nụ cười hạnh phúc, cũng có thể là nước mắt mặn chat bờ mi. 
Nếu muốn biết cô ấy nghĩ gì về tình yêu, anh hãy đọc những gì cô ấy viết…

Nếu anh thích một cô nàng hay viết, thì chắc hẳn anh phải là người mạnh mẽ thật nhiều. 
Bởi cô ấy của anh nhạy cảm, mong manh; nhưng cũng có thể là một cây bút đầy gai và cá tính. 
Anh phải mạnh mẽ để ở bên những xúc động nhạy bén của một trái tim thất thường buồn vui, thấu hiểu và gắng chiều chuộng lấy nó.
Anh phải mạnh mẽ để không bị cái góc cạnh sắc nhọn trong những dòng chữ của ấy đâm vào, bởi không ít thì nhiều, nó cũng sẽ chạm vào anh…

Đừng nghĩ rằng cô gái nào cũng yếu đuối và dễ bị tổn thương, kể cả những cô gái đa cảm hay viết văn mà anh trót thích. 
Bất cứ cô gái nào cũng tự có cho mình bản lĩnh, và một giới hạn của sự chịu đựng để không ai có thể vượt qua. 
Đừng nghĩ cô ấy bé nhỏ và đáng thương, cô gái thích viết lách của anh kiên cường hơn anh nghĩ!

Có thể những lúc khóc cười, buồn vui thất thường sẽ khiến anh khó nghĩ, nhưng anh thương cô ấy thì anh sẽ hiểu ...

Có thể những nhạy cảm nghiệt ngã sẽ khiến anh bị tổn thương, nhưng anh vì cô ấy nên trái tim đủ lớn sẽ vẫn giữ chặt tay không bao giờ buông, phải không?



Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

[Vụn vặt ngày] 29/03/14



"Đã có những buổi chiều như thế

chúng ta chỉ đủ trí nhớ để biết mình đang ở đâu giữa những con đường…"





1. Cái mình cần là 1 lý do, dù biết lý do thì cũng chỉ là lý do, tùy theo người ta đầu tư cho lý do đó thuyết phục hay ko thôi.
Nh có một lý do còn hơn là lằng lặng như thế :)
Chuyện của mình, mà kéo theo 1 cơ số người dính dấp, là mình đã không vui :)
Đã từng cùng nhau bước qua một khoảng thời gian không phải không dài, vậy mà cuối cùng không thể đối mặt sao ???
Tự nhiên thấy ở mảnh dất này, mối liên hệ giữa người với người sao mà mong manh đến đáng sợ quá.

2. Ở một khoảnh khắc nào đó, có phải ai cũng sẽ có cảm giác như thế này.
Cho dù xung quanh có bao nhiêu người tươi cười mắng mỏ, cho dù có bao nhiêu bạn bè thân thiết ở bên cạnh, bạn vẫn cảm thấy cô độc.
Giống như bị một chiếc cốc thủy tinh vô hình bao lấy, bạn có thể nhìn thấy thế giới rực rỡ bên ngoài. 
Người ngoài cũng có thể nhìn thấy bạn cô đơn lẻ bóng nhưng cho dù bạn có cố gắng lại gần như thế nào thì cũng không thể bước ra thế giới bên ngoài, bởi vì chiếc cốc thủy tinh này không có lối vào, cũng không có lối ra...

3. Khi người ta đã có lấn cấn, có khó chịu.
Thì 1 hành động nào đó ví như 1  tiếng động nhỏ của mình cũng làm người ta thấy ồn ào, không chấp nhận nổi :)
Khi vui vẻ người ta dễ dàng bỏ qua mọi chi tiết nhỏ nhặt hay lớn lao, nh khi đã tách nhau ra, nhìn nhau bằng một góc khác, thì sự hiện diện trong nhau chắc chỉ là 1 hạt cát lọt vào mắt gây xốn xang, khó chịu mà thôi.
...
À nói chung thì ai cũng vậy mà, kể cả mình :) 
Làm con người, biết phải làm sao?

4. Muốn nằm xuống
Chỉ là muốn nằm xuống mà thôi.
Hoặc chui vào 1 góc tối tăm nào đó, ở yên đó, ko đụng chạm vào bất kì ai, bất kì cái gì.
Có lẽ như vậy, sẽ không phải mệt mỏi vì những ngày quá dài ???
Có lẽ đến 1 lúc nào đó mình cũng nên tan biến đi :)

5. Mình lại biến nơi này làm nơi trút mấy cái tiêu cực, mệt mỏi nữa rồi =))

6. Thật ra mọi thứ đều là tâm trạng con người.
Khi đã mệt mỏi, bực bội thì chuyện gì cũng khiến bực bội mệt mỏi :) 
Rồi sẽ qua mà, phải không ... 

7. Trưa nấu ăn làm bún với mọi người :)
Mình là đứa dễ nóng, dễ bực, dễ buồn nhưng cũng rất dễ thỏa mãn :)
Chỉ vậy thôi đã thấy lòng vui lắm rồi :D

[Vụn vặt ngày] 28/03/14


"Nếu cuộc đời này suôn sẻ
nước mắt còn biết dành cho ai?"






1. Ko phải nhất thiết phải đọc sách, tìm sách, xem sách.
Mà đơn giản là ở giữa 1 không gian toàn sách là sách, tự nhiên cảm thấy thích ko muốn rời đi.
Chắc vì đó là nơi mình thuộc về :)

2. Không muốn cả quay lại lẫn bắt đầu đi tiếp.
Cảm giác tự nhiên chỉ muốn ngã xuống.
Vậy thôi ...
Qua giai đoạn bị thương mà chưa thấy đau.
Rồi đến giai đoạn đau buốt đến mức muốn buông bỏ mọi thứ.
Giai đoạn tiếp theo sau sẽ là lên da non và lành lặn, phải ko?
...
Đừng vì em mà hao gầy!

3. Viết [Vụn vặt ngày] buổi sáng có 1 cái lợi.
Đó là những gì mệt mỏi của buổi tối đã vơi đi hơn nữa, chỉ là ghi chép lại 1 cách nhẹ nhàng thôi.
Ko quá sầu thảm cũng ko quá nhiều nỗi đau.

4. Cảm thấy càng ngày càng bị đẩy ra khỏi thế giới.

5. Tự dưng muốn viết 1 cái gì đó thật dai, thật dài :)

6. Mình đã làm gì ngoài giúp đỡ để rồi 1 mối quan hệ tan đi, đến mức phải unfriends, viết 1 stt dài, nh lại ko cho mình được thấy ???
Vì những thứ xung quanh cứ dày đặc mệt mỏi, đến mức muốn co mình lại, chui vào 1 góc, ko chạm đến ai nữa.


...

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

[Vụn vặt ngày] 27/03/14



"Nếu gột rửa hết những gì xót xa

chúng ta sẽ đi đâu trong những buổi chiều tà…?"





1. Giống như kiểu bị thương, ngay lúc đó chả cảm giác gì, cứ đơ ra.
Rồi ngày qua ngày bắt đầu thấm dần.
Không khóc được ra chỉ là cảm giác đơ ngay lúc ban đầu :)
Cái cảm giác ở nơi xa lạ thì nhớ anh, còn đi những nơi thân quen lại vô cảm.
Đôi lúc muốn tự hỏi, tình cảm trong lòng mình có thật sự tồn tại hay không, mình cũng ko chắc nữa.
Chỉ là muốn nằm xuống.
Chỉ lả thấy mệt nhoài ...

2. Mình chọn viết lại những vụn vặt của từng ngày vào buổi sáng
Vì sợ những cảm giác bóng tối và một mình nhấn chìm hết mọi thứ lúc ban ngày.
Đôi lúc thấy mặt trăng Song Ngư trong lòng mình còn mạnh mẽ hơn cả mặt trời Ma Kết.

3. Ghét những khoảng trống rãnh rỗi.
Dù mỗi khi bận rộn, mình lại nháo nhào, mình lại than van không còn thời gian dành riêng cho bản thân nữa.
Nhưng thật ra, khi rãnh rỗi, thời gian chủ yếu mình lại dành cho nỗi buồn.
Mình ngốc thật.
Nhưng làm cách nào để thay đổi? Làm cách nào để thoát ra? Mình không biết !!!

4. Đôi khi biết nhau quá lâu, hiểu nhau quá rõ và làm đau nhau quá nhiều. Người ta bắt đầu học được cách bỏ qua hết những thứ vụn vặt đó khi gặp nhau.
10 năm bạn bè trôi qua không phải là ngắn ngủi. Và mình sợ những mối quan hệ đứt lìa đi đến mức có thể blur mọi thứ, gạt hết qua 1 bên để ngủ 1 ngày thức dậy thấy mọi việc vẫn bình thường.
Ít ra thì với những tình cảm nhạt nhòa như thế, mình sẽ ko tổn thương?
Người ta luôn cố gắng tránh khiến mình, khiến người bị tổn thương. Để rồi 1 ngày, nhận ra rằng chính những nỗi sợ hãi đó còn khắc lên bản thân và những người mình yêu quý một vết cắt sâu đến mức nào :)

5. Có những điều, nhỏ xíu, ấm áp, len vào trong lòng rất sâu.

6. Hệ thống lại mọi thứ phải làm, phải sắp xếp, phải đi tiếp.
Vì trước mắt mình luôn có 1 con đường dài.
Mình làm sai hay đúng. Liệu cho đến giờ phút này, nó còn có ý nghĩa gì nữa không? Có thay đổi được gì nữa không?
Dù có thể, mình sẽ không thay đổi con đường mình đã chọn.
Dù mình vẫn đang loay hoay, hoang mang, lạc lối.

7. Cậu xuất hiện, đòi gặp nhau, rồi lại chặn số tôi.
Tức là cậu vẫn chưa sẵn sàng đối mặt?
Hay cậu đã muốn kết thúc trò chơi trốn tìm cậu vẫn mải miết bao nhiêu năm qua???
Tôi vẫn luôn cố gắng chờ đến lúc cậu đủ mạnh mẽ để kết thúc mọi thứ. Nhưng tôi thật sự, không biết, sẽ phải chờ đến bao giờ.

...


Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

[Vụn vặt ngày] 26/03/14




"Ngày nào sẽ là ngày chúng ta chỉ muốn sống với năm tháng bình thường 
đưa đón nhau về lòng vui như câu hát
chăm chút từng yêu thương để không yêu thương nào là phai nhạt
và chỉ sợ nhất là khi cuộc đời bắt gặp

những vết dấu tổn thương…"





1. Hơi ấm phút chốc liệu có đủ phủ lấp nỗi cô đơn dài ngày?

2. Chút vụn vặt buổi sáng

- Trên đường đi gặp 1 anh trai cool ngầu cá tính, đẹp zai lạnh lùng, tay xăm dọc cổ tay dòng chữ ...Shine, móng tay sơn đỏ, đeo tai phone, chạy xe đạp thể thao.
Cạnh bên là 1 ông chú khá lớn tuổi, sơmi quần âu giày tây đúng chuẩn công chức, chạy tay ga, nhìn anh kia khó chịu và kì thị.
Khoảng cách thế hệ, là vậy đó :)

- Chạy ngang công viên. Thấy 1 anh đang giấu sau lưng bó hoa nhỏ, tươi cười đi về phía cô bạn đang ngồi chờ ở băng ghế.
Thấy mình bất giác cười theo, xung quanh cuộc sống vẫn còn rất nhiều những điều nhỏ nhoi hạnh phúc.

3. Ai cũng có quyền đưa ra lựa chọn cho riêng mình.
Chỉ khác là mình ko phải đứa thích những chọn lựa ...

4. Lần đầu tiên trong đời mất nón bảo hiểm khi gửi xe.
Mà lại còn là nón mới mua 2 ngày
Quá mức đau khổ T______T

5. Vì ko có nơi nào lưu lại kỉ niệm rõ ràng.
Nên ... chạm vào đâu cũng là nỗi nhớ.
Vì ngày mai còn chưa thể bắt đầu
Vì mình khóc cho mình trong cuộc đời này còn chưa đủ lâu?

6. Đi trong 1 khoảng không gian, tràn ngập sách và những người thích sách, thật sự là cảm giác rất tuyệt vời!!!




[Vụn vặt ngày] 25/03/14





"Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối


ta có thật lòng yêu? "





1. Khi người ta đứng núi này trông sang núi nọ, rồi bước lên đinh núi nọ ấy, thì thể nào rồi cũng sẽ trông sang tiếp ngọn núi khác, và chân lại  muốn đi.
Cách tốt nhất là leo xuống, rời khỏi những ngọn núi  ...
Nhưng khi quá quen ở 1 nơi chót vót, mấy ai muốn hạ mình ???
Mấy ai đủ can đảm từ bỏ tất cả để làm lại mọi thứ, để xác tính 1 niềm tin?

2. Lạc lõng vẫn là cảm giác cố hữu
Rốt cuộc con người mình đang thiếu mất điều gì ?

3. Bucho nấu cari cho cả công ty ăn thử, khá ngon, khá vui.
Nhưng tự nhiên lại thấy đơ cảm xúc mất.
Bao lâu rồi mình ko vào bếp nấu ăn lại ?
Ám ảnh những cảm giác thân quen, mình quá nhút nhát, phải ko?

4. Loay hoay!
Nhớ anh ...
Nhưng biết rõ, nếu mình quay đầu lại, kẻ tổn thương ko chỉ có mỗi mình mình.

5. Tự nhiên nhớ thời học bên Aptech
Nhớ tụi bạn
Nhớ thiệt nhiều
Nhớ cảm giác luôn được vây quần trong những hơi ấm ấy.
Có lẽ, mình không hợp với con gái, thật, ko đùa.

6. Cậu có đủ can đảm gặp tôi vào 1 ngày ko mưa ?

7. Cảm giác bị phủ nhận vẫn là 1 cảm giác ko dễ chịu chút nào.
Bao nhiêu lần trải qua vẫn ko thể nào quen thuộc nổi


... 




Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

[Vụn vặt ngày] 24/03/14




"Có những khó khăn thuộc về lẽ bình thường của cuộc đời
như một cơn mưa, một ngày nắng đi qua rồi sẽ trở lại
không ai có thể biết hết dù có bao nhiêu lần từng trải
muộn phiền như một phần của bình yên khi cần đau nhói
điều gì cũng cần phải đánh đổi

có khác được đâu?"






1. Tập lại thói wen viết vu vơ vụn vặt về những thứ diễn ra hàng ngày.
Ko viết gì 1 thời gian, thấy cảm xúc cũng chai sạn hẳn ra
Càng ngày càng thấy bản thân đơ đi, vô cảm đi 1 cách không kiểm soát được!!!

2. Cảm giác lạc lõng và hụt hẫng cứ xâm chiếm lấy từng chút từng chút 1
Cứ như bản thân bị ai đó túm lấy rồi ném ra khỏi thế giới
Không lẽ để có 1 điều gì đó thì nhất định phải hy sinh 1 điều khác thật sao?
Bản thân mình ghét những sự lựa chọn, nhưng cuộc sống đúng là ko dễ dàng thỏa hiệp với ai bao giờ.
Làm sao mới là tốt nhất ???

3. Dành tình cảm cho em làm gì, khổ lắm.
Em là đứa dù trong tình càm ngọt ngào vẫn cảm thấy cô đơn ...

4. Thật sự mình sẽ sống được, 1 mình, thật chứ ???
Cảm giác quay về 1 nơi mà ko ai chào đón
Thật sự quá mức cô đơn ...

5. Chưa đến mùa mưa, sao cậu đã đến?
Mong ước của tôi vào 1 ngày gặp lại cậu ko phải vào ngày mưa, đã sắp được hiện thực chăng?
Tại sao nghe giọng cậu, trong lòng tôi vẫn nhói lên 1 nỗi đau đến như vậy.
Em trai tôi, bao giờ chúng ta đủ khôn lớn để chấp nhận được loại sự thật này ???

6. Quá nhiều nỗi đau đan xen, liệu mình có còn phải là con người?

7. Thật ra trái tim mình đang dành cho ai???

8. Hoang mang ...


Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Mông lung ...




Em đã từng nghĩ mình cần 1 người khiến em yêu thật nhiều, không toan tính, không nghĩ ngợi, không lo âu.
Nhưng khi em gặp 1 người như thế, em chìm đắm trong những tiếng cười mỗi ngày, để rồi đến 1 ngày người bước đi, em bơ vơ nhận ra mình đánh mất quá nhiều thứ mà không hay biết. Tình yêu 1 phía có tồn tại mãi bao giờ.

Em đã từng nghĩ mình cần 1 người yêu em thật sâu, để em không phải lẻ loi trong cuộc tình chỉ đi theo 1 hướng.
Nhưng khi em gặp  1 người như thế, em lại thấy mình quá lạc lõng trong khoảng trống không tên.
Cảm xúc 1 chiều đi ngược hướng với ngày xưa, trong em trống rỗng, hóa ra được yêu thương thôi vẫn là chưa đủ.

Em đã từng nghĩ mình cần 1 người em yêu thật sâu, yêu em thật lâu, dù bao nhiêu sóng gió vẫn đứng nơi đó chờ đợi em quay về.
Nhưng khi em gặp 1 người như thế, dù chìm đắm trong hạnh phúc, dù luôn sẵn sàng 1 chỗ dựa, vậy mà em vẫn phải buông tay.

Có những con đường đi qua thật xa rồi mới biết mình vẫn cứ đi nhầm. Có những tình yêu đến khi đã xác tín trong lòng cả một nỗi đau lớn rồi mới nhận ra bản thân mình cần phải buông tay.
Người yêu em rất sâu, như lòng biển, em cũng yêu người rất đậm, nhưng màu màn đêm.
Người yêu em rất lâu, em yêu người cũng vậy, cùng nhau nắm tay đi qua hết giông bão biển bờ, những hờn ghen, cãi vả, nước mắt cũng không nhấn chìm được những trái tim yêu.
Người luôn đứng đó, thả em đi vào thế giới của em, người thầm lặng đứng đó, chờ em quay về. Hạnh phúc của 1 người con gái chắc chỉ là thế, luôn có 1 người sẳn sàng chờ đợi mình, bất kể bao lâu, bất kể ra sao.
Nhưng tại sao em chọn buông tay người, khi những gì em có là một tình yêu thủy chung qua bao nhiêu năm tháng.

Người trách em vô tình, lạnh lùng quá.
Vậy những đêm thâu em mệt nhoài khóc ướt, người ở đâu ?
Người trách em bận rộn, vô lo quá.
Vậy ngày ngày người ở đâu nếu em không lao mình vào cuộc sống để quên đi những ngày tháng cô đơn?
Người nói người yêu em, chỉ yêu mỗi em và chờ đợi mỗi em.
Vậy sao người luôn nhìn em bằng ánh nhìn mệt mỏi và thờ ơ như thế ?
Vậy tại sao người để em đứng 1 mình trong chiều gió, nhìn hơi ấm trong lòng cứ cạn dần đi?
Vậy tại sao người trút những mệt mỏi trong người vào những ai đó khác, không phải em, không là em và luôn như thế?
Vậy người có thật biết rằng, em đang cần điều gì giữa những cuộc sống mông lung ???

Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014

Không buông tay ra nữa đâu ...



Không buông tay ra nữa đâu
khi yêu thương ấy đã bắt đầu...




Khi định mệnh đã xây trong trái tim của chúng ta một chiếc cầu!


Đừng sợ nữa những vực sâu bên dưới
đừng sợ nữa những hoang mang mà cuộc đời mang tới
đừng sợ nữa những con đường dù có đi trong mịt mùng khuya tối
đừng sợ nữa những giật mình trong giấc mơ nào đau nhói
vì đã có một bàn tay...

Giữa hàng triệu con người
chúng ta đã thương nhớ trước cả khi nhìn thấy nhau trong cuộc đời này
không cần tìm kiếm nhau nhưng vẫn thấy nhau như cần phải thế
một nụ hôn đã xác tín trong lòng nhau là duyên nợ
một cái choàng tay từ phía sau bình yên như thân quen hơi thở

(bởi yêu thương đã ở đó
chỉ đợi chúng ta để bắt đầu...)

Không buông tay ra nữa vì chúng ta hiểu giá trị của nỗi đau
nếu đánh mất sẽ không bao giờ có cơ hội tìm lại được
ngủ thật ngoan trong vòng tay của một con người
là thứ cảm giác không phải ai cũng một lần trong đời nhận biết
của niềm tin, sẻ chia và bình an tận cùng trong vô thức
một bàn tay choàng lấy một bàn tay ngang ngực
còn ý nghĩa nào hơn?

Không buông tay nữa vì chúng ta muốn níu giữ những ân cần
những điều giản đơn như nắm tay nhau khi về trên hè phố
những điều giản đơn như lắng nghe trong đêm một hơi thở
những điều giản đơn như nhìn thấy nhau khi bình minh ở ngoài cánh cửa
những điều giản đơn như một cái căng vai khi biết mình có điểm tựa
chỉ vậy thôi...

Có những khó khăn thuộc về lẽ bình thường của cuộc đời
như một cơn mưa, một ngày nắng đi qua rồi sẽ trở lại
không ai có thể biết hết dù có bao nhiêu lần từng trải
muộn phiền như một phần của bình yên khi cần đau nhói
điều gì cũng cần phải đánh đổi

có khác được đâu?

Nhưng sẽ khác khi chúng ta nhìn thấy yêu thương đó bắt đầu
nhưng sẽ khác khi chúng ta biết không có gì là trọn vẹn
nhưng sẽ khác khi chúng ta hình dung ra được những giới hạn
nhưng sẽ khác khi chúng ta cầm tay và xiết chặt
để cùng vượt qua...

Không buông tay nữa đâu
khi yêu thương ấy được đặt ấm áp trong ước mơ về một mái nhà...

Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

...

Ngày mình chết đi người ấy có ưu phiền
Khi dã từng tựa vai nhau trong đêm chờ trời sáng
Sẽ đi đâu, làm gì, nếu không còn ai lau nước mắt
Tin nhắn đầu tiên trong ngày sẽ gửi cho ai để được hỏi han đơn giản
- Đêm ngủ có ngoan không?

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

Hoang mang ...


"Nhưng hành trang của mỗi ngày đã có gì ngoài những ảo tưởng mông lung
lắc đầu với một mái hiên dù cơn mưa ướt đầy vai áo
xoay người thật mau lúc một bữa cơm được dọn ra với đôi bàn tay níu kéo
cuộc đời mình là mặt trái của giông bão

lúc vừa đi qua…"






Cả đời người, sống đến gần 24 tuổi, mới bắt đầu biết khao khát những hạnh phúc dung dị, giản đơn.
Tưởng đâu xa xôi quá, nào công danh sự nghiệp, nào đầy đủ vật chất, dư dả tình thương, nào nở mày nở mặt mẹ cha, nào chốn đi về xinh xắn...
Đó mới chính là mơ ước để phấn đấu. 
Cuối cùng thì mới nhận ra, những ảo vọng ấy. 
Thật ra là do mình chẳng biết hạnh phúc thật sự là gì?

Gạt bỏ qua hết những xấu xí, sù sì, hận thù và giận dữ đeo bám.
Gạt bỏ cả những đớn đau mà người ta vô tình, hoặc cố ý gây ra. 
Bao nhiêu người theo đuổi, hỏi han, quan tâm, chăm sóc.
Theo kiểu Hàn Quốc chờ dưới mưa cũng có. Thâu đêm suốt sáng chỉ để nhìn thấy bóng hình ta. 
Theo kiểu xã hội đen Hồng-Kông cũng có. Hâm dọa, đeo bám, thậm chí đòi sống chết nếu ta quay đi.
Bao người, làm bao điều, mà người khác nhìn vào thấy rung động, nhưng lạ thay, bản thân chỉ cảm thấy dửng dưng, chẳng mảy may để tâm điều gì.

Cuối cùng lại nhớ muốn rớt nước mắt, vì một con người, đã ở rất sâu một góc nào đó trong quá khứ.  
Người hì hụi cắn hạt dưa, hạt bí tí tách. Mà chỉ cần xòe tay, là số hạt ấy nằm lọt thỏm trong tay em. 
Người mà đi ăn ốc, ngồi tách vỏ sẵn, để gọn 1 phía. 
Người mà khi em bệnh, lụi hụi nấu cháo, em say lại vắt sẵn nước chanh cho uống. 
Người mà chăm chỉ đi làm biết bao nhiêu lâu, chỉ để mua món quà em thích. 
Người mà Một điều dịu dàng.
Hai điều vẫn dịu dàng …
Thế mà cũng chính Người ấy … làm tổn thương em. 
Đến nỗi tất cả mọi điều dịu dàng và nhẫn nại đó, tất cả những lần cảm động đến rớt nước mắt đó … lại không thể xoa dịu nổi … những lần tổn thương. 
Thế thì không biết, rốt cuộc nên chọn người như thế nào để yêu đây???

Thế mà lại cảm động mãi vì 1 người  gạt cái gác để chân giúp ta mỗi khi lên xe.
Dù đối với người ta, hành động ấy có lẽ giản đơn như việc hít thở mỗi sớm, cafe mỗi trưa.
Chỉ đơn giản vậy!
...

Về nhà, gặp lại bao người, gặp bao bạn cũ, mới thấy hoang mang, không biết hạnh phúc thật sự là ở đâu.

Bạn nhìn ta vùng vẫy ở ngoài kia thế giới, nhìn ta cười nói hồn nhiên, được đi đây đi đó, gặp người này, nói chuyện với người kia. 
Nhìn những nơi ta đi qua mà ngưỡng mộ, mà thán phục. 
Bạn cảm thấy tiếc cho tuổi thanh xuân của mình. Khi chỉ biết việc nhà, làm lụng. Đang tuổi ăn chưa no, lo chưa tới. Đã phải líu ríu về nhà chồng. Nhìn sắc mặt người trên kẻ dưới, mẹ chồng, em chồng mà sống. 
Bạn tiếc về tuổi nhỏ, không lo học hành chăm chỉ, cha mẹ yêu thương, cưng chiều như trứng. 
Bạn tiếc về quãng đời tuổi trẻ của mình.

Nhìn bạn, nghĩ về những ngày tháng tương lai phía trước của mình.

Lại thấy chán ngán và hoảng sợ.

Ấy thế mà lại cảm thấy nó thực sự sướng hơn ta. 
Cuối cùng là đã đi được đến cuối con đường. 
Có người chắc chắn là của mình, được che chở bảo bọc. Mặc kệ ngoài kia là giông tố hay bão táp. 
Có người xoa lên bụng rồi hôn mỗi lần siêu âm xong, âu cũng đã là người hạnh phúc.
Chồng bạn còn khoe với ta : “ Bao giờ được 5 tháng, sẽ quay lại đĩa, ghi lại nhịp tim. 1 tuổi làm gì, 2 tuổi làm gì …  Khi nào 20 tuổi, sinh nhật sẽ cho nó coi nó đã lớn lên. Và trưởng thành như thế nào. Để cho nó thấy rằng nó được sinh ra là từ tình yêu thương, chứ không phải lỗi lầm. Để cho nó thấy rằng, để ở bên cạnh một người từ lúc còn trong bụng mẹ, đến tận lúc trưởng thành, cần phải biết bao tình thương”.

Nhìn chồng bạn hôn hình ảnh đứa con qua tấm siêu âm, đã tự thắc mắc, để làm cha mẹ, cần bao nhiêu tình yêu là đủ???
Ta ghen tị với bạn, cuối cùng đã tìm được hạnh phúc cho riêng mình. 
Chẳng cần biết giàu sang hay phú quý, sung sướng hay vất vả, chỉ cảm thấy mình hạnh phúc tận cùng là được.

Nhớ tới lời mẹ đã dạy lúc còn nhỏ, mà hôm nay về nhà lại được nghe mẹ dạy bé cháu : “Người xấu cũng được, đẹp cũng được. Học giỏi cũng được, Dở cũng được. Nhưng phải là người tốt”. 
Ta không phải là người xấu, nhưng lại bắt đầu thấy hoang mang về hạnh phúc của mình vô chừng. 

Con gái, thực chất, chẳng mơ ước điều chi quá xa xôi. 
Mở cửa về đến nhà đã có người mỉm cười chờ sẵn. 
Dù có giận hờn, bão tố, vẫn nhẫn nại ngồi bên cạnh nhau ăn một chén cơm ngọt lành. 
Dù có thành đạt, xinh đẹp, tài năng, được ngoài kia xã hội coi trọng, bao người mơ ước. Chỉ cần lúc bệnh có người vắt cho 1 ly nước chanh, nhẫn nhịn mà ở bên cạnh nhau, bằng thứ tình thương ấm áp. 
Âu cũng là điều hạnh phúc bao người muốn tới...

Mà có dễ đâu!


[Tự nhiên thấy nhớ cái người đã gạt cái gác chân cho em mỗi khi lên xe  ... ] 

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Quay về ...


"Chúng ta trở về trên những con đường với một tiềm thức giấu sẵn nỗi cô đơn
Những cơn mưa đêm giăng kín
Những cơn gió mùa lạnh buốt...
Và ngôi nhà thì vẫn luôn chong đèn chờ sáng

Như thói quen mỗi ngày"
...



[28.01.14]
...

Không hiểu là do ở đất SG mình chưa bao giờ chú ý đến hoàng hôn, hay thật sự là vậy mà lúc nào về cũng cảm thấy hoàng hôn ở nơi này rất đỏ.
Đỏ rực 1 màu ánh lên mặt sông, mặt biển vào mỗi buổi chiều. Từ buổi chiều của 1 ngày rất xưa cho đến bây giờ vẫn thế.
Chưa lúc nào thay đổi. Dù cuộc sống hay bản thân mình có thay đổi đến bao nhiêu.
...
Trái với khung cảnh luôn in đậm trong tâm trí đó của mình thì ngôi nhà mình bao giờ cũng có thay đổi :(
Mỗi lần về lại thấy ba đã sửa sang, đã thay cái này lắp cái kia. Cứ như đang cố gắng xóa bỏ hết mọi kí ức cùa mình trong căn nhà đó.
Cả ba mẹ cũng ko còn như ngày xưa.
Có lẽ khi hoàn cảnh sống thay đổi, con người ta tự khắc cũng khác đi.
Nhưng tình yêu thương thì vẫn thế, như vậy chắc là đủ rồi
...
Cũng vì gia đình này, mà sự yêu thương trong lòng mình luôn bị ám ảnh bởi 2 từ mãi mãi.
Rõ ràng 2 người đều nóng tính, đều khắc khe như nhau vậy mà lại luôn bên nhau bình thản nhẹ nhàng như vậy, thứ  tình yêu ấy, liệu mình có thể có được không?
...
...
...
Mẹ nói rằng cậu về có ghé nhà rồi mới ra đảo.
Rằng cậu gầy và đen đi nhiều, có vẻ đã trải qua nhiều khó khăn gian khổ lắm. Còn tôi thì chỉ đáp trả được bằng 1 nụ cười. Còn ba thì vẫn nhìn tôi bằng cái nhìn dò xét.
Tôi không hỏi cậu có kể gì về cuộc sống của cậu ko, cũng ko hỏi làm sao để liên lạc với cậu.
Tôi không có bất kì câu hỏi nào về cậu. Ko phải vì sợ ba tôi lại nghi ngờ và hỏi han, la mắng, mà tôi biết, khi mùa mưa đến, cậu sẽ lại xuất hiện trước mặt tôi.
...
Đã rất nhiều mùa mưa kể từ ngày cậu ra đi, khỏi vùng biển mà cậu luôn yêu thương và đặt nhiều mơ ước. Nhưng năm nào cũng vậy, khi những cơn mưa hè bắt đầu day dẳng và ướt đẫm thì cậu lại tìm đến tôi.
Điều đó gần như trở thành 1 một ước hẹn ngầm dù không ai nói ra.
Tôi luôn mong 1 ngày nào đó, có 1 mùa mưa trôi qua mà cậu không tìm ra tôi nữa, không đến trước mặt tôi mỉm cười và hỏi tôi có hạnh phúc ko. Vì 1 khi cậu còn nhớ đến tôi, vẫn bất chấp mọi thứ tìm tôi, là cậu vẫn còn chìm trong những đau khổ của ngày cũ.
...
Năm nay cậu đã đi được thêm 1 bước để chấp nhận mọi thứ.
Cậu đã quay về căn nhà thật sự của cậu, vùng biển trong trí nhớ của cậu.
Vậy tôi có thể tin rằng, 1 ngày nào đó cậu và tôi sẽ có thể đối diện nhau, không phải vào 1 mùa mưa không?
...
Sống tốt nhé, em trai tôi :) Ước vọng của tôi dành cho cậu, chỉ có thể đến đó mà thôi ...
...
...
...
Cứ mỗi khi trở về là lại bắt đầu nhớ và sắp xếp lại từng chuyện ở trên SG.
Nhưng lần này lại thấy mọi thứ hỗn độn thành 1 mớ.
Chắc là ổn định tâm trạng vài hôm sẽ tốt hơn.
...

Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

Dư vị của một ngày mưa ngập tràn trong 1 ngày gió nổi.



"Đã có những buổi chiều, chúng ta ngồi đó giữa ngày tháng ồn ào

Bỗng sợ trong tim mình tắt đi một ánh lửa
Bỗng sợ người mình đang yêu thương từ chối làm điểm tựa
Bỗng sợ bước chân đã không còn thuộc về mình nữa
Bỗng sợ mình thấy bình thường khi mình nghiệt ngã
Như bao người?

Chúng ta ngồi đó, giữa những buổi chiều, tìm kiếm một niềm vui
Khi không biết trong lòng hình hài của niềm vui giờ đã như thế nào để giữ lấy
Mất mát thật nhiều hay hạnh phúc thật nhiều đều làm con người ta sợ hãi
Sợ cuộc đời quá nhẫn tâm hay ưu ái

Mình sẽ không thể bình yên?"
...



[19.01.14]
...

Dư vị của một ngày mưa ngập tràn trong 1 ngày gió nổi.
...
Có những khoảng khắc mình mong muốn quên đi, nhưng nó như 1 nổi ám ảnh dai dẳng chẳng thể nào xóa mờ được.
Có lúc, mình đặt nó vào 1 ngăn kéo, rồi cố tình vứt chìa khóa đi, nhủ bụng bảo dạ yên lòng rằng nó đã biến mất, chẳng thể nào bung ra mà vồ lấy, chẳng thể nào thành hình mà xuất hiện. Vậy mà, vô tình hữu ý khi mọi thứ trên đời đều là cái vòng tròn xoay, vứt đi thì trở lại.
Có cách nào để chạy trốn được một quá khứ mình luôn mong muốn nó hãy ngủ yên?
...
Cảm giác thật đến muốn bật khóc tấm tức.
Nhưng chợt nhận ra mình đã đi qua bao nhiều ngày nắng mưa, đã khóc đủ cho cả đời người, vậy nước mắt có còn ý nghĩa gì ko. Khi mà cả những người yêu thường mình cũng sẽ way lưng đi mỗi khi mình khóc.
Nhưng cái nhói trong tim thì có gì có thể xóa nhòa.
...
Làm người, đôi khi cười, đôi khi bình thường là thế, nhưng trong lòng thế nào đúng là chỉ riêng 1 mình mình có thể nhận biết, không 1 ai khác, dù đó có là ai.
Nhất là khi thời gian trôi qua với những chai sạn hình thành, thì những gì trong khóe mắt cũng chẳng phản chiếu được nổi u uất thật sự. Hay nên tự khen mình vì thật giỏi giấu đi mọi thứ dưới lớp mặt nạ kia đến mức mà cả ánh mắt cũng đôi khi được phong kín ?
...
Tự mình tạo ra cái vỏ bọc.
Tự mình cô đơn.
...
Đôi khi có những lời nói vô tâm nhỏ nhặt có thể giết chết hy vọng của 1 con người :)
...
Nói chung chả biết đang viết gì nữa.
Chỉ là muốn ngã xuống, vậy thôi...

Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014

Sau nhớ nhung, tay em còn lại gì ?



"Chúng ta đã từng tuyệt vọng đến mức sợ cả những tiếng cười

Đến mức tự hỏi bản thân cần chi phải sống
Đến mức nhìn một chiếc lá rơi mà cũng ứa nước mắt
Đến mức đột nhiên muốn chưa hề gặp nhau trong một phần ký ức
Có lẽ người sẽ vui...?

Người đã bước đi với lựa chọn phó mặc mình cho cuộc đời
Phó mặc mùa đông ở trong tim vĩnh viễn
Phó mặc những giấc mơ chỉ luôn thấy mình chạy trốn
Phó mặc mái tóc từ nay chỉ còn tự mình chải buột
Phó mặc những ngày nóng sốt

Nằm và nhớ một đôi tay..."

...
[16.01.14]
...




...

Em lao vào cuộc sống, em lao vào tình yêu.
Em ngỡ cuộc sống màu xanh, tình yêu màu hồng. Ngỡ đời như tranh như nhạc, cho em tha hồ nhảy múa, vùng vẫy và hát ca.
Đời tạt vào em xô nước lạnh. Thất nghiệp, bị bỏ rơi, gia đình chỉ trích.
Em u sầu, em ôm nổi nhớ nhung hoài niệm về những thứ vĩnh viễn không quay lại và xù lông với cuộc sống của mình?
...
Cô bé à. Đời không đơn giản là đi qua 1 lần rồi không quay lại nữa!
Em bảo với tôi rằng, em sẽ không yêu.
Vì từng tế bào cảm xúc trong em đã dành trọn cho một người, rằng em đã yêu người đó đủ cả một đời. Ngoài tình yêu ra tim em trống, tay em lạnh, vai em gầy và em không cần gì trên đời nữa.
Em cuốn cuồng trong cơn loạn, em vùng vẫy trong nhung nhớ. Với em, người đã mất là người tuyệt vời, là người duy nhất, là trọn vẹn cả cuộc đời em.
Em khóc, em đau, em nhấn chìm mình trong cái cô đơn hoang tưởng em tự dựng lên cho mình khi từ chối yêu thương của tất cả mọi người xung quanh. Em gạt đi bàn tay nắm lấy kéo em ra khỏi bùn lầy, em từ chối mọi cơ hội đưa em trở về ánh sáng, em dùng nhớ nhung vây hãm và trốn trong đó, rằng đó là nơi dành cho em.
...
Cô bé à. Đời không phải câu chuyện hoàng tử công chúa để rồi chỉ sống bên nhau trọn đời mới là kết thúc viên mãn.
Em có biết cách lắng nghe ngọn gió, để biết những lời nói xung quanh đang thì thầm an ủi em, mong em có thể vượt qua mọi thứ?
Em có biết cách nhìn vào  nắng mai,để biết sau đêm đen luôn là ánh sáng, đêm rất dài, nhưng đêm cũng qua mau, ngày rất vội, nhưng rồi cũng sẽ đến. Hết đêm là ngày vẫn luôn như lẽ bất biến của thời gian?
Em có biết cách nhìn lại phía sau, để mìm cười rằng mình đã đi qua những ngày hạnh phúc, rằng tim mình từng có những hơi ấm bất tận, ấm đến tận lúc này?
Em có biết cách tự mình đứng lên, sau gục ngã là 1 cuộc hành trình, rất mới, rất lạ mà chỉ những người từng gục xuống mới có thể nhận ra?
Em có biết cách lắng nghe lòng mình, rằng nổi nhớ nhung kia có thật là nhớ nhung hay chỉ là cơn đau hoang tưởng?
...
Cô bé à. Hết đêm rồi sẽ là ngày. Không gì là mãi mãi nên cơn đau rồi sẽ qua.
Em đã đánh mất 1 cuộc tình, 1 cơ hội. Nhưng nổi nhớ nhung tuyệt vọng đang nhấn em chìm còn làm em mất nhiều hơn thế.
Đời người mấy ai bao dung với ai mãi được, mấy ai đợi chờ ai mãi được. Bạn bè không phải sinh ra để dành cho em, cuộc đời cũng không ai cho đi không cần nhận lại.
Bàn tay ấy em gạt đi,1 lần, 2 lần, 3 lần, rồi nó sẽ vĩnh viễn không chìa ra cho em cầm nữa.
Cơ hội ấy em từ bỏ, 1 lần, 2 lần, 3 lần, rồi em sẽ dùng hết cơ hội cả đời đến với em.
Tiếng gió, ánh nắng, tất cả rồi sẽ ít dần đi khi thời gian con người vốn hữu hạn. Em sống được bao  lâu với nỗi cô đơn và nhung nhớ mệt nhoài ?
...
Cô bé à. Trưởng thành là bước qua cô đơn, chứ không phải song hành cùng nó.
Em có quyền mãi mãi yêu một người đã bước qua cuộc đời em, nhưng em buồn hay nhung nhớ là chứng mình cho sự ích kỉ chiếm hữu, như đứa bé khóc ngày này qua ngày khác vì mất đi món đồ chơi yêu thích, nó không phải tình yêu.
Em có quyền giữ chỉ 1 bóng hình trong tim, nhưng gục ngã và đớn đau là chứng mình cho bất lực và hèn nhát, như kẻ 1 lần thua muôn nghìn lần sợ, nó không phải tình yêu.
Em có quyền khóc, quyền đau, quyên nhớ nhung khi đi ngang con đường cũ. Nhưng khóc mỗi ngày, đau 1 đời, đi mãi con đường cũ để níu kéo chút kỉ niệm, đó là nỗi ám ảnh, nó không phải tình yêu.
...
Cô bé à. Em có quyền sống theo cách của mình, không cần lời người khác. Nhưng hãy nhớ, chọn cách đó nghĩa là em đã khép lại cánh cửa cuối cùng của cuộc đời mình.
...
Tình yêu không cố tội, nỗi nhớ không có hình.
Đừng gán cho tình yêu làm em đau đớn, em gục ngã, em mệt nhoài.
Đừng gán cho nỗi nhớ màu bóng đêm, vị đắng chát và hình dáng ướt nhòe.
...
Sau nhớ nhung, tay em còn tương lai đang vẽ ... 

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

Hẫng ...



"Có những khó khăn thuộc về lẽ bình thường của cuộc đời
như một cơn mưa, một ngày nắng đi qua rồi sẽ trở lại
không ai có thể biết hết dù có bao nhiêu lần từng trải
muộn phiền như một phần của bình yên khi cần đau nhói
điều gì cũng cần phải đánh đổi
có khác được đâu?

Nhưng sẽ khác khi chúng ta nhìn thấy yêu thương đó bắt đầu
nhưng sẽ khác khi chúng ta biết không có gì là trọn vẹn
nhưng sẽ khác khi chúng ta hình dung ra được những giới hạn
nhưng sẽ khác khi chúng ta cầm tay và xiết chặt

để cùng vượt qua..."

...



[13.01.14]
...

Có giấu mình vào bao nhiêu tất bật, vẫn không thoát khỏi nổi bóng đen của chính mình.
...
Muốn trưởng thành phải bước qua được những ngày tháng cô đơn.
Nhưng đã trải qua bao nhiêu ngày, bao nhiêu tháng, bao nhiêu mùa mắt ướt mỗi đêm, sao mãi trưởng thành vẫn không đến, bỏ ta lẻ loi từng ngày dài với nỗi buốt lạnh vây quanh.
...
Những đêm của ngày xưa.
Bóng đêm mịt mở tâm trí đến mức không còn thấy rõ được hình hài của bàn tay giơ ra trước mắt. Thèm 1 hơi ấm đến điên cuồng, đến mức gần như bất chấp tất cả, bất chấp mọi thứ mà vơ lấy 1 hơi ấm hiện ra trước mắt mình.
Cuồng loạn trong chính nỗi ám ảnh của bản thân.
Rồi gục ngã
Rồi trôi xuôi
Rồi bàng hoàng nhận ra thân xác mình ngày qua ngày mục rỗng trong những yêu thương vô nghĩa, bằng những hình nhân giả vờ ban phát hơi ấm để cuốn mình vào những tuyết gió bão mưa.
Rồi lặng im
Rồi dừng lại
Rồi đứng lên bằng hai đầu gối, lê từng bước rất ngắn để đi qua khỏi quãng đời mông mênh, đi qua khỏi những hoang hoải và hoài nghi đầy trẻ con. Để dặn lòng phải cứng cỏi và vùng vẫy bằng bản thân mình.
Tự nắm chặt tay, tự bấu chặt vai, tự quay lưng đi không nhìn về 1 miền toàn niềm đau nào nữa.
...
Những đêm của bây giờ.
Đã học xong cách đứng lên bằng đôi bàn chân. Đã có thể ưỡn ngực ngẩn cao đầu về những gì mình có thể tự tay gây dựng.
Đã có người nhìn nhận, đã thấy được những hơi ấm thật sự chứ không chỉ mang nhân dạng con người.
Tạo cho mình lớp vỏ hoàn hảo
Giữ cho mình nụ cười ko tắt
Vây lấy mình bằng vô số công việc không tên.
Nhưng nỗi cô đơn đến lạnh buốt giữa đêm vắng bất chợt lòng chùn xuống vẫn không cách nào thay đổi.
...
...
Bất chợt mưa, thấy dường như lòng tái đi 1 khoảng.
Bất chợt gió, thấy mình hanh hao lạnh lẽo giữa một khoảng đường vắng rất quen, nhưng rất tối.
Tưởng chừng bản thân đã đi lạc xuyên qua thời gian để trở về cái quãng mông mênh ngày đó. Bất chợt muốn khóc, bất chợt muốn ai đó ôm vào lòng, bất chợt muốn có ai cầm lấy tay mà chỉ cho 1 lối đi.
Bất chợt biết rằng mình vẫn chưa đi hết đường con đường dài mịt mùng dẫn đến cái trưởng thành hư ảo ấy.
Bất chợt đau.
...
...
...
Bất chợt thấy bản thân vẫn là 1 đứa nhóc, ngồi giữa khoảng sân nhà ngập tràn cây, và khóc.

Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

Những ngày cuối năm ...



"Cuộc đời của chúng ta đã có quá nhiều cay đắng và lỗi lầm
Cuộc đời của chúng ta đã có hờn ghen và giận dỗi
Cuộc đời của chúng ta đã có quá nhiều hoài nghi và tiếc nuối
Cuộc đời của chúng ta đã có quá nhiều âu lo và nông nổi
Quá nhiều hoang mang...

Nên đừng đau nữa, được không
Vì yêu thương ấy sẽ quay lại với gấp đôi những ân cần..." - NPV

[30.12.03]
...


...
Và năm cũ sắp qua đi, năm mới lại đến.
Như 1 lẽ tất yếu bất biến của thời gian <3
...

Những ngày cuối năm, luôn là khoảng thời gian bận rộn nhất.
Đôi lúc buồn cười vì vốn dĩ cả năm khá là nhàn rỗi, thậm chí đã có những thời điểm nhàn rỗi đến tan chảy, đến mệt mỏi, đến bức bối và muốn biến mất đi.
Vậy mà cuối năm tràn tới, mang theo những chuyện buồn vui, những kế hoạch, dự tính, cơ hội, công việc, đam mê. Tất cả trộn chung và đan xen cho một mùa đông lạnh buốt mà vả mồ hôi. Cho một năm mới sắp đến đủ đầy và mãn nguyện.

Những ngày cuối năm nhiều gió, thiếu ánh nắng.
Mặt trời đôi khi trốn sau vầng mây xám xịt chứ không tỏa ra thứ ánh nắng gay gắt chói lòa cố hữu của đất Sài Gòn quanh năm hết mưa lại nắng.
Ấy vậy mà lại không thấy lạnh lòng, chỉ mỉm cười cảm ơn những gì cuộc sống đã ban cho ta, thấy mình thật đủ đầy và hạnh phúc.

Những ngày cuối năm đêm ngắn, ngày dài.
Cả ngày bận rộn loay hoay với những việc không tên lấp đầy đi mọi khoảng trống mông mênh để mà suy nghĩ cái này, tính toán cái kia và tranh đua những điều vụn vặt. Để rồi khi đêm xuống thỉnh thoảng trong cơn mơ lại thấp thoáng những hình ảnh mờ ra, như màn hình ti vi chiếu lại những đoạn kí ức rời rạc, mong manh mà xa khuất.
Tự dưng ngồi dậy, đắp thêm tấm chăng và mong mỏi những người đã đi qua trong quá khứ cũng đang ấm áp sum vầy.

Nhưng ngày cuối năm lo toan vất vả.
Tự dưng lại nhớ gia đình nhiều hơn những nỗi nhớ không tên. Người già nào không bị phong thấp, và mùa lạnh nào không mang lại đau đớn nhiều hơn.
Tự nhủ lòng chỉ là đang vật lộn với vận mệnh để đem lại cái hạnh phúc tương lai, mà đôi khi yếu lòng rớt nước mắt thấy tương lai sao mà xa quá, mà con người lại mang số mệnh hữu hạn.
Biết có mấy mùa lá rụng, mấy mùa đợi mong ?!

Những ngày cuối năm tràn về tiếng cười và hơi ấm.
Trời lạnh người với người gần nhau hơn, bận rộn cỡ nào thì cũng có tụ tập hội họp. Lại được chìm vào trong hơi ấm của những con người xung quanh. Cười nói để biết mình không lẻ loi, mình còn đang sống.
Có những khoảnh khắc mình thấy cô đơn giữa muôn triệu con người, nhưng những ngày mong manh này lại khiến mình hạnh phúc với những đám đông.

Những ngày cuối năm cố gắng và quyết tâm.
Bắt đầu như thường lệ tổng kết cho xong những chuyện cũ, chọn lựa cẩn thận từng chuyện 1 cất vào chiếc hòm thời gian, vuốt phẳng nhưng nếp nhăn và lau bớt đi những giọt chua xót.
Bắt đầu mở quyển sổ mới ghi chép lại những điều cần làm, những kế hoạch dự định và mục tiêu. Có thể rằng cả năm cũng không hoàn thành xong, vì lúc nào ước mơ cũng "lố". Nhưng có có mà vươn đến còn hơn loanh quanh trong sân với những mộng bình yên.

Những ngày cuối năm siết chặt tay mình lại.
Không hơi ấm nào dài lâu bằng hơi ấm mình mang lại cho chính bản thân. Tập tự bước đi dù trên đôi chân hay đầu gối thì cũng phải là đôi chân và đầu gối của chính mình.
Yêu thương quanh ta chỉ hiện hữu khi ta đã học xong bài học về cách tự yêu thương chính mình, và nhìn ra những thứ nhỏ nhặt xung quanh làm nên những nụ cười hạnh phúc.

Những ngày cuối năm lạnh lắm. Nhưng lòng ta yên ... 

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

Cho 23 nắng gió và nụ cười :)



"Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây

Những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt

Những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản

Những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn


Nêm vào những bình yên…"


[25/12/1990 - 25/12/2013]


Nhìn lại ~ 
...
Khi 22 tuổi, đón tuổi mới bằng cảm giác ấm áp khi có bạn bè xung quanh. Nhận ra rằng bản thân mình đang luôn đủ đầy và hạnh phúc. Có cha mẹ thương yêu, có người yêu chăm sóc, có bạn bè chia sẻ, có nơi chốn quay về, có ước mơ hướng đến, có mục đích tiến lên :)

22 tuổi. Nhận ra rằng muốn cái gì cũng phải trả cái giá tương xứng. Và không phải ai mỉm cười cũng đều tốt với mình. Rằng 1 môi trường mà lợi ích cá nhân luôn là tiên quyết thì cách duy nhất là ra khỏi, hoặc bão hòa. Mình chọn ra khỏi :) Vì mình không tan.

22 tuổi. Biết rằng dù mình dốc lòng với người mình coi là anh em bạn bè, dù mình đã cùng nhau trải qua những ngày gian khổ nhất. Thì một lúc nào đó, người không xứng đáng với tình cảm của mình cũng sẽ bị mình đá ra khỏi cuộc đời mình và quay sang cắn mình lại 1 nhát.
Đó không phải là chuyện hiếm hoi.

22 tuổi. Đối diện thực sự với những nỗi lo và những toan tính dài lâu. Không dễ dàng như 20, 21. Nhưng lại thấy trước mắt quá nhiều lối rẽ mà đôi chân nhỏ bé không thể đi thử hết các đường. Đành phải học cách chọn cho mình 1 lối, và chấp nhận mọi thứ cho dù con đường đó tươi sáng hay mây mù, chông gai hay hạnh phúc.

22 tuổi. Lạc quan là lẽ sống, biết rằng mọi thứ dù khổ đau hay hạnh phúc, rồi cũng sẽ trôi qua. Trân trọng và ghi nhớ mọi thứ thuộc về hiện tại, và luôn tin vào tương lai là cách duy nhất giữ cho con người luôn vẫy vùng như mình đứng thằng.

22 tuổi. Biết rằng có những thứ không thể gọi tên, không cách định hình, nhưng vẫn có thể làm cho mình ấm áp và hạnh phúc.

22 tuổi. Nhận ra rõ ràng mình là con gái, và mình vui, mình thích bản thân mình cứ là con gái như thế.
Là con gái, không phải ngẫu nhiên, chắc là phải có ý nghĩa gì đó, và mình hy vọng đó là cái ý nghĩa mà mình đang cảm nhận thời điểm này.

22 tuổi. Nhận ra lòng dạ con người đôi khi thật hiểm độc và tàn nhẫn dù điều đó xuất phát từ bản tính trẻ con. Trẻ con thì khờ dại, đàn bà thì âm mưa, tiểu nhân thì thâm độc. Cả 3 trong 1 thì là kẻ nên biến mất khỏi cuộc đời mình, dây mơ rễ má cũng nên cắt hẳn, đốt trụi, triệt tiêu.
Có những thứ mất đi rồi mới biết đáng ra mình nên vứt bỏ nó sớm hơn.

22 tuổi. Nhận ra cứ càng dễ đến thì càng dễ đi. Xích mích là 1 sợi tơ, nhưng nó sẽ nhanh chóng kết thành lưới nhện.
Có những việc, khi nhìn nhận rõ mà không thể dung hòa, nên từ bỏ sớm, bớt tơ vương.

22 tuổi. Nhận ra đôi khi nên lớn tiếng đòi lại quyền lợi cho mình. Và chỉ bản thân mình mới có thể bảo vệ tốt nhất mọi thứ cho mình mà thôi. Nhận ra đầu tiên nên học cách yêu thương chính bản thân mình trước đã. Rồi gia đình, rồi người yêu, rồi bè bạn, v.v... Nhưng tiên quyết vẫn là bản thân mình.

22 tuổi. Mới hay trên đời còn quá nhiều điều mình không thể hiểu nổi, và vì không hiểu nên cũng không chấp nhận nổi. Dù đã cố gắng, dù muốn dung hòa.

22 tuổi. Có người nhìn nhận năng lực bản thân mình là 1 kiểu hạnh phúc rất ngọt, rất sâu.

22 tuổi. Thấy mình thật giỏi, thật đẹp, thật đáng yêu và đủ thứ lời khen khác dành cho bản thân mình. Vì mình làm được và đến cùng những gì mình cố gắng.

22 tuổi. Vẫn có những thứ mình không thể chạm đến, và cách tốt nhất vẫn là buông tay.

22 tuổi. Thành công đôi khi bị trì hoãn, nhưng hết kẹt đường thì sẽ lại vi vu :)

22 tuổi. Tin rằng vạn sự tùy duyên, nhưng thành sự do thân. Cố gắng không bao giờ là thừa.

22 tuổi. Những gì trải qua luôn được ghi trong kí ức <3 Và blog <3 và sổ tay <3

22 tuổi. Được làm điều mình thích, cùng với người mình yêu mến. Dù là dài lâu hay khoảnh khắc đều rất tuyệt vời.



...
Và bước đi ~
...
Và 23 cũng đã đến. Cho một sự khởi đầu.

23 đến mang theo 1 cơ hội trải nghiệm mới, 1 nơi chốn mới với những thử thách màu xanh.

23 nhận ra mình vẫn có thể cười rất tươi, ôm rất ấm và làm rất hăng. Vậy là đủ cho 1 khoảng trời được coi là tuổi trẻ.

23 vẫn ôm mơ mộng, vẫn nuôi hoài bão, vẫn có mục đích và vẫn chạy đến tương lai.

23 sẽ có khó khăn, nhưng sẽ mỉm cười dù sướng vui hay đau khổ. Nhưng vẫn sẽ rơi nước mắt, thật lòng.

23 chui vào vòng tay ấm áp của những người thương yêu, để tiếp thêm sức mạnh đi trọn con đường mình ...


Chào tuổi 23, và hạnh phúc vì đã được sinh ra trên đời <3 

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Sống cho một đời hay sống cho một người ?!






Tuổi trẻ hoang hoải và vùng vẫy với cuộc sống và tình yêu.
Như một sáng lạnh, trời mây xám, giật mình tự hỏi, ta sống vì ta hay sống vì người.
...


Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

Vụn bão



"Dưới mỗi bước chân của mình là những dấu vết đã qua

những yêu thương mà mình không biết cách gìn giữ

những lạnh lùng mà mình trao đi như một liều thuốc thử

những tháng ngày mình sống như loài thú dữ

đầy rẫy bất an…

...

Mạnh mẽ bao nhiêu lần rồi cũng bộc lộ một lần đau

phơi bày hết con người thật từng lặng im che giấu

chỉ là đứa trẻ con luôn cần tìm nơi nương náu

thấy phía nào bình yên cũng cười, cũng giơ tay níu kéo

sợ mình bị bỏ rơi…" - NPV

...

[07.11.13]
Ngày mưa bão giăng kín lối lòng
...


...

Bão vào Sài Gòn, chuyện hiếm hoi lắm mới xảy ra 1 lần.
Bản thân mình thường tự kỉ mỗi khi trời mưa, bão không giống mưa, nó không rã rích vào lòng mà tràn vào, đầp ắp và ngập ngụa cả đầu óc.
Như kiểu toàn bộ kí ức mờ xa hiện lại rõ ràng trong từng nhịp thở, phả vào mặt, lạnh buốt.
...