Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

Cùng nhau làm ...



Nói chuyện riêng với từng người, để tìm lời giải cho chình cái băn khoăn còn vương lại trong lòng mình trước khi thật sự bắt đầu cái dự án khởi nghiệp đầu tiên và có thể là dự án cả đời của mình. Rằng mọi người làm cùng mình, là vì tin ở mình, hay thật sự tin ở dự án này, thấy dự án này thật sự sẽ 'ăn nên làm ra' ...


( lụm ảnh đâu đó trên Pinterest ) 



- Ta không tìm thấy lý do nào khiến nó không thành công cả, nên cứ làm thôi.

- Bạn chỉ cần biết, bạn không phải đang đơn độc 1 mình, vậy thôi, đừng nghĩ nhiều.

- Em tin vào dự án này, ít ra những bước khởi đầu em thấy mình đang đi đúng hướng, đi ổn.

- Tin tưởng chị là bước căn bản để làm theo những gì chị đề ra, không tin chị thì dù plan chị có hay ho cỡ nào em cũng cân nhắc.

- Là tin tưởng ở ss, cơ bản thì em tin ss + vs việc những gì ss đưa ra nữa nên lại càng tin thôi.



---

Mình có lý do gì để không tiếp tục cố gắng và tự tin tưởng vào bản thân, vào những người đáng yêu này không ??? 

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015



"Có người đã nói rằng: Điều gì mà không giết được bạn sẽ làm bạn mạnh mẽ hơn. Tôi không tin vậy. Tôi thì nghĩ những thứ cố gắng giết chết bạn sẽ chỉ khiến bạn giận dữ và buồn bã. Những điều tốt đẹp mới mang lại sức mạnh - gia đình, bạn bè, sự thoả mãn khi làm việc chăm chỉ. Những thứ đó sẽ giúp bạn bình an. Những thứ đó sẽ giúp bạn vực dậy khi bạn đổ vỡ"

Jackson Teller (Sons of Anarchy)

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

Ngột ngạt và muốn bỏ trốn ...




Như là nỗi buồn của em


[Vì ngôn từ của em chỉ dệt được buồn thương ... ]


( ảnh lụm trên Pinterest, từ ShiShi )



Suy nghĩ nghiêm túc về chuyện sẽ chỉ viết này nọ trên blog, không viết lan tràn trên FB nữa. 

Vì thật sự, những gì em có thể trải lên con chữ, lên ngôn từ, lên cái bàm phím khô khốc vẫn luôn chỉ là những buồn thương đau đáu và vấn vương,
Thảng như, khi nhìn cái gì đó liên quan đến công việc, em chỉ nghĩ đến chuyện có thể dùng nó để làm ăn như thế nào ... 1 kiểu ý niệm ăn sâu vào máu. Không thể khống chế, không thể thoát ra, không thể vẫy vùng, chỉ có thể thỏa hiệp.

Mà người với người, cần những yêu thương chứ không cần những buồn vương ~ 

---

Em hài lòng với mình cùa hiện tại, bên cạnh nhưng công việc vụn vặt, những người ở cạnh bên.

Như một công việc nho nhỏ em yêu thích, ngày ngày đến công ty không ohải là kiểu uề oải không muốn đi, mà là bật dậy, và đến đó, làm thứ công việc điều đặn giản đơn.
Như những dự án nho nhỏ em đang đổ tâm sức vào, dệt nên những ước mộng lấp lánh nhưng vẫn bé xíu xiu cho những càm xúc dịu dàng vụn vặt, cái 'thế giới' em đang từng bước dựng xây.
Như những ai đang cạnh bên, đang luôn ủng hộ, luôn dịu dàng, luôn an tĩnh lắng nghe và nói này nọ với em. Những người bạn mà em luôn mong mỏi có được từ trong những kí ức rất xa.
Như một ai đó cho em nhớ đến, em băn khoăn, em nghĩ ngợi. Đâu đó đã nói rằng, có 1 ai đó để đặt niềm yêu thích, và những nghĩ suy cũng chính là một loại hạnh phúc, đúng không?
Như những phút giây lướt ngang qua phố, em vẫn đủ nhẹ nhàng để ngắm nhìn tiếng cây reo, cái lá rơi hay vạt nắng chiều sắp tắt, mà an nhiên, mà lắng lòng.
Như mỗi khi bước ra đường, em vẫn đủ phấn khởi mà điểm tô cho mình chút son, chọn cho mình một mùi nước hoa dịu dàng và một bộ váy đủ đẹp, để không bỏ bê mình trong cuộc sống vội vàng.
Và như thỉnh thoảng vài đêm, em thả trôi mình trong con chữ, trong tiếng ghita mộc của quán Acoutics quen, thấy trái tim mình vẫn đập những nhịp đập đa đoan cố hữu.

Nên, nỗi buồn trong em chỉ là con chữ dệt nên bởi một xíu ưu phiền, trải ra là hết, là cạn, là thôi.
Mà, với cái buồn thương vô duyên đến thế, có lẽ, chỉ nên gói gọn trong những con chữ em dành tỉ tê với riêng mình ...


P/s : Album [ Acoutics ] đang nghe ...



"Tôi không cố chống cự cái cảm giác miên man ngọt ngào khi biết mình yêu ai đó. Sẽ rất ít lần trong đời bạn nhận ra mình yêu ai đó, yêu đến bất chấp mọi điều"

 [Những ảo điệu, Nguyễn Thiên Ngân]

---


Làm sao để học được cách yêu ai đó bất chấp mọi điều ? 

Nhớ!




"Nếu chúng mình thương nhau thì ngày mai sẽ vui
Góc phố chẳng trầm tư nhìn mầm hoa chưa nở
Lũ thiên di chẳng còn suy nghĩ là nên đi hay ở
Và em sẽ cười, sẽ hát, chẳng mông lung!"







Chỉ là em nhớ anh rồi, nhưng vì em hứa với lòng mình rằng em là cá, nên chỉ có thể quẩn quanh trong bể kính chờ anh ...


Thứ Tư, 4 tháng 3, 2015

[Story] - Nhưng tôi đã trao người tất cả




Lấy chuyện thật phóng tác thành hư cấu. 

Mong nỗi buồn đơn tấu gãy đôi đi.



( Tôi chạm chân anh lạnh toát - Biết sớm muộn tôi cũng tàn )



Nhưng tôi đã trao người tất cả.

Người tình mang về một chậu hoa Nhài có hương thơm của ánh trời và bao la.

Người ôm ấp thứ cây lạ lùng với vẻ mặt dịu dàng làm tôi tuyệt vọng. Đêm đến trước khi thiếp ngủ, người đặt nó giữa ban công, hôn lên những cánh hoa nhỏ và chúc chúng ngủ ngon. Buổi sáng nào dậy sớm người sẽ chăm sóc chậu cây tỉ mẩn và hát cho nghe. Bộ dáng đó gợi nhớ đến hàng xóm người Hoa trước đây của tôi. Người đàn ông đơn thân đó có một tình yêu dị kì với những chậu cây trong vườn nhà. 

Tôi chẳng thể hiểu được. Mọi sinh vật tôi từng nuôi đều rũ chết rất nhanh. 

Như thể chúng muốn sớm thoát khỏi bàn tay tôi vậy.

Nước mắt người hực ấm khi rơi trên cánh tay tôi.

Khi người tình có chậu hoa Nhài rồi, người quên mất tôi. Có lẽ cũng chưa bao giờ nhớ. 
Đa phần thời gian, tôi chỉ nhìn dáng lưng người ngồi co mình bên chậu cây đó, thủ thỉ những lời thương mến dịu dàng. 

Bao lâu rồi kể từ lần cuối tôi ngắm gương mặt người? 

Nhưng tôi không thật sự bận tâm. 

Lạ lùng làm sao.

Tôi đâu định gây tổn thương.

Người tình sẽ khóc nếu tôi chạm vào người. 

Hệt như một giống cây xa lạ, bị nhiễm độc nếu tiếp xúc với dị vật. Người co quắp khóc giữa tiếng nấc và cơn hen. Nhưng tôi vẫn không được phép chạm vào. 

Còn bao nhiêu ngày trước khi những mầm giống đâm chồi và từ người mọc ra những chiếc lá xanh?

Một chất độc đặc quánh chảy trong huyết quản của tôi, lan nhiễm rất nhanh ra xung quanh. Người tình nói chất độc đó đã làm nửa bên mắt trái tôi hóa đen, giống như mắt một con quái vật. 

- Đừng ăn tôi. Đừng ăn mất những bông hoa của tôi. 

Người tình khóc bảo tôi vậy. 

 Nhưng tôi đâu định gây tổn thương. Nhưng tôi không muốn tổn hại ai cả. Tôi không phải giống loài quái dạng.

- Đã sai ở đâu hả? Tại sao tình yêu của chúng mình lại độc hại thế này?

Người tình khóc trong vô cảm. Nước mắt đầm đìa trên gương mặt người có lẽ không còn gợi nhức những rạn vỡ và lệch lạc, chúng chỉ chảy ra cho vơi cạn hố đau khổ dồn ứ tôi từng đào bới. Người ngồi cạnh chậu cây tỏa mùi của ánh trời và rộng lớn, vai sụp xuống chẳng thể tiếp tục chống đỡ sức nặng của chất độc rò rỉ nơi tôi.

Nhưng tôi đã trao người  tất cả.

Một đêm nọ trong giấc mơ tôi chứng kiến cảnh người tình rời đi. 

Người đang ngồi ở ban công bên chậu hoa đã bung nở hàng ngàn cánh trắng hàng ngàn chiếc lá tỏa hương đến nhức nhối, ngắm nhìn chúng, cầu nguyện chúng bảo vệ mình khỏi thứ độc quánh đặc.
Người hát và cười khẽ, âm thanh non nớt như một đứa trẻ. 

Gió thổi ngang, cuốn theo vài cánh hoa nửa úa vút vào đêm đen của thành phố xa cách mù khói này. Người nhìn theo chúng bay đi mất dấu và phủ lên những gì còn lại chỉ là bóng tối bốn bể. 

- Nhưng tôi  đã trao người  tất cả ... 

Tôi thầm thì từ khoảng cách nghìn dặm hoặc chỉ vài bước chân. Người tình đứng dậy ra đi không dấu tích nào sót lại, chỉ có chậu hoa Nhài cô độc đón sương chẳng còn bàn tay ai chăm sóc.

Một sáng nọ tôi thức giấc nhận ra giấc mơ đó là sự thật. 

Âm thanh của nhạc Ngô Thụy Miên  phát ra từ nhà bên hoang hoải không hề an ủi.

Nhưng người bứt xé tất thảy chỉ để chứng minh người đã thắng

...

Nếu kẻ địch không phải sự chai sạn này, có lẽ tôi mới thắng.


---
---
---

P/s : Cảm giác bị ám ảnh Zelda Gin quá nặng, quá mức, ...




"Anh có thể giữ bí mật không?

Khi họ nói yêu thương là hy sinh, thật ra em không bao giờ hiểu. Đáng lẽ yêu thương là vị kỷ, yêu thương là co cụm. Yêu thương sẽ cần tự bảo vệ chính mình.


Trái tim anh từ sắt đá. Khi ngón tay chúng mình chạm vào nhau, em liền biết tới sợ hãi. Có lẽ tình cảm đơn hướng thì chẳng gì là mới mẻ. Có lẽ thứ cho đi một chiều không được đáp hoàn chỉ là cố hữu quen thuộc. Nhưng em sợ nguyên do của những điều vẫn xảy ra ấy là từ chính em. Em sợ trong mình thiếu sót căn bản một thứ gì em không rõ. Bởi có lẽ trái tim anh vốn không hoàn toàn từ sắt đá.

Khi anh ở đây với em.

Nhưng anh vốn chẳng hề ở đây bên cạnh."

--

[Lụm được ở đâu đó, thấy hay hay nên post lưu lại vậy thôi ... ] 

[Ma Kết]



[Cho cái phần Ma Kết trong tôi ] 




( Vẫn là ảnh chôm bên FB của bạn Sò Nhảy Sông

Nếu bạn hỏi tôi, hình ảnh của Kết là gì. Tôi sẽ nói, đó là 1 chàng trai/cô gái với cặp cánh đen và đôi mắt u buồn, hiện thân của bóng đêm. Nhưng đây ko có nghĩa là những gì u buồn nhất, tiêu cực nhất là thuộc về Kết. 2 chữ tĩnh lặng thích hợp để miêu tả nhất về Kết.

Kết luôn cố gắng bình thản trong mọi tình huống, mọi cách cư xử dù cho trong lòng đang nổi bão.

Kết luôn có 1 mặt nạ cho mình khi tiếp xúc với người khác. Nếu bạn có thể thấy được những cảm xúc khác ở Kết, thậm chí nước mắt của Kết, bạn là người Kết tin tưởng nhất. Kết ko ngại bộc lộ mặt yếu đuối nhất của mình với bạn. Kết ko cần ở bạn điều gì, chỉ hy vọng bạn có thể yên lặng ở bên cạnh Kết, vậy là đủ.

Kết có thể cười rất tươi nhưng lại luôn có 1 cái gì đó man mác buồn ở Kết. Trong lòng Kết, luôn có 1 chỗ sâu nhất mà ko ai có thể chạm vào. Cho dù Kết có muốn, cũng ko thể giúp bất kỳ ai chạm vào được nó.
Và hơn ai hết, Kết thích hợp nhất làm 1 kẻ bên lề. 1 kẻ đứng đó và quan sát mọi thứ xung quanh. Khi Kết đứng đó và quan sát mọi người, những nhận xét về họ lướt qua trong đầu nhanh chóng và ko lưu lại chút gì.
Và nếu bạn hỏi tôi, Kết có buồn ko khi luôn thản nhiên như thế. Tôi sẽ trả lời bạn 1 cách chắc chắn rằng Kết ko hề buồn. Đơn giản vì, đó là 1 thói quen.

Cảm ơn vì đã yêu em ...







Muốn viết rất nhiều thứ, về anh, về chuyện đã qua, về những gì em cảm nhận, về 'món quà muộn tận 7 năm'. Nhưng ngủ qua một giấc dài, lại thấy lòng an nhiên đến lạ, đến mức không biết phải viết gì. Con chữ tự nhiên khựng lại trên bàn phím khô khốc. 

Nhưng mà lâu lắm rồi, mới có 1 ngày em ngủ thật ngon.

---

Cảm ơn anh
Vì trong những tháng ngày cũ, chúng ta đã ở cạnh nhau, thật hạnh phúc.
Vì trong những khoảng thời gian em gục ngã, em không có gì trong tay, có anh kề bên.
Vì đến tận lúc này, cũng là anh giúp em gỡ được nút thắt trong lòng.

Vì bây giờ, em đã có thể trả lời được câu hỏi 'Em đã từng yêu ai sâu sắc?


Cảm ơn anh vì đã yêu em :) 

Em đã từng yêu ai sâu sắc?


Dạo này em dành nhiều thời gian để nghĩ về những vụn vặt, và lắng lòng ngồi trò chuyện với bạn bè những góc nho nhỏ trong thường nhật, ngoài những tất bật bộn bề của công việc, cuộc sống và những dự án hay ho đang quyết tâm làm.

Thời gian hữu hạn, nên khi nào còn có đủ để lặng, thì nên lặng, đúng không ?





D. nói với em rằng, những người mang tình cảm đặt vào em thường bị cách phản ứng của em làm cho không thể nào nhìn rõ. Ngoài kiểu lạnh lùng ngoài mặt như K. nói, chính cái mỏng manh của em lại làm cho người khác có cảm giác, em chỉ là quá cần 1 con người, 1 hơi ấm, 1 bàn tay, 1 con đường, chứ không phải là cần 1 con người trong hình hài 1 danh từ xác định.

Nghĩa là, họ cảm thấy, với em, ai cũng được, miễn là ấm áp, miễn là cạnh bên.

Mà em, sau khi nghe xong, cũng ngồi thẩn thờ mất 1 lúc, không biết, đâu mới thật là bản thân mình. 

D. nói em đôi lúc ích kỉ đến làm đau lòng những người muốn đặt yêu thương. Như giả, những danh xưng là 'anh' là 'bạn' em đặt ra lan tràn những con chữ, bài viết hay chỉ là những stt ngắn ngủi trong ngày. Chẳng phải, chỉ mỗi lòng em biết, những danh xưng đó, em dành cho ai hay sao. Vậy làm gì có người nào dám khẳng định, người đang được em nhớ, em thương, em cần, em nhắc đến, chính là mình. Rồi khi em pm, em nhắn tin, em gọi đến họ, trong lòng họ lại tràn đầy cái cảm giác em lại đang bi thương và tìm '1 - ai - đó' lấp đầy cảm giác mà thôi. 

---

- Sao mày không gọi ảnh đi ? Muốn gặp thì cứ gọi, bạn trai không phải để cạnh bên những lúc thế này sao?

- Tao không dám, chính vì đang chông chênh, nên có cảm giác, nếu bị từ chối, tao sẽ hụt hẫng đến mức ngã nhào, đến mức không còn thiết tha gì nữa mất.

---

- Rồi sau khi người ta nói bận, nói mệt, nói ngủ, nói chúc ngủ ngon, em nói gì ?

- Thì em cũng chỉ biết nói 'Ừ, vậy anh ngủ ngon nha!' chứ nói gì nữa bây giờ ?!

---

- Sao bà không thử nhõng nhẽo hơn tí, đòi hỏi hơn tí. Đừng để con trai cảm thấy quen dần với kiểu không cần quan tâm, không cần lo lắng như thế.

- Nhưng tui không muốn mình lại biến thành một cái gì đó phiền phức và yếu mềm, không muốn người ta thấy tui quấn chân, tui cản đường, tui đỏng đảnh và ngu ngốc.

---

- Em chỉ đang nghĩ cho bản thân mình thôi, bé. Lúc nào cũng chỉ muốn bảo vệ mình như vậy cũng là 1 kiểu mệt mỏi rồi. 

- Em chỉ không muốn làm phiền người ta mà :(

- Chứ không phải em sợ người ta từ chối em, em sẽ hụt hẫng. Sợ người ta biết em dành nhiều tình cảm, em sẽ tổn thương, Sợ người ta lạnh lùng, em sẽ đau hả ?

- Uhm ... vậy là ích kỉ hả ?

- Ừ, là em vẫn chưa hề mở lòng mình ra mà bé. Em cứ hoài lo sợ, trốn tránh, làm sao người ta biết tình cảm thật sự của em là gì? làm sao người ta dám tin tưởng và dành lòng mình cho em?

- Có lẽ vậy, thật sự, em vẫn thấy sợ ... 

- 'Em đã bao giờ yêu ai sâu sắc chưa?'

---

Đó có lẽ là câu hỏi khó trả lời nhất cho em trong những tháng ngày này. Em ngồi yên, em nhớ lại từng thứ từng thứ một đã đi ngang cuộc sống của mình. Những nỗi đau, nỗi nhớ miên man vẫn vương đọng lại trong lòng những cảm giác thật như vừa mới hôm qua. Nhưng những gì đã trãi qua thì trôi tuột ngang lòng như những thước phim không màu đang được tua đi vội vã.

Em cố gắng chậm lại, em cố gắng tập trung nhớ về từng chuyện một. Nhưng những gì em nắm bắt được chỉ là những khoảng trống rỗng miên man.

---

- Em đã từng vì ai làm 1 điều gì đó mà em thấy có ý nghĩa ?

- Em đã tự giới hạn những mối quan hệ khác giới nằm trong 'nguy cơ' của mình, để giữ bàn thân luôn chung thủy với 1 người.

- Đó là do lòng em chưa bao giờ an tĩnh, nên em mới phải giới hạn, đúng không ?

- Em đã tự tay nấu ăn, tự tay làm bánh, làm socola, làm những thứ nhỏ bé dành tặng 1 người.

- Đó không phải sở thích của em sao? Với bạn bè, em cũng đâu phải chưa từng làm thế? Hoặc, theo anh thấy, em chỉ là muốn làm những thứ đó cho người yêu, rồi người ta ngồi vào vị trí đó, để em làm những gì em thích, chứ không phải vì chính người ấy mà em làm điều đó.

- Em đã từng quyết tâm dù gia đình ngăn cản vẫn giữ tình cảm với 1 người.

- Đó là bướng bỉnh, là chứng tỏ, là cứng đầu, là bản chất của tuổi trẻ khi bị ngăn cấm bất cứ một thứ gì.

- Em đã từng chịu đau một mình, chỉ vì không thể buông tay 1 người.

- Đó là cố chấp, là chấp niệm trong lòng em không thể buông.

- Em ... 

- Em chưa từng có cảm giác bất chấp thế giới, bất chấp mọi thứ, bất chấp cả đau đớn lẫn lo sợ, để đặt hết tình cảm vào 1 người sao bé ?

---

Có buồn cười không, khi một đứa như em, luôn tự cho mình là quá tình cảm, quá yêu thương lại nhận ra, sau tất cả những mối quan hệ, những tin yêu và được mất, rằng mình chưa bao giờ thật sự bất chấp để yêu ai đó một cách cuồng điên và sâu sắc ?

---

- Không sao đâu bé, chỉ là cảm xúc cùa em cứ bị em giấu đi, vì em quá hay lo sợ, và vì em chưa gặp được ai thật sự hiểu và yêu thương em đủ thôi mà.

---

- Nếu thấy lòng mình cần 1 ai đó, đừng mãi trốn trong hoài nghi và lo sợ nữa, bé. Mở lòng mình ra và ào tới đi, hãy cứ để mình bất chấp 1 lần. Như nếu em muốn gặp anh ấy, gỡ mặt nạ xuống, và đi đi!

---

Hãy để lòng mình bất chấp 1 lần, có được không ?





Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015



" Vẫn biết rằng trưởng thành là điều không thể tránh khỏi, nhưng vì sao đôi khi nhìn thấy sự trưởng thành lại càng làm cho người ta đau lòng? "



Duyên ...


"Trái đất bé lắm nhưng sao chẳng thể thấy nhau
Dù đôi ta chỉ cách nhau mỗi con đường
Yêu nhưng lí trí quá nhiều
Duyên nhưng chẳng níu giữ
Nợ nhau tình yêu nhưng vẫn rời xa" - [ Xa Anh Chầm Chậm Thôi

(  đi loanh quanh và chôm được trên FB của bạn Sò Nhảy Sông )



Duyên phận đôi khi nó đơn giản và nghe như một chuyện đùa vậy anh ạ.

Như là ngày hôm đó, khi mình gặp nhau, anh mặc cái áo sơ mi màu em thích, dùng cái mùi nước hoa em thấy dễ chịu, thế là em nghĩ   ' hay là mình thử để cho duyên phận dẫn dắt một lần ?! '

Như là ngày hôm đó, anh ôm em rất ấm, nói rằng 'làm bạn gái anh nghe?', tự nhiên em cảm thấy mình cần phải giữ lại hơi ấm này đến sức cùng lực kiệt.

Như là hôm nay, lang thang vớ vẩn nhìn thấy bức ảnh này, lại nhớ đến anh, lúc anh "phát sinh hành động" giống trong tấm ảnh, em đã nghĩ rằng, chắc là, mình có thể sẽ yêu anh. 

---

Em tin vào duyên, tin vào có những khoảnh khắc cuộc sống sắp đặt sẵn để đưa chúng ta đến với một ai đó. Nhưng phận, là do mình, nên, em đang nắm, mong anh đừng vội buông lơi, nha anh ... 


Muộn hẳn đến 7 năm ...



[Nếu thật ở đây gió ấm
Nếu thật ở đây có, mùa xuân ?! ]


(Khi tâm trạng không tốt, 1 cánh hoa rơi cũng thấy nhói lòng)



Sáng ra nhận được tin nhắn của N. dặn mình đi nhận một món quà gì đó.

- Chỉ là món quà muộn của 7 năm trước!

Tự dưng thấy lòng chìm giữa những hoang mang rất lạ thường.

Thật ra, mình không nhớ nổi, sau khi bước qua cái mối quan hệ kéo dài suốt hơn 6 năm đằng đẵng đó, mình đã lau mắt, đứng dậy như thế nào, đã làm cách nào để bước qua được cái khoảng trống mông mênh, làm cách nào để bản thân đủ lạnh lùng tháo đi chiếc nhẫn hằn lên ngón tay suốt cả những tháng năm thanh xuân ấy.

Mình chỉ biết, bàn tay mình, lúc này, không còn bất cứ vết tích nào của chiếc nhẫn ấy.

Dù mình biết rõ nó đang nằm đâu, nhưng cũng đã không nhìn, không chạm đến nó cả một khoảng rất dài, rất dài rồi.

Tình cảm ấy, mình đã từng tưởng không cách nào có thể buông bỏ. Vậy mà đến 1 ngày mưa, nó biến mất không 1 vết tích, như một cơn mưa rào thoáng qua rồi tạnh ráo, như là dấu nhẫn ấy, biến mất không còn vết tích.

Mà cũng có thể, giống như L.nói, T. nói, não mình cấu tạo rất lạ kì, chỉ cần một kí ức không muốn nhớ, nó sẽ tự động xóa đi.

- Nó giống như cảm giác khi xem phim, chuyển cảnh, chỉ sót lại câu ' 1 năm sau ' thế là mọi thứ đã đổi khác hết rồi.

Mình, thật sự vẫn luôn như thế.

Yếu đuối hơn vẻ ngoài, nhưng lại lạnh lùng cứng rắn hơn cả những con chữ được viết ra và những gì người khác cảm nhận. Những mặt đối lập ấy đan xen, mẫu thuẫn và giằng xé nhau. Tạo nên một mình như thế, hay hoài niệm nhưng lại quá dễ dàng quên đi những nỗi đau xa xăm.

Kiểu như, ừ, mình biết là mình đã rất đau, nhưng tại sao đau, đau thế nào, làm sao vẫn có thể an nhiên sống sót đến lúc này, mình không nhớ, không biết, không mường tượng ra được 1 chút gì.

Mà như thế, đôi lúc, cũng tốt.

Chỉ là quá tàn nhẫn với những ai đặt chấp niệm lên mình.

- Chính sự lạnh lùng của em làm anh sợ, không thể bước đến ngày từ lúc đầu. Cũng may, anh đã không bước đến ngay từ lúc đầu, nên bây giờ, chúng ta mới có thể ngồi tỉ tê với nhau.

- Em đã từng lạnh lùng sao?

- Ừ, em lạnh lùng ngay từ vẻ mặt, nhưng lại cho người ta cảm nhận em nồng nhiệt và mỏnh manh, nhưng cuối cùng, thứ sót lại thật sự ở đáy tim em vẫn là cái lạnh lùng cố hữu.

Mình đã từng không hiểu được, sự ' lạnh lùng ' của mình nằm ở đâu khi H. nói như thế.

Giờ, chắc mình đã hiểu.





Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

Sài Gòn ấy mà :)



Sài Gòn ngộ lắm nha, đi đâu xa nó có vài ngày là muốn quay về liền rồi, mặc dù chẳng có ai đón đợi hay rủ rê gì hết trơn, lạ lùng như kiểu con nợ đến tận nơi đóng lãi đúng hẹn!
Sài Gòn giống như cái lỗ thoát nước vậy, chảy tràn đến đâu cũng bị hút về chỗ đó, lưu thông dưới dạng nước cống cũng khiến con người ta vỗ ngực hài lòng!
Sài Gòn hành hạ tuổi trẻ lên bờ xuống ruộng, bầm đen thâm tím, rách rưới sẹo thương nhưng ai nếm mùi nó một lần rồi thì sẽ mở mồm khen "sướng lắm! cưng nên thử!"

[ Chôm bên FB của ông anh Quách Dự Tây ]

Bao giờ ?



Anh ạ, mùa xuân đã cạn ngày
Biết bao giờ mình mới gặp nhau đây ? 




Em bảo em là cá, chứ hông đỏng đảnh như mèo, nên chỉ quẩn quanh góc riêng của mình, không gây phiền hà quấn chân anh. Nhưng anh là mèo, lòng anh kiêu sa quá, em nhìn qua bể kính ấy, chẳng thấy anh đâu ... 


Giá như anh hiểu, em lựa chọn im lìm chứ chẳng phải bản chất im lìm như thế.
Con gái mà, đôi khi lựa chọn chỉ để bảo vệ điều mà mình trân trọng, một cách thầm lặng và bình dị thế thôi.

Có anh để nghĩ đến, đôi lúc cũng là một loại hạnh phúc em cần. Nên em an yên chấp nhận.
Anh à, có khi nào anh nhớ đến em không ? 


"Nếu ... "


"Nếu ngày tháng chờ mong khắc khoải
Chỉ được đổi bằng một sự lặng im
Chắc em sẽ xót xa cho tuổi trẻ
Mệt nhoài chạy theo những sự kiếm tìm.

Nếu nụ hôn của ngày nào là thật
Một hôm tỉnh dậy người bỗng quên đi
Thì tất cả những điều tốt đẹp
Mình từng dựng xây...chẳng có nghĩa lý gì.
Nếu chỉ nghĩ cho mình thì thật dễ
Yêu, ghét, giận, thương...sẽ vụt qua mau
Lướt qua nhau như những người xa lạ
Hà cớ gì day dứt một niềm đau...
Nếu mọi thứ trên đời đơn giản thế
Hẳn đi qua nhớ thương cũng thật nhẹ nhàng
Những hẹn thề từ nghìn xưa đóng khép
Chỉ còn là nỗi ám ảnh thời gian..."

"Làm sao thổi bay thành phố nhàu nát cũ kĩ ... "

Làm sao thổi bay thành phố nhàu nát cũ kĩ

những ngày bắt nhịp khó khăn

[ Tháng hai uể oải ]  - Dù qua hết tháng 2 rồi vẫn chưa đưa tâm trạng thoát khỏi được bài hát này.

---

(Ai đó mang cho tôi một nhánh hướng dương đi ?)


Cuộc đời của tôi rất lạ, chỉ khi có một người bước ra, thì người khác mới có thể bước vào. 
Mà khi một người đã bước vào, tôi lại chẳng thể nào tự mình bước ra ... 

Nên người đến, người đi, đôi khi chỉ mình tôi ở lại, đơn độc như một gốc cây lặng lẽ thầm thì đứng nhìn từ một nơi khuất lấp, nhìn từng chuyện nhỏ trôi qua như những thước phim không màu.

---

K. nói, nếu tôi lo lắng thì phải nói ra, phải tìm cách giải quyết, thay vì cứ im lìm như thế rôi lại ôm những vọng tưởng, những mệt mỏi, những hoài nghi và lo sợ vào mỗi mình, mà đôi lúc, còn trút vào cả K. Còn nếu tôi đã chấp nhận, đã thấu hiểu, đã không thể buông bỏ thì sao không tin tưởng mà bỏ hết những thứ huyễn hoặc kia đi.

Mà cái kiểu hoang hoải của tôi, cũng là thứ mà con trai rất ghét, cả tôi, cũng rất ghét.

Tôi biết, tôi biết nếu những mệt nhoài của tôi cứ trải điều trên con chữ, sẽ đến lúc A. không còn muốn ghé qua, không còn muốn nhìn thấy một đứa con gái luôn mệt nhoài với những suy tư của bản thân mà không chịu lắng lòng, không chịu mở to mắt ra nhìn thế giới.

Tôi biết, tôi biết khi chạm vào mùi hương A. trong ngày duyên phận ấy. Tôi đã lựa chọn tin tưởng trong một niềm tin vô điều kiện, vô chừng mực đến mức ngay cả bản thân tôi cũng không đoán biết trước sẽ đi về đâu. Nhưng những mâu thuẫn trong tâm trí cứ tràn đầy, nó khiến tay tôi ngừa ngáy, đầu tôi lùng bùng và chỉ có cứu cánh duy nhất trên con chữ.

Trải lòng cùng con chữ, tôi sẽ không làm phiền A. nữa, sẽ không trở thành đứa con gái phiền phức mà tôi luôn ghét nếu trở thành ?!

---

Chỉ là đôi lúc, thèm điên cuồng cảm giác, chỉ cần vươn tay đến, sẽ chạm được tới hơi ấm của A.  ... 


Tôi như trẻ nhỏ ngồi bên hiên nhà chờ nghe thế kỷ tàn phai.
Tôi như trẻ nhỏ tìm nơi nương tựa mà sao vẫn cứ lạc loài. 
Tôi giống như 1 số nguyên tố cứ ngụp lặn trong cái vỏ bọc của chính mình. 
Bởi vì bản thân là số nguyên tố, chỉ có thể chia hết cho 1 và chính mình. Nên ở tôi, luôn ẩn chứa sự đấu tranh giữa các mặt đối lập của 1 người quá đỗi nhạy cảm và vô tâm, yếu đuối và mạnh mẽ, dịu dàng và bướng bỉnh, đơn giản và khó hiểu, tự ti và ngạo mạn, trẻ con và đàn bà. 

Tôi không đặc biệt nhưng tôi khác biệt - Đơn sắc rực rỡ một nét màu dứt khoát.

Một số nguyên tố cô đơn nhưng không cô độc

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015



Thanh xuân của mình, hãy yêu người mình thích, ăn những gì mình thèm và làm những việc mà mình muốn. Sống mà, phải vui lên!

Bởi vì ngắn lắm, nên đừng cho phép ai đó lấy đi kiêu hãnh của bản thân. Vì tuổi xuân, chỉ đến một lần rồi mất, không ai có quyền cướp những năm tháng xinh đẹp đó đi!