Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

Muốn hay cần, cô đơn hay lựa chọn



"Hãy yêu khi nỗi nhớ của con muốn
Đừng yêu khi nỗi cô đơn của con cần."


- Nín đi con - [Lê Nguyễn Nhật Linh]

---




Đây là 1 trong số ít những câu làm mình phải ngưng lại, ngồi yên suy ngẫm 1 lúc lâu khi lần đầu tiên đọc được đâu đó trên stt của ai đó ko nhớ rõ. Nó gieo trong lòng mình 1 sự day dẳng hoang mang.
Vậy khi nào bạn nhận ra bạn đang nhớ 1 ai đó chứ ko phải là vì bạn đang cô đơn nên mới cần 1 ai đó cạnh mình? Liệu bao nhiêu người phân biệt rõ ràng được ranh giới giữa chuyện vì là anh ấy nên tôi cần và vì tôi cần người cạnh bên nên chọn anh ấy?

Thế mới thấy sự đúng ở cái câu "Đàn ông tốt kháng cự được sức quyến rũ - Phụ nữ tốt kháng cự được sự cô đơn!" Hay "Chỉ khi bạn có thể sống bình thản với sự cô đơn, mới có thế thật sự toàn dạ yêu 1 người mà không ràng buộc, không áp đặt, không quỵ vào."

---

Nhưng giữa muôn ngàn người trên thế giới lướt qua, có thể níu tay 1 người lại, vậy có được coi là đã vượt được cô đơn và nhận thấy cần có 1 người?


Ta nhìn thấy nỗi buồn của người dù người câm lặng
Nhìn thấy những khổ đau mà thản nhiên như gương hồ phẳng lặng
Nhìn thấy nước mắt người chảy ngược vào trong
Chỉ điều ấy thôi cũng đủ đau lòng…


Có những thay đổi trong cuộc sống mà mình không nghĩ sẽ xảy đến. Có những thay đổi làm người ta nghẹt thở và không muốn bước tiếp.




Cuộc sống này có những chuyện rất buồn cười. Chúng ta đã sống cả đời kiếm tìm cho mình một lý do, chúng ta vùi mình tìm ước mơ, chúng ta cố gắng đạt được những vị trí mình đã đặt ra,...
Cho đến một ngày bất chợt phát hiện hoá ra mọi thứ khiến những tháng năm qua mình luôn cảm thấy trống trải lại nằm trong tay của một người xa lạ.
Rồi từ khoảnh khắc ấy, mọi điều bản thân làm đều chỉ để biến người ấy thành một người quen thuộc với cuộc đời của mình, tất cả cố gắng chỉ để người ấy mỗi ngày từng chút một yêu thương thế giới của mình, để biết đâu một buổi sáng thức giấc, người ta ở lại và người ta không muốn ra đi.


-- Gia Đoàn --

[For Libra - thanks & goodbye]






___

Lâu lắm mới lại nói chuyện nhẹ nhàng và đàng hoàng với anh, bỏ qua hết những xét đoán dò đường, rào trước đón sau và tình cảm linh tinh, sự việc cũ xưa vào lời nói. 

Thật sự dốc hết lòng để nói với nhau như những ngày cũ, cũng đã lâu vậy rồi.

Anh giờ khác trước, mình cũng đổi thay nhiều, dù không phải vì nhau. Anh với mình như 2 đường thẳng, đang chạy đột ngột đâm sầm vào nhau 1 đoạn ngắn giữa quãng đời mông mênh. Thứ vướng lại duy nhất trong lòng mình, có lẽ là cái tên cho mối quan hệ đó. Ngắn ngủi mà khắc sâu, day dứt. Ngày nào cũng ngang qua nhau mà cố tình làm như xa lạ, cố tình nghênh ngang.

Để rồi cuối cùng, hôm nay, sau bao nhiêu đổ vỡ chạm va. Mình và anh đã có thể dẹp hết những lớp vỏ vốn đã cũ mòn vì những tin yêu và nghi kị, để mà dặn dò, trải lòng đôi ba câu.

Mình chỉ biết, cảm ơn anh vì đã giúp mình hiểu, một người con gái, muốn yêu thương tròn vẹn 1 người, điều đầu tiên là phải vượt được những cô đơn. Cảm ơn anh vì đã dạy mình biết cách lắng lòng suy nghĩ cho người khác, thay vì luôn lấy những thứ mình gọi là yêu thương phủ lên 1 mối quan hệ và bóp chết nó ngay khi còn chưa kịp rõ hình thành. Cảm ơn anh đã cho mình biết cách yêu thương của 1 người trưởng thành không phải như giành giật món đồ chơi trẻ nhỏ. 

Vậy đó, sau tất cả, giờ mới có thể bình bình an an mà nói cảm ơn, mà nói tạm biệt, mà nói với anh, tình cảm ấy, mình chưa bao giờ ép mình quên, vì mình trân trọng mọi cảm xúc của mình. Không phải luyến tiếc quá khứ, chỉ là trân trọng mọi thứ xúc cảm hiếm hoi mình có được trước cuộc đời.

Cảm ơn anh đã đến, đã đi, đã để lại!

Anh nói mỉm cười với cuộc sống, chọn sống tốt, mọi thứ sẽ tốt đẹp. Mình mỉm cười với anh, mong anh vui sống với những gì anh mong cầu.

Rồi mình nghĩ đến 1 người khác, một người mình mong có thể đủ trân trọng để bước cùng, sau những quãng chênh vênh.

---


p/s : Viết trên FB, nhưng vì 1 số lý do mà post chế độ riêng hạn chế người xem, giờ post lại ở đây :)

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

Chuyện mặt trời mặt trăng ...





"Chuyện là Mặt trời yêu Mặt Trăng. 


Yêu nhiều hơn bất kể thứ gì Mặt Trời có, lẫn mong muốn được có, trong toàn vũ trụ mênh mông bao nhiêu tỷ năm ánh sáng này. Khi ấy Mặt trời vẫn toả sáng cả ngày, nhưng vì yêu Mặt trăng mà xao lãng, đôi lúc chỉ vì để được hướng gần với Mặt trăng mà Mặt trời chỉ chiếu ánh sáng vào một chỗ, khiến rất nhiều hành tinh rơi vào hạn hán nặng nề, lụi tàn. Vì Mặt Trăng, Mặt Trời có thể làm bất kể điều gì Mặt Trăng mong muốn. Nhưng Mặt Trăng quá kiêu kì, còn Mặt trời lại thừa cuồng si. Cho dù là Mặt trời có làm gì đi nữa thì Mặt trăng vẫn không hài lòng, không một thứ gì dường như có thể làm Mặt trăng vui - cả luôn những nặng nghĩ của Mặt trời. Một hôm Mặt trời hỏi thẳng Mặt trăng:


- Rốt cuộc nàng muốn có điều gì nhất? Ta sẽ cho nàng hết. Ta muốn nàng biết rằng không có gì trong cõi đời này quan trọng bằng nàng.
- Ta muốn được như chàng.
- ...
- Ta muốn cả thiên hà này cũng phải nhìn vào ta rực rỡ và lộng lẫy như chàng.
- ...

Từ lúc đó đến bây giờ, mỗi ngày Mặt trời lại nguyện chết đi để Mặt trăng có thể toả sáng. Nhưng Mặt trời vẫn phải sưởi ấm vũ trụ này, vì thế Mặt trời phải sống lại thực hiện trách nhiệm của mình, và rồi lại đau đớn, lại nguyện chết đi vì Mặt trăng. 

Cứ thế tang thương mỗi ngày, tình sao đau đớn thế!?"


---


Em ước gì mình có thể trao cho anh thứ anh đang đi tìm, nhưng em không biết đó là cái gì. 

Có một phần trong anh được anh giữ cho riêng mình, không chia sẻ với ai, kể cả em. Cứ như thể em không phải là người đang thật sự ở bên anh. 

Tâm trí anh đang ở bên ai đó khác.


Đôi khi anh nhìn em, em biết anh đang nhìn thấy ai đó khác. Như thể anh đang chờ cô ấy đột ngột hiện ra để đưa anh đi khỏi tất cả những thứ này…






Dần em thấy mình không còn nhiều điều để kể về. 

Mọi thứ bình thường quá đỗi, kể lại là một điều khó khăn!

Yêu thương, đau buồn, hân hoan cũng vậy chỉ là những khoảng lặng thênh thang không biết về đâu!





"tôi có một giấc mơ. giấc mơ không quá lớn, đủ vừa bàn tay tôi, ấm sực. tôi giữ giấc mơ theo mình đi khắp nơi. dường tưởng giấc mơ như quả trứng, ngày nào đó sẽ nở ra những điều xinh đẹp. và tôi sẽ hạnh phúc. giữ những mong chờ cũng đủ thấy vui."

--- Agony In Dreams --- 

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015

Yêu đương là mù quáng ....




Vì cuộc sống có nhiều lúc ngột ngạt lắm. Ta lạc lối tìm nhau đến bao giờ ? 
Cũng đâu còn trẻ dại để mà hẹn hò rồi lại buông tay nhau.
Kiếp sau dù có yêu thương đến mấy cũng không còn dịp để gặp lại nhau đâu.

---  



Vậy nên em tự lừa mình, tự huyễn hoặc mình cũng được, cho bản thân và yêu thương 1 cơ hội thành hình.


Em đã nghĩ, với những lạnh lùng và xa cách, em phải buông tay thôi.
Em không cần được quan tâm từng chút, không cần dựa dẫm, không cần những câu thăm hỏi sáo rỗng và những cuộc gặp gỡ nhạt màu. Nhưng em cần yêu thương thật sự chứ không phải những hờ hững lạnh nhạt thoáng qua. Nên, đôi khi em hoang mang vô chừng về hiện tại, nhưng đôi khi cũng thấy, ừ, có lẽ, mình vẫn đang đủ đầy, 

Cuộc sống của em trong suốt, như chính những nghĩ suy trong em.
L. nói em là người rất dễ đoán, rất dễ dụ, rất dễ bị lợi dụng. Đó là lỗi của những lạc quan trong em, vì em luôn lấy mình đặt vào vị trí đối phương, cố tin, cố thấu hiểu, Vì một mối quan hệ không có sự tin tưởng, liệu có thực sự bền lâu?!

Em dù sao, cũng chỉ là đứa con gái nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn này. Đi qua bao nhiêu thứ, vẫn thấy mình chưa lớn, vẫn thấy mình chưa thể phân biệt đúng sai giữa những hỗn độn sắc màu. 

Nhưng em lại tin vào hơi ấm, tin vào ánh mắt, tin vào nụ hôn,

Suy cho cùng, em vẫn chỉ là đứa yếu mềm và trong suốt. 

Nên thôi, em sẽ cứ sống như là chính mình. Vì khi đã lựa chọn 1 ai đó, em sẽ lựa chọn tin mọi thứ, có được không? 





"Hoa điệp vàng tháng ba
Những phố mùa mưa xa
Một tên người vừa nhớ
Một tên người vừa quên….

Những phố dài anh đi
Mái nhà lên rêu xám
Chút tình nào phơi mưa
Em không là rêu bám

Hoa điệp vàng tháng ba
Những phố mù mưa xa
Một tên người ở lại
Suốt một đời riêng ta…"


— Đỗ Trung Quân —

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

Có cái bẫy chuột trong nhà!



"Một con chuột nhòm qua kẽ tường xem người nông dân và vợ anh ta đang mở gói gì đó. ‘Không biết cái hộp đó chứa thức ăn gì nhỉ?’ con chuột tò mò.

Và rồi nó hoảng hốt nhận ra đó là cái bẫy chuột. Nó chạy khắp sân để loan báo: ‘Có cái bẫy chuột trong nhà đấy nhé! Có cái bẫy chuột trong nhà đấy nhé!’.
Gà thấy vậy lục cục ậm ừ, ngẩng đầu lên bảo: ‘Này chuột, tớ thấy đây quả là mối nguy cho cậu, nhưng nó lại chẳng hề hấn gì với tớ. Thế nên cậu đừng ồn ào nữa!
Chuột chạy sang chuồng lợn: ‘Có cái bẫy chuột trong nhà đấy! Có cái bẫy chuột trong nhà đấy!’. Lợn tỏ ra thông cảm nhưng cũng bảo: ‘Tớ rất tiếc, chuột ạ. Nhưng tớ chẳng biết làm gì hơn ngoài việc cầu nguyện cho cậu’.
Chuột chạy đến báo tin cho bò. Bò thản nhiên: ‘Ồ, tớ rất lấy làm tiếc cho cậu, nhưng điều đó liên quan gì đến tớ?
Vậy là chuột lại quay vào trong nhà, chán nản vô cùng khi phải một mình đối mặt với cái bẫy chuột của người nông dân. Cho tới rất khuya đêm hôm đó, một âm thanh vang khắp căn nhà. Vợ người nông dân vội chạy tới xem con gì đã sập bẫy.
Trong bóng tối, bà không biết có một con rắn độc đã bị kẹp đuôi vào cái bẫy đó. Con rắn đớp ngay bà. Người nông dân vội vàng đưa vợ tới bệnh viện. Khi trở về nhà, bà lên cơn sốt. Thế là người nông dân liền bắt con gà mái ghẹ để nấu cháo cho vợ. Cơn sốt không dứt, bè bạn và hàng xóm tấp nập kéo tới thăm bà, người nông dân đã giết thịt con lợn mời họ. Nhưng rồi vợ ông cũng không thể qua khỏi.Bà chết, người nông dân đành phải mổ thịt con bò cái để làm đám ma.
Bạn thấy không, khi nghe thấy ai đó nói rằng họ đang phải đối mặt với một rắc rối và bạn nghĩ rằng nó chẳng liên quan gì tới mình, hãy nhớ rằng có một cái bẫy chuột ở trong nhà đấy nhé!"


----

Được anh đồng nghiệp ưu ái gửi qua cho coi nhắc nhở cái tính 'không - quan - tâm - gì - hết' của mình T^T ~ Lưu lại để nhớ, ta da ~ 





Đôi khi chữ nghĩa cũng không gánh nổi cảm xúc ...



Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015



"Ngày tháng yêu đương lúc đầu tình cờ và vội vã.
Dù biết ta đã từng đau đớn cũng đôi lần.
Mà thôi.. yêu đương là mù quáng.
Nép vào anh dẫu chút đắn đo ngại ngần.
Hạnh phúc như mấy thoáng qua, nhẹ nhàng ùa theo gió.
Người cũng xa mãi xa.. đưa tay với lấy những ân tình."
- [Thôi / Tiên Tiên ]


---


Luyến tiếc ?

[Mỗi ngày vài câu hay hay thích thích lụm được]






"Người ta sẽ luôn tiếc nuối một việc nếu khi làm việc đó người ta đã không cố hết khả năng trong tình yêu lại càng như thế."

"Một chút mỗi ngày - Minh Nhật"

---

Cho nên, phàm đã là việc gì bản thân yêu thích và mong muốn, Cứ dốc hết lòng hết sức 1 lần. 

Thành công thì tốt, không thành công thì thành nhân. Vì chắc chắn đến 1 thời điểm nào đó, nhìn lại sẽ thấy mình học hỏi được nhiều thứ từ chính các thành công đó, hoặc không, thì thành nhân từ cái thành công bị trì hoãn đó. 

---

Thật ra mình luôn thắc mắc, rốt cuộc 1 cuộc sống có luyến tiếc và không luyến tiếc, cái nào mới tốt ?

Vì lúc nào cũng tâm niệm, ở mỗi 1 phút giây, cứ sống hết sức, yêu hết mình, dốc cạn cả cái nhiệt huyết tuổi trẻ mà theo đuổi bất cứ thứ gì mang cho mình cảm xúc, cảm giác hay cảm động, Vì có những thứ, bình thường vụn vặt thôi, nhưng qua đi rồi sẽ không trở lại nữa bao giờ. Nên trân trọng, từng chút một, từng phút một, mới chính là sống đủ sống đầy. 
Mà đã sống đủ đầy, đã dốc hết ruột gan cho những gì mong cầu theo đuổi, thì ắt sẽ không luyến tiếc về sau.

Nhưng, 

"Cuộc sống không hề luyến tiếc chính là cuộc sống chưa từng trải qua thứ gì đủ tươi đẹp mà luyến tiếc."

Vậy vấn đề là, 'trân trọng' và 'luyến tiếc' liệu có phải vẫn quá mâu thuẫn với nhau không ?


---

Ừ thôi thì đành sống hết lòng, lao hết sức, có ra sao thì ra, mà có ra sao cũng chẳng sao. He he ~ 






"Em ghét việc mình không còn lựa chọn nào khác ngoài chuyện liều mạng yêu anh như thế này."


 - Alain De Botton -

Nhưng mà trong âm thầm, sâu trong tâm trí thôi chứ chả thể hiện ra ngoài nỗi.
Từ lúc nào, cảm xúc của em chỉ còn là dấu lặng thẳng đơ ?

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

Tại sao người ta không muốn đọc bài viết của bạn ?


[Cái này dài, nhưng thấy hay nhất đoạn này, nên lưu lại] 





6. Sự giả vờ trong viết lách có hai điều.
Giả vờ về ngôn ngữ và giả vờ về cảm xúc.


7. Giả vờ về ngôn ngữ là thứ đỏm dáng đáng sợ. Phần lớn những nhà văn thành công đều là những người viết sử dụng câu chữ đơn giản, chừng mực. Càng đơn giản càng bộc lộ một cái nhìn thiên về bản chất. Càng mô tả sự vật với ít từ ngữ nhất, càng khó. Những gì nói được bằng sự đơn giản, bao giờ cũng nói được nhiều hơn. Ngôn ngữ đỏm dáng bao giờ cũng bộc lộ một cái nhìn rỗng tuếch về nội dung hơn là sự thú vị.

8. Càng bóng bẩy, câu chữ càng đi khỏi thực chất của bản chất.
Một buổi chiều vàng như củ nghệ, khắc họa trong trí tưởng tượng của người đọc về mặt cảm nhận, ngắn và tốt hơn là một buổi chiều với những hoang hoải, khắc khoải, phai phôi… chúng chẳng tạo nên một “cảnh tượng” gì. Người đọc có cảm tưởng bạn đang làm màu.

9. Chưa kể, sự bóng bẩy thái quá không chỉ đem đến sự giả tạo cho văn bản. Mà còn đánh mất lòng tin người đọc.
Từ ngữ là sự thú vị. Nhưng từ ngữ cũng đem đến sự mệt mỏi. Người ta sẽ càng mệt mỏi hơn khi theo đuổi một cái gì “nhiều chữ” mà “ít nghĩa”. “To lớn” mà "không có gì”.

10. Tuy nhiên, sự bóng bẩy không phải là cái buộc ta phải loại bỏ hoàn toàn. Trong một chuỗi văn bản thô, sự bóng bẩy ở một chỗ nào đó sẽ làm cho mọi thứ trở nên sáng bừng lên. Nó giúp cho sự “thô sơ” trở nên mềm mại hơn. Trữ tình hơn.

11. Liều lượng hợp lí luôn là điều tiên quyết.
Hãy tưởng tượng văn bản như một ly cocktail. Nó là chuỗi tập hợp của những sự thật, cảm nhận, màu sắc, trí tưởng tượng, sự thăng hoa… Điều gì tiên quyết li cocktail trở nên ngon, chính là sự gia giảm những tập hợp con ở trên. Đừng bao giờ tăng một chất liệu nào đó vượt quá mức “nhận thức” của nó. Sự quá đà luôn là nỗi sợ hãi lớn nhất của mọi nhà văn khi họ đối diện với một trang viết. Đó chính là lí do, mọi nhà văn đều cần một người biên tập tinh tế.

12. Sự giả vờ của ngôn ngữ chính là con đường dẫn đến vế thứ hai đáng sợ hơn, sự giả vờ của cảm xúc, sự thái quá của cảm xúc.


- Lụm được đâu đó không rõ nguồn -


Viết và chúc (Cho sinh nhật ai đó chảnh như mèo!)


Chút xíu (chắc là) thương thương dành cho ngày sinh ai đó bên đời ... 


( Nếu có thể, cũng mong có thể tặng anh 1 nhành hướng dương, mong anh luôn rực rỡ như mặt trời buổi sớm, ấm áp và tươi vui )




Thật ra thay vì nói mình lạnh lùng, thiếu cảm xúc thì chắc nên nói mình có vấn đề về thể loại giao tiếp không thấy mặt, hay nôm na hơn là giao tiếp kiểu thời đại số.

Mình có thể ngồi lọc cọc gõ cả ngàn chữ để bình luận, xúc cảm ble ble gì đó về mối quan hệ giữa người với người, về nhân sinh quan, về cơn gió hôm nay chợt ấm hay cái máy lạnh cứ kêu è è. Nhưng bảo mình pm vào nick của 1 ai đó, nhắn tin cho số điện thoại nào đó, gọi 1 cuộc gọi điện vào giờ nào đó, để đơn thuần là hỏi han, quan tâm hay gì gì đó thuộc về vấn đề tình cảm, quan tâm và sẻ chia, mình lại không làm được, hay chính xác là không biết cách làm, không biết, thiệt.


Như khi mình đọc qua stt của bạn bè, thân hay không thân cũng không cần bàn tới, thấy bạn bệnh, bạn buồn, bạn gặp rắc rối. Nếu như kiểu vấn đề mà bạn gặp phải mình nghĩ mình không giúp được gì, mình sẽ lướt hẳn qua. Không phải kiểu vô cảm, mà là kiểu, ồ, pm hỏi han cũng không giúp được gì, nói năng sáo rỗng an ủi thường tỉnh thì thấy mình giả giả, khuyên bảo này kia thì đôi khi làm người ta hoang mang loay hoay hơn nữa. Thôi vậy ...
Thế là thôi, thế là thấy mình trôi tuột đi giữa tám trăm ngàn câu hỏi thăm quan tâm này nọ, thấy mối quan hệ kia cũng dần trôi tuột đi giữa những xúc cảm chân thành của sự liên kết của con người với con người giữa nhân loại, ấm áp và đầy đủ hơn kiểu lặng lẽ ngó rồi thôi, đơ đơ lạnh lùng cố hữu của mình.

Như hôm nay là ngày sinh nhật ai kia. Thức làm vài việc, sắp xếp vài thứ cho đến đúng 12h, muốn nhắn cho anh một câu, lại loay hoay thấy ngôn từ thế nào cũng thật là sáo rỗng, lại lo lắng người ta đang ngủ, nhắn nhắn lỡ mất giấc, khó ngủ lại, hôm sau đi làm mệt mỏi, thì thiệt là không vui vẻ gì. Lên FB nhắn, lại thấy không biết nhắn làm sao. Vì trong lòng mình, mọi thứ bản thân muốn có chỉ đơn giản là làm là có, nên chúc này chúc nọ, thấy cũng chỉ là lời chúc mà thôi. Gạn ý gạn từ, cuối cùng mới gõ được vài chữ, ngắn, nhưng mình cho rằng đó cũng là những gì mình thật sự dành trao. Sáng dậy, thấy bao nhiêu người chúc anh bao nhiêu là thứ, tự nhiên thấy mình buồn cười, mình ngớ ngẩn, minh tào lao, sinh nhật, đôi khi đơn thuần là 1 lời chúc xuất phát từ tâm, cũng đủ trọn vẹn vui vầy, đâu cần như mình nghĩ nhiều đến vậy, rồi thành ra nó ngắn ngủi sơ sài.

Như lúc này, cũng muốn nhắn thêm cái tin, hay gọi cho anh 1 cuộc gọi, đại loại là tự nhiên muốn, rất muốn, nhưng rồi đầu lại trống rỗng, lại không biết nói gì, lại thôi. 

---

Bởi người ta nói, thầy bói không bói được cho chính mình. Đứa làm truyền thông, làm viết lách như mình, đến khi cần lại không nặn được ra 1 câu, 1 chữ.

---

Thôi thì vẫn cứ âm thầm trong lòng, chúc cho người ta, vui vẻ, đủ đầy và hạnh phúc, không chỉ trong ngày này, mà trọn vẹn những ngày về sau :)





Chỉ xin một lần tay nắm, đừng buông .... 


Xa lạ ...






Trước đây đó, em là con mèo nhỏ. 

Em tự cho mình là thế.

Em thấy con gái giống loài mèo rất tốt, đủ kiêu hãnh, đủ chảnh chọe, đủ sức làm mê đắm những thằng đàn ông ngoài đường, lại còn biết nũng nịu, biết làm trò để giữ chân người đàn ông bên mình làm của riêng. Đàn ông thích mèo, vì thích chinh phục, thích ôm ấp, thích vuốt ve. Và mèo, cũng là loại ít tốn công chăm sóc nhất, mà vẫn quẩn quanh bên họ, không bám riết như cơ hó, nhưng cũng không phiền phức như thỏ, như chuột, như sóc, như nhím.

Từ lúc biết yêu thương một ai đó ngoài gia đình, em tự cho mình là mèo nhỏ, 

Em bắt đầu có thói quen kiu 'meo - meo' mỗi khi nhõng nhẽo, vòi vĩnh gì đó. Thói quen kiu 'méo' khi giật mình, khi phản đối, nói chung là 1 câu liệu hay vì 'á' 'é' gì gì đó của mọi người. Rồi em cũng chảnh mèo, cũng kiêu hãnh, cũng xa cách, cũng vờn đuổi .v.v... Làm đủ trò hầm bà lằng nhằng như mọi đứa con gái khác tự - tin - rằng - mình - đang - được - yêu - thương.

Nhưng đó là thời xa rồi, cái thời tuổi trẻ nông nỗi và mang trong mình không ít mơ tưởng song hành cũng cuồng nhiệt ấy.

Mà hình như cũng chưa xa lắm.

Cũng vừa mới đây thôi.

Nhưng rồi em chả biết lý do gì lại làm em thay đổi.

Thay đổi chóng vánh đến bàn thân em cũng bàng hoàng. Mọi người xung quanh bàng hoàng. Những người thương em bàng hoàng. Từng tế bào trong em cũng run cảm mãnh liệt trước xung động của sự bàng hoàng trong em và quanh em.

Em trở nên lười nói. Cảm thấy mọi ngôn từ mình phát ra thành âm thanh đều là 1 sự sắp xếp méo mó của cảm xúc trong em. Nó không thật, nó không đúng, nó không nguyên vẹn. Nó biến thành 1 cái gì đó quá logic, quá lí trí, quá xa lạ đối với những ngôn từ em giấu trong nội tâm.
Và vậy là em lười nói.

Như kiểu sợ hãi chuyện nhận ra mọi thanh âm của mình đều xa lạ.

Mọi thứ từ bản thân mình phát ra ngoài đều xa lạ. Con chữ gõ lộc cộc trên bàn phím cũng xa lạ. Yêu thương xa lạ. Nhịp đập xa lạ. Hơi ấm xa lạ. Mọi thứ, mọi thứ, mọi thứ ...

---

Giờ, mọi người đều thấy ở em 1 sự lạnh lùng cố hữa. Ngày xưa chỉ trong công việc em mới lạnh, giờ trong mọi mối quan hệ, em đều lạnh như thế. Kiểu như lí trí nó dần mài mòn mọi cảm xúc trong em, tròn vành vạnh, chẳng còn cạnh sắc nào.

K. nói em không chỉ biểu cảm không có, phản ứng chậm mà còn được cái giọng nói đều đều không xúc cảm nữa. Em thấy mình ngày ngày cũng không còn cảm xúc, thiệt.

Mà cảm xúc còn hay bị kiểu tuông ra, xong đứt vô cớ.

Như lúc này.

Tự nhiên không biết mình muốn viết gì.

Mà cũng không biết viết gì nữa.

Hết.

Rồi.

---



Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

[Monologue]



Vẫn là em rơi chơi vơi giữa đời

---



[Em
cười với cầu vồng nhạt màu
nhàu nhĩ những đêm cô đơn
đùa với ngón tay cô độc
thu mình trong con ốc
bao giờ chúng ta mới tìm thấy nhau?

Em
phải cười trước bao nhiêu tiếng shutter lạnh tanh nữa
phải ôm bao nhiêu người nữa
phải chịu bao nhiêu cơn gió luồn qua kẽ tay
lặng người trong âm thanh buồn này
trí nhớ mới được thay thế
và chúng ta mới được yêu nhau?]




"Em thấy như vầy, không ai mạnh mẽ để mà mạnh mẽ. Phàm làm người, nhất là con gái, người ta chỉ mạnh mẽ để có ai đó đến bên cho quyền được yếu đuối mà thôi. 

Chẳng lẽ đến một sự thật giản đơn như vậy, đàn ông các anh cũng cần em dạy?”

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

Nhạc, con chữ và cõi lòng


[Lang thang vô tình nhớ ra cái bài này mình đã viết rất rất lâu rồi, cho Kenh9x, mà giờ trang không hoạt động nữa. May là có lưu link thì vẫn còn vào được, nên thôi mang về blog, lưu lại những gì đã từng là của mình.] 




Lâu lắm rồi tôi không còn nghe hòa tấu.

Cũng không còn đu đưa lòng mình theo điệu Violin réo rắt của thứ âm nhạc mà anh gọi là “ma quỷ” ấy: thứ âm nhạc vợ chồng, thứ âm nhạc của riêng Secret Garden mới có.

Lâu lắm rồi tôi không còn cho lòng mình như suối nguồn chảy tuôn mà không hề ngần ngại.
Tôi không khép cửa lòng mình nhưng tôi chưa bao giờ để nó có một ngày thoáng đãng. Trong cái không gian chật hẹp như căn gác xép nhỏ ấy, tôi chứa đầy kỷ niệm và bụi bặm không nỡ di dời.

Thời gian đó, tôi gột rửa kỷ niệm, gột rửa lòng mình bằng những bản Violin cứa vào tim.

Để thay máu!

Tôi vẫn đi cà phê với đầy đủ mọi loại âm nhạc.

Trịnh có, nhạc quê hương có, nhạc trữ tình có, nhạc sến có, hòa tấu cũng có nhưng chúng trôi qua tôi chóng vánh đến nỗi khi đêm về, tôi tự thấy đời sống mình mới buồn tẻ làm sao.

Âm nhạc và sách – tôi đã để chúng ngủ vùi trong chiếc tủ mục nát của lòng mình.

Thoáng chút ăn năn hối lỗi. Nhưng biết phải làm gì khi ngoài kia, thời gian cứ cắm đầu mà chạy bỏ xa tuổi thanh xuân? Nhiều đêm tôi đã nghĩ, liệu khi già hơn tôi có hối tiếc khi nhìn lại quãng đời này không?

Nghĩ vậy, tự dưng tôi thấy mình vớ vẩn.

Chắc hẳn ai cũng một lần tự vấn mình như thế. Tuổi tác hằn lên những nếp cười và nếp nghĩ.

Để tự ràng buộc mình.


Đêm nay, dọn dẹp lại máy tính, nhiều thứ hiện về và không thể nào tránh khỏi khoảnh khắc cũ. Những tháng ngày chưa có anh, những tháng ngày tôi tìm quên trong những nốt nhạc trầm bổng.

Đến nỗi khoảng thời gian đó tôi đã nghĩ, nếu không có âm nhạc và những con chữ, tôi chẳng biết bấu víu vào đâu cả. Có nhiều đêm nghiêng trôi, thấy tóc mình đẫm ướt.

Tôi nhận ra rằng con người ta chỉ thật sự khóc khi một mình

Tôi thường đắm mình vào những con chữ. 

Chúng rơi loạn xạ rồi tự xếp vào nhau theo cách hợp lý nhất. Những cái note, những dòng nhật ký để ở chế độ một mình cũng phần nào khiến lòng dịu lại. Tôi viết nhiều nhưng thú thật, tôi không dám viết đoạn kết cho những cuộc tình. Sự kết thúc có hậu và viên mãn ai cũng mong đợi nhưng tôi vẫn sợ những điều bất trắc. 

Nên bây giờ, dẫu có anh tôi vẫn để cuộc tình mình là một dấu chấm lửng. 
Có những chuyện người ta chỉ dám mơ một cách kín đáo nhẹ nhàng như một kẻ trộm trót nghĩ về hạnh phúc. 

Và tôi cũng vậy.

Đêm nay, bản nhạc cũ bật lên. 

Như thường lệ, tôi vẫn chỉ dám nghe một mình: khi hoàn toàn cô độc.





Ta cứ hôn rất lâu, được không người ?



[Uống nhầm một ánh mắt
Cơn say theo nửa đời ... ]




Cô đã từng nghĩ, chỉ cần H. chạm vào cô thêm 1 lần nữa, cô sẽ điên cuồng bất chấp mà giữ lại anh cho mình, như những dại cuồng mà ngày xưa từng có, từng buông.
Nhưng khoảng khắc ấy, cô bất động.
Cô thấy lòng mình như đóng băng, chết lặng, không thể phản ứng, không thể suy nghĩ, để mặc cho nụ hôn của anh rơi lên môi mà không có bất kì một nhịp đập nào làm xáo động.

Ánh mắt anh hoe đỏ, nhìn thẳng vào thấu buốt tim cô.

Cô sợ ánh mắt đó, cô thương ánh mắt đó, cô vấn vương bao lần không cách nào bỏ xuống ... cũng chính vì ánh mắt sâu thẳm ấy của anh.

- Minh lại coi như chưa có gì xảy ra nhé, quên đi nhé.

Câu nói ấy đưa cô rơi tõm vào khoảng thời gian đen ngòm của những ngày tháng cũ. Mà chắc, cũng chưa cũ, chỉ mới vừa đây thôi. Như ngày cô thức dậy cạnh anh, câu nói ấy, cũng khiến tim cô lạnh buốt và trơ ra, như lúc này.

Hoàn toàn, trái tim cô, là lỗ rỗng.

- Rốt cuộc anh muốn gì ?

Anh cười, không phải nụ cười đùa bỡn như mọi khi, Ít ra, là bàn thân cô cảm thấy như vậy. Anh lại hôn cô, cô lại không cách nào phản ứng lại, mọi thứ xoay vòng như một vòng tròn bất tận mà cô chưa bao giờ có thể khốntg chế mình tránh xa ra.

Mơ hồ, cô thấy như mọi thứ của 1 năm qua đang xoay vòng lại, không khác đi 1 chút nào, xoay vòng lại, một cách rõ ràng và tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Không phải ngày đó, thứ bắt đầu giữa cô và H. cũng là một nụ hôn bất ngờ, vội vã nhưng mạnh mẽ và điên cuồng thế này sao ?

Cô bắt đầu cảm thấy chính mình mờ đi, không phân biệt được đâu là thực đâu là những ảo vọng cô đã vẽ ra trong đầu suốt bao nhiêu ngày chới với.

---

Cô thương anh, cô biết. Không phải cô luôn gọi anh là "người mình thương" đó sao. Nhưng tuyệt nhiên, cô chưa bao giờ nói cho anh biết điều đó, cũng như anh, chưa bao giờ nói bất kì điều gì khẳng định tình cảm với cô, Dù mỗi khi nhớ lại, sắp xếp lại từng chi tiết nhỏ những ngày đó, cô hiểu ra mình đã vô tâm với anh đến mức nào.

Cô không muốn mình lặp lại sai lầm lần nữa. Cô muốn trốn chạy, bước chân cô cuống cuồng lao đi khỏi vòng tay anh. Cô đi mà gần như chạy. Anh không đuổi theo, không níu lấy. Như những ngày đó, anh và cô lao đến bên nhau, rồi lẳng lặng xa nhau. Không ồn ào, không níu giữ.

Rốt cuộc, giữa những điểm mốc thời gian lặp lại này. Cô phải làm gì, cho trọn vẹn những yêu thương?


---

Cô nhớ tiếng ghi-ta của anh, nhớ quá nhớ quá ...


Góc tối của em đâu ?



Vì ai cũng cần một chốn để quẩn quanh ... 



( Ảnh chôm trên pinterest )



Hồi nhỏ, những lúc giận ai đó hoặc tủi thân, mình thường chui vào một góc giường, chùm chăn lên và khóc một trận ngon lành. Khóc xong rất mệt, thế là xoãi chân, úp mặt ngủ một giấc, tỉnh dậy những giận dữ, buồn bực mười phần tan tám chín. 

Hình như hội trẻ con đứa nào cũng thế, đều có một cái góc bí mật để chui vào trốn, để khóc cho trôi sạch hoặc gặm nhấm hết những nỗi buồn be bé, khi ra khỏi buồn phiền đều đã được bỏ lại sau lưng.

Lớn lên, mình muốn tìm một chỗ để giấu những thứ mình không muốn giữ, không muốn mang vác theo, vậy mà một góc tối nhỏ ấy, xem ra cũng rất khó tìm. 

Người lớn tưởng được sống riêng tư tự chủ hơn, nhưng thực ra, cuộc sống của họ như phim nhựa chiếu tự do giữa chợ, ai cũng có thể xem, ai cũng có quyền bình phẩm, ai cũng tò mò. 

---

Mình cũng nhận ra, bởi trái tim người lớn không còn thuần khiết, bởi đầu óc họ toan tính quá nhiều, họ cũng khó rũ bỏ buồn phiền hơn trẻ nhỏ. Ngay cả khi đã có một góc tối thật sự riêng tư, rất nhiều người lớn đã không còn có thể khóc ngon lành một trận, ngủ một giấc dài sâu để sáng mai lại tươi mới hiền vui như cũ. Cái góc tối của họ được đặt vào trái tim nhỏ bé mang đi khắp chốn, không phải là nơi họ có thể trốn vào, mà là nơi họ cất đi những nỗi buồn đóng chặt.

Mình tin ai cũng cần một góc tối, bởi ai mà không cần một nơi để chui vào co chân ngồi khóc hay trút bỏ những buồn phiền chỉ mình biết với mình. 

Góc tối của em, ai đem giấu mất rồi ? 



Cùng nhau làm ...



Nói chuyện riêng với từng người, để tìm lời giải cho chình cái băn khoăn còn vương lại trong lòng mình trước khi thật sự bắt đầu cái dự án khởi nghiệp đầu tiên và có thể là dự án cả đời của mình. Rằng mọi người làm cùng mình, là vì tin ở mình, hay thật sự tin ở dự án này, thấy dự án này thật sự sẽ 'ăn nên làm ra' ...


( lụm ảnh đâu đó trên Pinterest ) 



- Ta không tìm thấy lý do nào khiến nó không thành công cả, nên cứ làm thôi.

- Bạn chỉ cần biết, bạn không phải đang đơn độc 1 mình, vậy thôi, đừng nghĩ nhiều.

- Em tin vào dự án này, ít ra những bước khởi đầu em thấy mình đang đi đúng hướng, đi ổn.

- Tin tưởng chị là bước căn bản để làm theo những gì chị đề ra, không tin chị thì dù plan chị có hay ho cỡ nào em cũng cân nhắc.

- Là tin tưởng ở ss, cơ bản thì em tin ss + vs việc những gì ss đưa ra nữa nên lại càng tin thôi.



---

Mình có lý do gì để không tiếp tục cố gắng và tự tin tưởng vào bản thân, vào những người đáng yêu này không ??? 

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015



"Có người đã nói rằng: Điều gì mà không giết được bạn sẽ làm bạn mạnh mẽ hơn. Tôi không tin vậy. Tôi thì nghĩ những thứ cố gắng giết chết bạn sẽ chỉ khiến bạn giận dữ và buồn bã. Những điều tốt đẹp mới mang lại sức mạnh - gia đình, bạn bè, sự thoả mãn khi làm việc chăm chỉ. Những thứ đó sẽ giúp bạn bình an. Những thứ đó sẽ giúp bạn vực dậy khi bạn đổ vỡ"

Jackson Teller (Sons of Anarchy)

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

Ngột ngạt và muốn bỏ trốn ...




Như là nỗi buồn của em


[Vì ngôn từ của em chỉ dệt được buồn thương ... ]


( ảnh lụm trên Pinterest, từ ShiShi )



Suy nghĩ nghiêm túc về chuyện sẽ chỉ viết này nọ trên blog, không viết lan tràn trên FB nữa. 

Vì thật sự, những gì em có thể trải lên con chữ, lên ngôn từ, lên cái bàm phím khô khốc vẫn luôn chỉ là những buồn thương đau đáu và vấn vương,
Thảng như, khi nhìn cái gì đó liên quan đến công việc, em chỉ nghĩ đến chuyện có thể dùng nó để làm ăn như thế nào ... 1 kiểu ý niệm ăn sâu vào máu. Không thể khống chế, không thể thoát ra, không thể vẫy vùng, chỉ có thể thỏa hiệp.

Mà người với người, cần những yêu thương chứ không cần những buồn vương ~ 

---

Em hài lòng với mình cùa hiện tại, bên cạnh nhưng công việc vụn vặt, những người ở cạnh bên.

Như một công việc nho nhỏ em yêu thích, ngày ngày đến công ty không ohải là kiểu uề oải không muốn đi, mà là bật dậy, và đến đó, làm thứ công việc điều đặn giản đơn.
Như những dự án nho nhỏ em đang đổ tâm sức vào, dệt nên những ước mộng lấp lánh nhưng vẫn bé xíu xiu cho những càm xúc dịu dàng vụn vặt, cái 'thế giới' em đang từng bước dựng xây.
Như những ai đang cạnh bên, đang luôn ủng hộ, luôn dịu dàng, luôn an tĩnh lắng nghe và nói này nọ với em. Những người bạn mà em luôn mong mỏi có được từ trong những kí ức rất xa.
Như một ai đó cho em nhớ đến, em băn khoăn, em nghĩ ngợi. Đâu đó đã nói rằng, có 1 ai đó để đặt niềm yêu thích, và những nghĩ suy cũng chính là một loại hạnh phúc, đúng không?
Như những phút giây lướt ngang qua phố, em vẫn đủ nhẹ nhàng để ngắm nhìn tiếng cây reo, cái lá rơi hay vạt nắng chiều sắp tắt, mà an nhiên, mà lắng lòng.
Như mỗi khi bước ra đường, em vẫn đủ phấn khởi mà điểm tô cho mình chút son, chọn cho mình một mùi nước hoa dịu dàng và một bộ váy đủ đẹp, để không bỏ bê mình trong cuộc sống vội vàng.
Và như thỉnh thoảng vài đêm, em thả trôi mình trong con chữ, trong tiếng ghita mộc của quán Acoutics quen, thấy trái tim mình vẫn đập những nhịp đập đa đoan cố hữu.

Nên, nỗi buồn trong em chỉ là con chữ dệt nên bởi một xíu ưu phiền, trải ra là hết, là cạn, là thôi.
Mà, với cái buồn thương vô duyên đến thế, có lẽ, chỉ nên gói gọn trong những con chữ em dành tỉ tê với riêng mình ...


P/s : Album [ Acoutics ] đang nghe ...



"Tôi không cố chống cự cái cảm giác miên man ngọt ngào khi biết mình yêu ai đó. Sẽ rất ít lần trong đời bạn nhận ra mình yêu ai đó, yêu đến bất chấp mọi điều"

 [Những ảo điệu, Nguyễn Thiên Ngân]

---


Làm sao để học được cách yêu ai đó bất chấp mọi điều ? 

Nhớ!




"Nếu chúng mình thương nhau thì ngày mai sẽ vui
Góc phố chẳng trầm tư nhìn mầm hoa chưa nở
Lũ thiên di chẳng còn suy nghĩ là nên đi hay ở
Và em sẽ cười, sẽ hát, chẳng mông lung!"







Chỉ là em nhớ anh rồi, nhưng vì em hứa với lòng mình rằng em là cá, nên chỉ có thể quẩn quanh trong bể kính chờ anh ...


Thứ Tư, 4 tháng 3, 2015

[Story] - Nhưng tôi đã trao người tất cả




Lấy chuyện thật phóng tác thành hư cấu. 

Mong nỗi buồn đơn tấu gãy đôi đi.



( Tôi chạm chân anh lạnh toát - Biết sớm muộn tôi cũng tàn )



Nhưng tôi đã trao người tất cả.

Người tình mang về một chậu hoa Nhài có hương thơm của ánh trời và bao la.

Người ôm ấp thứ cây lạ lùng với vẻ mặt dịu dàng làm tôi tuyệt vọng. Đêm đến trước khi thiếp ngủ, người đặt nó giữa ban công, hôn lên những cánh hoa nhỏ và chúc chúng ngủ ngon. Buổi sáng nào dậy sớm người sẽ chăm sóc chậu cây tỉ mẩn và hát cho nghe. Bộ dáng đó gợi nhớ đến hàng xóm người Hoa trước đây của tôi. Người đàn ông đơn thân đó có một tình yêu dị kì với những chậu cây trong vườn nhà. 

Tôi chẳng thể hiểu được. Mọi sinh vật tôi từng nuôi đều rũ chết rất nhanh. 

Như thể chúng muốn sớm thoát khỏi bàn tay tôi vậy.

Nước mắt người hực ấm khi rơi trên cánh tay tôi.

Khi người tình có chậu hoa Nhài rồi, người quên mất tôi. Có lẽ cũng chưa bao giờ nhớ. 
Đa phần thời gian, tôi chỉ nhìn dáng lưng người ngồi co mình bên chậu cây đó, thủ thỉ những lời thương mến dịu dàng. 

Bao lâu rồi kể từ lần cuối tôi ngắm gương mặt người? 

Nhưng tôi không thật sự bận tâm. 

Lạ lùng làm sao.

Tôi đâu định gây tổn thương.

Người tình sẽ khóc nếu tôi chạm vào người. 

Hệt như một giống cây xa lạ, bị nhiễm độc nếu tiếp xúc với dị vật. Người co quắp khóc giữa tiếng nấc và cơn hen. Nhưng tôi vẫn không được phép chạm vào. 

Còn bao nhiêu ngày trước khi những mầm giống đâm chồi và từ người mọc ra những chiếc lá xanh?

Một chất độc đặc quánh chảy trong huyết quản của tôi, lan nhiễm rất nhanh ra xung quanh. Người tình nói chất độc đó đã làm nửa bên mắt trái tôi hóa đen, giống như mắt một con quái vật. 

- Đừng ăn tôi. Đừng ăn mất những bông hoa của tôi. 

Người tình khóc bảo tôi vậy. 

 Nhưng tôi đâu định gây tổn thương. Nhưng tôi không muốn tổn hại ai cả. Tôi không phải giống loài quái dạng.

- Đã sai ở đâu hả? Tại sao tình yêu của chúng mình lại độc hại thế này?

Người tình khóc trong vô cảm. Nước mắt đầm đìa trên gương mặt người có lẽ không còn gợi nhức những rạn vỡ và lệch lạc, chúng chỉ chảy ra cho vơi cạn hố đau khổ dồn ứ tôi từng đào bới. Người ngồi cạnh chậu cây tỏa mùi của ánh trời và rộng lớn, vai sụp xuống chẳng thể tiếp tục chống đỡ sức nặng của chất độc rò rỉ nơi tôi.

Nhưng tôi đã trao người  tất cả.

Một đêm nọ trong giấc mơ tôi chứng kiến cảnh người tình rời đi. 

Người đang ngồi ở ban công bên chậu hoa đã bung nở hàng ngàn cánh trắng hàng ngàn chiếc lá tỏa hương đến nhức nhối, ngắm nhìn chúng, cầu nguyện chúng bảo vệ mình khỏi thứ độc quánh đặc.
Người hát và cười khẽ, âm thanh non nớt như một đứa trẻ. 

Gió thổi ngang, cuốn theo vài cánh hoa nửa úa vút vào đêm đen của thành phố xa cách mù khói này. Người nhìn theo chúng bay đi mất dấu và phủ lên những gì còn lại chỉ là bóng tối bốn bể. 

- Nhưng tôi  đã trao người  tất cả ... 

Tôi thầm thì từ khoảng cách nghìn dặm hoặc chỉ vài bước chân. Người tình đứng dậy ra đi không dấu tích nào sót lại, chỉ có chậu hoa Nhài cô độc đón sương chẳng còn bàn tay ai chăm sóc.

Một sáng nọ tôi thức giấc nhận ra giấc mơ đó là sự thật. 

Âm thanh của nhạc Ngô Thụy Miên  phát ra từ nhà bên hoang hoải không hề an ủi.

Nhưng người bứt xé tất thảy chỉ để chứng minh người đã thắng

...

Nếu kẻ địch không phải sự chai sạn này, có lẽ tôi mới thắng.


---
---
---

P/s : Cảm giác bị ám ảnh Zelda Gin quá nặng, quá mức, ...




"Anh có thể giữ bí mật không?

Khi họ nói yêu thương là hy sinh, thật ra em không bao giờ hiểu. Đáng lẽ yêu thương là vị kỷ, yêu thương là co cụm. Yêu thương sẽ cần tự bảo vệ chính mình.


Trái tim anh từ sắt đá. Khi ngón tay chúng mình chạm vào nhau, em liền biết tới sợ hãi. Có lẽ tình cảm đơn hướng thì chẳng gì là mới mẻ. Có lẽ thứ cho đi một chiều không được đáp hoàn chỉ là cố hữu quen thuộc. Nhưng em sợ nguyên do của những điều vẫn xảy ra ấy là từ chính em. Em sợ trong mình thiếu sót căn bản một thứ gì em không rõ. Bởi có lẽ trái tim anh vốn không hoàn toàn từ sắt đá.

Khi anh ở đây với em.

Nhưng anh vốn chẳng hề ở đây bên cạnh."

--

[Lụm được ở đâu đó, thấy hay hay nên post lưu lại vậy thôi ... ] 

[Ma Kết]



[Cho cái phần Ma Kết trong tôi ] 




( Vẫn là ảnh chôm bên FB của bạn Sò Nhảy Sông

Nếu bạn hỏi tôi, hình ảnh của Kết là gì. Tôi sẽ nói, đó là 1 chàng trai/cô gái với cặp cánh đen và đôi mắt u buồn, hiện thân của bóng đêm. Nhưng đây ko có nghĩa là những gì u buồn nhất, tiêu cực nhất là thuộc về Kết. 2 chữ tĩnh lặng thích hợp để miêu tả nhất về Kết.

Kết luôn cố gắng bình thản trong mọi tình huống, mọi cách cư xử dù cho trong lòng đang nổi bão.

Kết luôn có 1 mặt nạ cho mình khi tiếp xúc với người khác. Nếu bạn có thể thấy được những cảm xúc khác ở Kết, thậm chí nước mắt của Kết, bạn là người Kết tin tưởng nhất. Kết ko ngại bộc lộ mặt yếu đuối nhất của mình với bạn. Kết ko cần ở bạn điều gì, chỉ hy vọng bạn có thể yên lặng ở bên cạnh Kết, vậy là đủ.

Kết có thể cười rất tươi nhưng lại luôn có 1 cái gì đó man mác buồn ở Kết. Trong lòng Kết, luôn có 1 chỗ sâu nhất mà ko ai có thể chạm vào. Cho dù Kết có muốn, cũng ko thể giúp bất kỳ ai chạm vào được nó.
Và hơn ai hết, Kết thích hợp nhất làm 1 kẻ bên lề. 1 kẻ đứng đó và quan sát mọi thứ xung quanh. Khi Kết đứng đó và quan sát mọi người, những nhận xét về họ lướt qua trong đầu nhanh chóng và ko lưu lại chút gì.
Và nếu bạn hỏi tôi, Kết có buồn ko khi luôn thản nhiên như thế. Tôi sẽ trả lời bạn 1 cách chắc chắn rằng Kết ko hề buồn. Đơn giản vì, đó là 1 thói quen.

Cảm ơn vì đã yêu em ...







Muốn viết rất nhiều thứ, về anh, về chuyện đã qua, về những gì em cảm nhận, về 'món quà muộn tận 7 năm'. Nhưng ngủ qua một giấc dài, lại thấy lòng an nhiên đến lạ, đến mức không biết phải viết gì. Con chữ tự nhiên khựng lại trên bàn phím khô khốc. 

Nhưng mà lâu lắm rồi, mới có 1 ngày em ngủ thật ngon.

---

Cảm ơn anh
Vì trong những tháng ngày cũ, chúng ta đã ở cạnh nhau, thật hạnh phúc.
Vì trong những khoảng thời gian em gục ngã, em không có gì trong tay, có anh kề bên.
Vì đến tận lúc này, cũng là anh giúp em gỡ được nút thắt trong lòng.

Vì bây giờ, em đã có thể trả lời được câu hỏi 'Em đã từng yêu ai sâu sắc?


Cảm ơn anh vì đã yêu em :) 

Em đã từng yêu ai sâu sắc?


Dạo này em dành nhiều thời gian để nghĩ về những vụn vặt, và lắng lòng ngồi trò chuyện với bạn bè những góc nho nhỏ trong thường nhật, ngoài những tất bật bộn bề của công việc, cuộc sống và những dự án hay ho đang quyết tâm làm.

Thời gian hữu hạn, nên khi nào còn có đủ để lặng, thì nên lặng, đúng không ?





D. nói với em rằng, những người mang tình cảm đặt vào em thường bị cách phản ứng của em làm cho không thể nào nhìn rõ. Ngoài kiểu lạnh lùng ngoài mặt như K. nói, chính cái mỏng manh của em lại làm cho người khác có cảm giác, em chỉ là quá cần 1 con người, 1 hơi ấm, 1 bàn tay, 1 con đường, chứ không phải là cần 1 con người trong hình hài 1 danh từ xác định.

Nghĩa là, họ cảm thấy, với em, ai cũng được, miễn là ấm áp, miễn là cạnh bên.

Mà em, sau khi nghe xong, cũng ngồi thẩn thờ mất 1 lúc, không biết, đâu mới thật là bản thân mình. 

D. nói em đôi lúc ích kỉ đến làm đau lòng những người muốn đặt yêu thương. Như giả, những danh xưng là 'anh' là 'bạn' em đặt ra lan tràn những con chữ, bài viết hay chỉ là những stt ngắn ngủi trong ngày. Chẳng phải, chỉ mỗi lòng em biết, những danh xưng đó, em dành cho ai hay sao. Vậy làm gì có người nào dám khẳng định, người đang được em nhớ, em thương, em cần, em nhắc đến, chính là mình. Rồi khi em pm, em nhắn tin, em gọi đến họ, trong lòng họ lại tràn đầy cái cảm giác em lại đang bi thương và tìm '1 - ai - đó' lấp đầy cảm giác mà thôi. 

---

- Sao mày không gọi ảnh đi ? Muốn gặp thì cứ gọi, bạn trai không phải để cạnh bên những lúc thế này sao?

- Tao không dám, chính vì đang chông chênh, nên có cảm giác, nếu bị từ chối, tao sẽ hụt hẫng đến mức ngã nhào, đến mức không còn thiết tha gì nữa mất.

---

- Rồi sau khi người ta nói bận, nói mệt, nói ngủ, nói chúc ngủ ngon, em nói gì ?

- Thì em cũng chỉ biết nói 'Ừ, vậy anh ngủ ngon nha!' chứ nói gì nữa bây giờ ?!

---

- Sao bà không thử nhõng nhẽo hơn tí, đòi hỏi hơn tí. Đừng để con trai cảm thấy quen dần với kiểu không cần quan tâm, không cần lo lắng như thế.

- Nhưng tui không muốn mình lại biến thành một cái gì đó phiền phức và yếu mềm, không muốn người ta thấy tui quấn chân, tui cản đường, tui đỏng đảnh và ngu ngốc.

---

- Em chỉ đang nghĩ cho bản thân mình thôi, bé. Lúc nào cũng chỉ muốn bảo vệ mình như vậy cũng là 1 kiểu mệt mỏi rồi. 

- Em chỉ không muốn làm phiền người ta mà :(

- Chứ không phải em sợ người ta từ chối em, em sẽ hụt hẫng. Sợ người ta biết em dành nhiều tình cảm, em sẽ tổn thương, Sợ người ta lạnh lùng, em sẽ đau hả ?

- Uhm ... vậy là ích kỉ hả ?

- Ừ, là em vẫn chưa hề mở lòng mình ra mà bé. Em cứ hoài lo sợ, trốn tránh, làm sao người ta biết tình cảm thật sự của em là gì? làm sao người ta dám tin tưởng và dành lòng mình cho em?

- Có lẽ vậy, thật sự, em vẫn thấy sợ ... 

- 'Em đã bao giờ yêu ai sâu sắc chưa?'

---

Đó có lẽ là câu hỏi khó trả lời nhất cho em trong những tháng ngày này. Em ngồi yên, em nhớ lại từng thứ từng thứ một đã đi ngang cuộc sống của mình. Những nỗi đau, nỗi nhớ miên man vẫn vương đọng lại trong lòng những cảm giác thật như vừa mới hôm qua. Nhưng những gì đã trãi qua thì trôi tuột ngang lòng như những thước phim không màu đang được tua đi vội vã.

Em cố gắng chậm lại, em cố gắng tập trung nhớ về từng chuyện một. Nhưng những gì em nắm bắt được chỉ là những khoảng trống rỗng miên man.

---

- Em đã từng vì ai làm 1 điều gì đó mà em thấy có ý nghĩa ?

- Em đã tự giới hạn những mối quan hệ khác giới nằm trong 'nguy cơ' của mình, để giữ bàn thân luôn chung thủy với 1 người.

- Đó là do lòng em chưa bao giờ an tĩnh, nên em mới phải giới hạn, đúng không ?

- Em đã tự tay nấu ăn, tự tay làm bánh, làm socola, làm những thứ nhỏ bé dành tặng 1 người.

- Đó không phải sở thích của em sao? Với bạn bè, em cũng đâu phải chưa từng làm thế? Hoặc, theo anh thấy, em chỉ là muốn làm những thứ đó cho người yêu, rồi người ta ngồi vào vị trí đó, để em làm những gì em thích, chứ không phải vì chính người ấy mà em làm điều đó.

- Em đã từng quyết tâm dù gia đình ngăn cản vẫn giữ tình cảm với 1 người.

- Đó là bướng bỉnh, là chứng tỏ, là cứng đầu, là bản chất của tuổi trẻ khi bị ngăn cấm bất cứ một thứ gì.

- Em đã từng chịu đau một mình, chỉ vì không thể buông tay 1 người.

- Đó là cố chấp, là chấp niệm trong lòng em không thể buông.

- Em ... 

- Em chưa từng có cảm giác bất chấp thế giới, bất chấp mọi thứ, bất chấp cả đau đớn lẫn lo sợ, để đặt hết tình cảm vào 1 người sao bé ?

---

Có buồn cười không, khi một đứa như em, luôn tự cho mình là quá tình cảm, quá yêu thương lại nhận ra, sau tất cả những mối quan hệ, những tin yêu và được mất, rằng mình chưa bao giờ thật sự bất chấp để yêu ai đó một cách cuồng điên và sâu sắc ?

---

- Không sao đâu bé, chỉ là cảm xúc cùa em cứ bị em giấu đi, vì em quá hay lo sợ, và vì em chưa gặp được ai thật sự hiểu và yêu thương em đủ thôi mà.

---

- Nếu thấy lòng mình cần 1 ai đó, đừng mãi trốn trong hoài nghi và lo sợ nữa, bé. Mở lòng mình ra và ào tới đi, hãy cứ để mình bất chấp 1 lần. Như nếu em muốn gặp anh ấy, gỡ mặt nạ xuống, và đi đi!

---

Hãy để lòng mình bất chấp 1 lần, có được không ?





Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015



" Vẫn biết rằng trưởng thành là điều không thể tránh khỏi, nhưng vì sao đôi khi nhìn thấy sự trưởng thành lại càng làm cho người ta đau lòng? "



Duyên ...


"Trái đất bé lắm nhưng sao chẳng thể thấy nhau
Dù đôi ta chỉ cách nhau mỗi con đường
Yêu nhưng lí trí quá nhiều
Duyên nhưng chẳng níu giữ
Nợ nhau tình yêu nhưng vẫn rời xa" - [ Xa Anh Chầm Chậm Thôi

(  đi loanh quanh và chôm được trên FB của bạn Sò Nhảy Sông )



Duyên phận đôi khi nó đơn giản và nghe như một chuyện đùa vậy anh ạ.

Như là ngày hôm đó, khi mình gặp nhau, anh mặc cái áo sơ mi màu em thích, dùng cái mùi nước hoa em thấy dễ chịu, thế là em nghĩ   ' hay là mình thử để cho duyên phận dẫn dắt một lần ?! '

Như là ngày hôm đó, anh ôm em rất ấm, nói rằng 'làm bạn gái anh nghe?', tự nhiên em cảm thấy mình cần phải giữ lại hơi ấm này đến sức cùng lực kiệt.

Như là hôm nay, lang thang vớ vẩn nhìn thấy bức ảnh này, lại nhớ đến anh, lúc anh "phát sinh hành động" giống trong tấm ảnh, em đã nghĩ rằng, chắc là, mình có thể sẽ yêu anh. 

---

Em tin vào duyên, tin vào có những khoảnh khắc cuộc sống sắp đặt sẵn để đưa chúng ta đến với một ai đó. Nhưng phận, là do mình, nên, em đang nắm, mong anh đừng vội buông lơi, nha anh ... 


Muộn hẳn đến 7 năm ...



[Nếu thật ở đây gió ấm
Nếu thật ở đây có, mùa xuân ?! ]


(Khi tâm trạng không tốt, 1 cánh hoa rơi cũng thấy nhói lòng)



Sáng ra nhận được tin nhắn của N. dặn mình đi nhận một món quà gì đó.

- Chỉ là món quà muộn của 7 năm trước!

Tự dưng thấy lòng chìm giữa những hoang mang rất lạ thường.

Thật ra, mình không nhớ nổi, sau khi bước qua cái mối quan hệ kéo dài suốt hơn 6 năm đằng đẵng đó, mình đã lau mắt, đứng dậy như thế nào, đã làm cách nào để bước qua được cái khoảng trống mông mênh, làm cách nào để bản thân đủ lạnh lùng tháo đi chiếc nhẫn hằn lên ngón tay suốt cả những tháng năm thanh xuân ấy.

Mình chỉ biết, bàn tay mình, lúc này, không còn bất cứ vết tích nào của chiếc nhẫn ấy.

Dù mình biết rõ nó đang nằm đâu, nhưng cũng đã không nhìn, không chạm đến nó cả một khoảng rất dài, rất dài rồi.

Tình cảm ấy, mình đã từng tưởng không cách nào có thể buông bỏ. Vậy mà đến 1 ngày mưa, nó biến mất không 1 vết tích, như một cơn mưa rào thoáng qua rồi tạnh ráo, như là dấu nhẫn ấy, biến mất không còn vết tích.

Mà cũng có thể, giống như L.nói, T. nói, não mình cấu tạo rất lạ kì, chỉ cần một kí ức không muốn nhớ, nó sẽ tự động xóa đi.

- Nó giống như cảm giác khi xem phim, chuyển cảnh, chỉ sót lại câu ' 1 năm sau ' thế là mọi thứ đã đổi khác hết rồi.

Mình, thật sự vẫn luôn như thế.

Yếu đuối hơn vẻ ngoài, nhưng lại lạnh lùng cứng rắn hơn cả những con chữ được viết ra và những gì người khác cảm nhận. Những mặt đối lập ấy đan xen, mẫu thuẫn và giằng xé nhau. Tạo nên một mình như thế, hay hoài niệm nhưng lại quá dễ dàng quên đi những nỗi đau xa xăm.

Kiểu như, ừ, mình biết là mình đã rất đau, nhưng tại sao đau, đau thế nào, làm sao vẫn có thể an nhiên sống sót đến lúc này, mình không nhớ, không biết, không mường tượng ra được 1 chút gì.

Mà như thế, đôi lúc, cũng tốt.

Chỉ là quá tàn nhẫn với những ai đặt chấp niệm lên mình.

- Chính sự lạnh lùng của em làm anh sợ, không thể bước đến ngày từ lúc đầu. Cũng may, anh đã không bước đến ngay từ lúc đầu, nên bây giờ, chúng ta mới có thể ngồi tỉ tê với nhau.

- Em đã từng lạnh lùng sao?

- Ừ, em lạnh lùng ngay từ vẻ mặt, nhưng lại cho người ta cảm nhận em nồng nhiệt và mỏnh manh, nhưng cuối cùng, thứ sót lại thật sự ở đáy tim em vẫn là cái lạnh lùng cố hữu.

Mình đã từng không hiểu được, sự ' lạnh lùng ' của mình nằm ở đâu khi H. nói như thế.

Giờ, chắc mình đã hiểu.





Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

Sài Gòn ấy mà :)



Sài Gòn ngộ lắm nha, đi đâu xa nó có vài ngày là muốn quay về liền rồi, mặc dù chẳng có ai đón đợi hay rủ rê gì hết trơn, lạ lùng như kiểu con nợ đến tận nơi đóng lãi đúng hẹn!
Sài Gòn giống như cái lỗ thoát nước vậy, chảy tràn đến đâu cũng bị hút về chỗ đó, lưu thông dưới dạng nước cống cũng khiến con người ta vỗ ngực hài lòng!
Sài Gòn hành hạ tuổi trẻ lên bờ xuống ruộng, bầm đen thâm tím, rách rưới sẹo thương nhưng ai nếm mùi nó một lần rồi thì sẽ mở mồm khen "sướng lắm! cưng nên thử!"

[ Chôm bên FB của ông anh Quách Dự Tây ]

Bao giờ ?



Anh ạ, mùa xuân đã cạn ngày
Biết bao giờ mình mới gặp nhau đây ? 




Em bảo em là cá, chứ hông đỏng đảnh như mèo, nên chỉ quẩn quanh góc riêng của mình, không gây phiền hà quấn chân anh. Nhưng anh là mèo, lòng anh kiêu sa quá, em nhìn qua bể kính ấy, chẳng thấy anh đâu ... 


Giá như anh hiểu, em lựa chọn im lìm chứ chẳng phải bản chất im lìm như thế.
Con gái mà, đôi khi lựa chọn chỉ để bảo vệ điều mà mình trân trọng, một cách thầm lặng và bình dị thế thôi.

Có anh để nghĩ đến, đôi lúc cũng là một loại hạnh phúc em cần. Nên em an yên chấp nhận.
Anh à, có khi nào anh nhớ đến em không ? 


"Nếu ... "


"Nếu ngày tháng chờ mong khắc khoải
Chỉ được đổi bằng một sự lặng im
Chắc em sẽ xót xa cho tuổi trẻ
Mệt nhoài chạy theo những sự kiếm tìm.

Nếu nụ hôn của ngày nào là thật
Một hôm tỉnh dậy người bỗng quên đi
Thì tất cả những điều tốt đẹp
Mình từng dựng xây...chẳng có nghĩa lý gì.
Nếu chỉ nghĩ cho mình thì thật dễ
Yêu, ghét, giận, thương...sẽ vụt qua mau
Lướt qua nhau như những người xa lạ
Hà cớ gì day dứt một niềm đau...
Nếu mọi thứ trên đời đơn giản thế
Hẳn đi qua nhớ thương cũng thật nhẹ nhàng
Những hẹn thề từ nghìn xưa đóng khép
Chỉ còn là nỗi ám ảnh thời gian..."

"Làm sao thổi bay thành phố nhàu nát cũ kĩ ... "

Làm sao thổi bay thành phố nhàu nát cũ kĩ

những ngày bắt nhịp khó khăn

[ Tháng hai uể oải ]  - Dù qua hết tháng 2 rồi vẫn chưa đưa tâm trạng thoát khỏi được bài hát này.

---

(Ai đó mang cho tôi một nhánh hướng dương đi ?)


Cuộc đời của tôi rất lạ, chỉ khi có một người bước ra, thì người khác mới có thể bước vào. 
Mà khi một người đã bước vào, tôi lại chẳng thể nào tự mình bước ra ... 

Nên người đến, người đi, đôi khi chỉ mình tôi ở lại, đơn độc như một gốc cây lặng lẽ thầm thì đứng nhìn từ một nơi khuất lấp, nhìn từng chuyện nhỏ trôi qua như những thước phim không màu.

---

K. nói, nếu tôi lo lắng thì phải nói ra, phải tìm cách giải quyết, thay vì cứ im lìm như thế rôi lại ôm những vọng tưởng, những mệt mỏi, những hoài nghi và lo sợ vào mỗi mình, mà đôi lúc, còn trút vào cả K. Còn nếu tôi đã chấp nhận, đã thấu hiểu, đã không thể buông bỏ thì sao không tin tưởng mà bỏ hết những thứ huyễn hoặc kia đi.

Mà cái kiểu hoang hoải của tôi, cũng là thứ mà con trai rất ghét, cả tôi, cũng rất ghét.

Tôi biết, tôi biết nếu những mệt nhoài của tôi cứ trải điều trên con chữ, sẽ đến lúc A. không còn muốn ghé qua, không còn muốn nhìn thấy một đứa con gái luôn mệt nhoài với những suy tư của bản thân mà không chịu lắng lòng, không chịu mở to mắt ra nhìn thế giới.

Tôi biết, tôi biết khi chạm vào mùi hương A. trong ngày duyên phận ấy. Tôi đã lựa chọn tin tưởng trong một niềm tin vô điều kiện, vô chừng mực đến mức ngay cả bản thân tôi cũng không đoán biết trước sẽ đi về đâu. Nhưng những mâu thuẫn trong tâm trí cứ tràn đầy, nó khiến tay tôi ngừa ngáy, đầu tôi lùng bùng và chỉ có cứu cánh duy nhất trên con chữ.

Trải lòng cùng con chữ, tôi sẽ không làm phiền A. nữa, sẽ không trở thành đứa con gái phiền phức mà tôi luôn ghét nếu trở thành ?!

---

Chỉ là đôi lúc, thèm điên cuồng cảm giác, chỉ cần vươn tay đến, sẽ chạm được tới hơi ấm của A.  ... 


Tôi như trẻ nhỏ ngồi bên hiên nhà chờ nghe thế kỷ tàn phai.
Tôi như trẻ nhỏ tìm nơi nương tựa mà sao vẫn cứ lạc loài. 
Tôi giống như 1 số nguyên tố cứ ngụp lặn trong cái vỏ bọc của chính mình. 
Bởi vì bản thân là số nguyên tố, chỉ có thể chia hết cho 1 và chính mình. Nên ở tôi, luôn ẩn chứa sự đấu tranh giữa các mặt đối lập của 1 người quá đỗi nhạy cảm và vô tâm, yếu đuối và mạnh mẽ, dịu dàng và bướng bỉnh, đơn giản và khó hiểu, tự ti và ngạo mạn, trẻ con và đàn bà. 

Tôi không đặc biệt nhưng tôi khác biệt - Đơn sắc rực rỡ một nét màu dứt khoát.

Một số nguyên tố cô đơn nhưng không cô độc

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015



Thanh xuân của mình, hãy yêu người mình thích, ăn những gì mình thèm và làm những việc mà mình muốn. Sống mà, phải vui lên!

Bởi vì ngắn lắm, nên đừng cho phép ai đó lấy đi kiêu hãnh của bản thân. Vì tuổi xuân, chỉ đến một lần rồi mất, không ai có quyền cướp những năm tháng xinh đẹp đó đi!

Hãy yêu một nàng cá, nếu anh cần bình dị của đời mình!

[Viết nhân dịp ý tưởng lòi ra khi đang tỉ tê tâm sự chiện chị em chúng mình giữa 1 con Moon Song Ngư và 1 con AC Song Ngư]




Trên mạng giờ nhan nhản mấy kiểu như "Con gái hãy giống như loài mèo, móng vuốt khi muốn và dịu dàng khi cần!" hoặc "Hãy yêu một nàng mèo!" vân vân và mây mây.

Cũng phải, bản tính của con trai là thích chinh phục, nên một nàng mèo kiêu hãnh và có phần chảnh chọe, lúc gần lúc xa, giỏi tự chăm sóc bản thân mình là thứ mấy chàng dễ bị cuốn vào và mê đắm. Nhưng suy cho cùng, đó chỉ là đặc tính của giai đoạn đầu thôi, các chàng đừng bao giờ quên, chăm nuôi 1 em mèo thì ngoài ngó ẻm chơi, ôm ấp vuốt ve ẻm khi muốn và tận hưởng cảm giác chinh phúc khi em lúc gần lúc xa còn có nhiều thứ làm mấy chàng muốn ôm đầu chạy trốn. Tỉ dụ như khi quen hơi người, mấy ẻm luôn có nhu cầu cao được vuốt ve, chiều chuộng, cho ăn v.v... Chàng mà quên mấy ẻm á hả, tha hổ chịu cào cấu cắn xé thậm chí căn nhà của chàng sẽ biến thành "ổ mèo" đúng nghĩa cho coi.

Chưa kể mèo là loại động vật đi hoang, đi rong, đi linh tinh dữ lắm, mấy chàng có chắc, ẻm sẽ quay về sau khi ăn chơi chán chường hông?


Vậy nên, đừng yêu một nàng mèo, mà hãy chọn ngay cho mình một nàng cá.


Nàng cá, dĩ nhiên là xinh đẹp, long lanh, lung linh nhất là khi chàng có thể ngắm nàng hàng giờ qua bể kính khi rãnh rỗi mà nàng hông hề ỏng ẹo hay ngoảnh mặt quay đi để chàng bơ vơ.

Nàng cá, đồng ý bất kì thứ gì chàng tặng, thả vào bể cá của nàng, chẳng như các nàng mèo kiêu sa kén chọn. Nàng luôn hài lòng với tất cả những gì chàng mang tình cảm đặt vào.

Nàng cá, một khi đã xác định là của chàng, sẽ yên ả quẩn quanh trong cái bể kính của chàng, rộng hay hẹp, nông hay sâu, do chàng quyết định hết, toàn bộ. Mà vì tính chất trong suốt của nước và bể kính, mà chàng có thể thoải mái ngắm nhìn hết mọi hoạt động hằng ngày của nàng, nếu chàng rãnh, mà tuyệt nhiên không có chuyện ngược lại, trừ khi chàng muốn.
Vì nàng, dù thế nào cũng chỉ ngắm chàng qua cái lớp kính trong suốt bé tẹo quẩn quanh ấy thôi.

Nàng cá, chẳng đòi chàng ôm ấp, vuốt ve, chẳng bắt chàng phải dành thời gian chơi đùa chăm sóc. Cũng chẳng lên cơn điên cào cấu cắn xé chàng. Nàng cứ im lìm như thế, lắng nghe khi chàng muốn nói, xinh đẹp khi chàng muốn nhìn, và bơi qua bơi lại giảm stress cho chàng khi mệt mỏi.

Nàng cá, sẽ không bao giờ có trò hờn giận làm lẫy quá lâu, vì não cá chỉ tồn tại kí ức trong 7s, thế nên nàng giận đó, quên đó, vẫn tung tăng nhẹ nhàng bơi lội trong bể kính làm chàng vui. Chờ đợi khi chàng bận rộn, yên bình của nàng, dành hết cho riêng mình chàng.

Nàng cá, sẽ cho chàng tha hồ vùng vẫy theo cách chàng muốn, sẽ không quấn chân chàng, không đòi hỏi chàng, chỉ cần chàng nhớ, đừng bỏ quên nàng cá quá lâu, không, nàng cũng giống như mọi loại sinh vật nào trên thế giới, phơi bụng lên để chàng chìm trong hối tiếc và đau thương.

Nàng cá, 'ra đi' sẽ chỉ vì một lý do duy nhất nằm ở chàng, vì nàng không ăn bậy, không đi rong, không tự nhiên biến mất được. Hoặc giả, một lý do hy hữu khác là chàng đã có nàng cá mà còn mang về thêm 1 nàng mèo. Nàng cá mong manh, không đối chọi nổi với bất kì thứ gì ngoài tình cảm cùa chàng.


Một loại tình yêu nhẹ nhàng, bình lặng, yên ả và thủy chung đến nhường đó, đôi lúc không làm hài lòng một chàng trai trẻ tuổi thích chinh phục thử thách và nhu cầu ôm ấp quá cao. Tuy nhiên, những chàng trai trưởng thành, trầm tĩnh và muốn có một hậu phương cho mình thỏa sức chiến đấu ở bất kì nơi đâu, khi quay về sẽ lẳng lặng quẩn quanh với những yêu thương an yên bình dị. Nàng cá chắc chắn sẽ là lựa chọn tốt nhất cho chàng.

Nếu em có thể là một nàng cá như thế, chàng liệu sẽ bước đến, mỉm cười và lựa chọn yêu em ?


---

Mà tuy nhiên, mấy anh quá bận rộn có thể thay vì chọn nàng cá bảy màu, nàng cá ba đuôi, hãy chọn cho mình nàng Cá Lau Kiếng, nàng dễ nuôi, dễ sống, mấy ngày bị bỏ mặc cũng vẫn sống tốt, sống khỏe, còn biết tự mình làm việc để khỏi phiền đến anh =)) Đừng tin mấy em cá có thể mang lại lợi ích kinh tế khi đẻ trứng, để con như cá hồi, cà trích hay mấy em cá lung linh xinh xắn và đắt tiền, thấy vậy thôi chứ mấy nàng đó còn khó chăm hơn cả nàng mèo õng ẹo =))



Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015



'Khi em đã thành người lớn, trên bầu trời xanh kia, máy bay giấy trắng liệu vẫn còn chở những ước mơ? 
Khi em đã thành người lớn, trên mặt đất, đoá hoa vô danh đã nở tàn héo liệu vẫn còn kể được câu chuyện của mình?'
[Kaguyahime]


Cần sống mà học yêu thương!



"Tôi tin rằng biểu lộ tình yêu là một điều cần phải học.
Chúng ta không học như học một kỹ năng. Mà học như học một cách trải lòng-một cách sống.
'Nếu ai còn nhớ khi tôi chết
Xin bước chân nhẹ trên cỏ xanh
Nếu ai còn nhớ khi tôi sống
Xin trải lòng ra chớ để dành..'
Ai cũng biết. trải lòng khi người ta yêu thương còn sống ý nghĩa hơn nhiều những chân bước muộn màng trên cỏ mượt.

[…]
Dù đã lớn, đôi khi chúng ta cũng cần ôm cặp đi học lại yêu thương. "


[Nguyễn Nhật Ánh | Thương nhớ Trà Long]

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

Những ánh mắt buồn ...


[Uống nhầm một ánh mắt
Cơn say theo cả đời]




Ngày trước, cô luôn ước mong, H. sẽ chạm vào cô trong những ngày thường nhật thật dài.
Nhưng anh quay đi, đi hẳn khỏi những ước mong và cuộc tình chóng vánh chưa đặt tên của 2 người.

Bây giờ, cô luôn ước mong H. hãy quay đi, đừng chạm gì đến những ẩn ức sâu thẳm của cô nữa.
Nhưng anh lại luôn bước tới, luôn chạm vào vai cô một cách thân thiết, luôn nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm của anh.

Ánh mắt luôn khiến cô hẫng đi một nhịp thật buồn.

---

Cô và H. là hai kẻ trái ngược nhưng lại trùng khớp nhau một cách kì lạ. Anh không phải là những gì cô ước mong, cô không phải mẫu người anh tìm để lựa chọn.
Anh và cô, chỉ là cùng một loại người.
Anh và cô, giống nhau đến mức không thể tiếp nhận người kia bước vào thế giới của mình. Vì, hơn ai hết, sâu thẳm trong lòng mỗi người, đều biết bản thân là loại người thế nào, sẽ gây nên những thương tổn khủng khiếp ra sao,

Cô không đủ can đảm.

Anh không đủ lòng tin.

Cuộc đời luôn có những khoảng thật buồn như vậy, cả 2 cuồng dại bị cuốn vào nhau. Nhưng rồi chỉ dừng lại ở đó, sót lại những ánh mắt buồn ...


Cô nhớ anh, nhớ hơi ấm của anh, thật nhiều thật nhiều thật nhiều ...